Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khi Albus phải lục lọi tìm cây gậy bóng cho James ở tít tận trên gác, tình cờ cậu tìm thấy chiếc huy hiệu 'Potter thúi hoắc' và một mảnh giấy với những dòng thơ đầy tình cảm của ba Harry dành cho một người tóc vàng nào đó.Năm mười một tuổi, Albus đã thật sự gặp một người sở hữu mái tóc màu nắng và khiến cậu có cảm giác y hệt như bài thơ kia.Tôi thấy em từ đằng xa,Đưa mắt trộm nhìn emMái tóc màu nắng tỏa sángEm là người xinh đẹp nhất mà tôi từng được biết....…
Kết hợp những bức ảnh đúng với chủ đề của chúng . Chỉ mang tính giải trí thôi nhaa mng . Mng muốn ảnh chủ đề gì thì ibx mình trên đây or cmt nhaa . Có gì fllow mình với ❤…
Trần Đại Sảnh Đường xám xịt mây đen, cơn mưa nặng hạt đầu hạ cứ thế trút xuống mặt đất, xiên qua từng tán cây trong khu Rừng Cấm, nhảy múa trên mặt hồ vốn phẳng lặng như gương, đập vào cửa sổ các tòa tháp, lớp học của lâu đài Hogwarts uy nghi, tráng lệ. " Al, bồ thích mưa sao? " - Scorpius hỏi, trong khi cậu bạn Albus đang bận thả hồn theo gió mây, nhìn đăm đăm vào bầu trời bão táp. " Chắc thế. " - Nó trả lời một cách lơ đễnh. Chẳng trách Albus được, tiết Lịch Sử Pháp Thuật vốn lừng tiếng là chán ngắt, bắt nó tập trung kể ra cũng tội.Thật ra, Albus không hề thích mưa chút nào, chỉ là...cảnh tượng ấy diễn tả tâm hồn nó vốn đã rất chân thực làm sao. Đó chỉ là đã từng mà thôi, cho đến khi tia nắng của đời nó - Scorpius Malfoy - nhẹ nhàng chiếu rọi bầu trời âm u ấy.…
Vài dòng suy nghĩ của mình về toàn bộ album Hwa Yang Yeon Hwa. Chỉ là sự suy đoán của bản thân, các bạn có quyền thảo luận nhưng xin đừng ném đá mình nhé.…
Với một cô gái có tâm hồn hơi tưng tửng, suy nghĩ nhiều mà suy diễn cũng lắm thì cần có một nơi để bày nó ra. Album này nói chính xác hơn chính là Series lảm nhảm của Jihee. Hee sẽ bàn về mọi điều Hee bất chợt nghĩ đến, có khi rất nhiều cũng có khi sống mà chẳng nghĩ gì, haha. Bạn cũng có thể bàn luận nó theo cách nghĩ của mình, chúng ta có cùng chèo thuyền mà cũng có thể ở hai đầu chiến tuyến, đó là tùy bạn. ps: Nhấn mạnh lần nữa, đây chỉ là cách nhìn phiến diện của Jihee thôi nhé! Kamsahamnita <3…
Ngày đó, em chỉ xin một chữ ký…Ai mà ngờ, vài năm sau... em thành mẹ của con ảnh.Em – một fan bình thường – đợi hàng giờ để được kí fansign với RM. Trong lá thư nhỏ nhét vội theo album, em viết:- "Nếu một ngày nào đó em có con, chắc chắn em sẽ kể cho nó nghe rằng bố nó từng là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời em."Anh không đọc ngay. Nhưng một ngày sau… anh tìm thấy bức thư đó giữa hàng trăm fanletter khác.Và định mệnh bắt đầu từ đó...…
Cuốn album của Thanh xuân tổng hợp những khoảng khắc đẹp nhất của otpSau này xem lại ắc hẵn sẽ rất khó quên, hãy giữ lại cho chúng ta 1 kí ức đẹp, nếu sau này khi lớn lên mỗi người lại có 1 tương lai mới, 1 tình yêu của chính mình thì ta vẫn còn cuốn album online này lưu giữa những khoảng khắc, những bức ảnh...không chỉ riêng otp mà còn của ĐTVN, những chiến binh sao vàng. Những người thầy, người trợ lý, người đội trưởng, người đội phó, thật tuyệt vời mà chúng ta đã từng hết lòng cổ vũ, chia sẽ từng niềm vui, nỗi buồn, từng chiến thắng, thất bạiTất cả đều là những khoảng khắc thật đẹp, tuyệt vời, đáng nhớ<3…
Khi bias của bạn flop đến mức ở Việt Nam không ai thèm vẽ và phải tự lực cánh sinhVẽ rất nhiều thứ nhưng lười đăng Facebook vì không ai thèm coi nên tự làm một cuốn album để nhét mấy bức mình vẽ vào.Ngoài ra còn có những bức tranh lạc đề và những chương nói nhảm…
