Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cả thế giới không ai cấm hai người, anh em bạn bè không ai cấm nhưng họ vẫn chưa dám đến bên nhau. Vì sao