Chắc hẳn bạn đọc trẻ tuổi ở Việt Nam không thân quen lắm (hay ít nhất là các bạn trong vòng kết nối nhỏ hẹp của mình) với Yoko Ogawa, tác giả của những Giáo sư và công thức toán, Quán trọ hoa diên vỹ và Nhật kí mang thai (đều đã được dịch sang tiếng Việt thông qua phiên bản do Nhã Nam ấn hành). Gần đây nhất, tác phẩm "The Memory Police" được dịch sang tiếng Anh vào năm 2020 (dù được viết từ năm 1994), và ngay lập tức nó đã lọt vào International Booker Prize 2020 Shortlist (Giải thưởng đã trao cho những Laszlo Krasznahorkai, Han Kang hay Olga Tokarczuk).Với mong muốn học thêm tiếng Việt, cùng với suy nghĩ muốn chia sẻ với các bạn/anh chị em cuốn sách này để cùng đọc và tiếp cận nó một cách chi tiết hơn, chậm rãi hơn (với mình), và cũng để đối mặt với existential nihilism, mình muốn "tạm dịch" cuốn "The memory police" sang tiếng Việt và upload thành một album, để nếu có ai hứng thú/quan tâm có thể ghé qua đọc cho vui hoặc không vui.Do giới hạn về trình độ IELTS chỉ ở mức 4.5, cùng với khả năng sử dụng tiếng Việt còn què quặt, bản dịch (qua ngôn ngữ thứ hai - hình thức uống nước không tại nguồn) chắc chắn sẽ có đầy sai sót cùng với cách dùng từ, chuyển ngữ tăm tối mù mịt/khô như ngói, mình xin được nhận mọi góp ý/chê bai vì dù gì khi đọc văn dịch, là ta đang đọc người dịch chứ không phải đọc tác giả. (Bản tiếng Anh đã có trên mạng dưới dạng pdf).Bản dịch không có mục đích thương mại.…
- Tác giả: Phương Uyên- Beta: Bí Bứt Bông----"Trăng chiếu tỏ sơn hà chinh biếnSoi lòng người sâu cạn nỗi riêngHịch truyền, một cỗ nhung yênQuan hà cạn chén, Long Tuyền trao tay.Này chuyện cũ kinh đô đổi họNày thù xưa thủ túc tương tànGiang san còn đó giang sanNgày về vọng khúc trường an - thái hoà."---Truyện lấy cảm hứng từ cuộc kháng chiến chống Nguyên - Mông lần một thời Trần (1258). Tuy phần lớn sự kiện chính trong truyện dựa vào chính sử nhưng vẫn có những nhân vật và tình tiết là sáng tạo của tác giả. Xin đừng đồng nhất truyện và chính sử. (Ảnh trong album sưu tầm với mục đích minh họa truyện và phi thương mại.)Ghi chú: Đây có thể xem như là ngoại truyện của Cố niên hoa hoặc một truyện ngắn độc lập, tùy theo cách nhìn của bạn hen.…
"Thần Hộ Mệnh không thể can thiệp vào Số Phận của Con Người. Nhưng họ sẽ hỗ trợ làm sáng những kí ức không màu của Con Người, có thể hiểu là giúp Con Người không phải bị ám ảnh hay trăn trở với những kí ức không đẹp trong cuộc đời của họ." Satang từ tốn giải thích công việc này cho Winny hiểu rõ hơn."Thế hiện giờ Kí Ức của tôi đang có màu gì?" Winny tò mò hỏi thăm."Nó đang dần sáng lên rồi, cũng có nghĩa là nút thắt trong cậu đang dần được gỡ bỏ rồi đó." Satang nhẹ nhàng cập nhật tình hình chiếc lọ Kí Ức của Winny cho chủ nhân của nó biết."Vậy còn hình ảnh thì sao, nó có hiện bức ảnh nào cực kì đặc biệt không?" Lại tiếp tục một câu hỏi từ Winny.Satang lấy quyển album từ trong túi ra nhìn một lượt các bức ảnh, sau đó lật lại một bức khiến cậu thấy đặc biệt nhất."Có, là bức hình chiếc máy ảnh và hũ kẹo đặt cạnh nhau. Nhìn sơ thì không mấy khác biệt, nhưng mà hình như có vẻ bức này có màu ảnh đặc biệt tươi sáng hơn. Trông rất ngọt ngào, cậu có cảm thấy thế không?" Satang cười nhẹ nhàng lộ ra chiếc lúm má đáng yêu, đưa bức hình cho Winny xem cùng.Winny khi nhìn thấy nó, bấc giác lộ ra vẻ mặt hạnh phúc với nụ cười rất tươi, nhẹ nhàng nhìn về phía Satang. Cùng lúc bắt gặp ánh mắt đối phương cũng đang nhìn mình. Hai ánh mắt bất chợt nhìn thấy nhau, họ dường như cũng hiểu được tại sao bức ảnh này lại đem đến cho họ cảm xúc đặc biệt như thế.------------------------------Một chiếc fic tự sáng tác, không theo một quy tắc ráng buộc nào. Hoàn toàn dựa trên suy nghĩ và tưởng tượng.…
Không có gì hay cả, nên đừng đọc=))))))Vì máy quá nặng nên phải đăng lên:)))Khum có gì cả, chỉ là mấy ảnh tui tự chụp về mấy bài hát và nhóm K-Pop tui thích thui…
Kí ức ùa về như một thước phim cũ bị cháy phim.• Kiếp trước: Một luật sư mù và một cảnh sát ngầm. Họ đã cùng đi qua biết bao sinh tử, thấu hiểu từng nhịp thở của nhau nhưng chưa một lần gọi tên cảm xúc ấy. Cốc Nhất Hạ đã giấu tình cảm của mình sau những lời cợt nhả, còn Văn Thân Hiệp lại phong tỏa trái tim sau lớp vỏ bọc lý trí. Họ đã bỏ lỡ nhau cho đến tận lúc nhắm mắt.• Kiếp này: Số phận trớ trêu lặp lại. Một người giả làm đại ca xã hội đen, một người là đàn em thân tín hỗ trợ. Vẫn là sự bảo vệ thầm lặng, vẫn là những ánh nhìn sâu nặng khi đối phương quay lưng đi.…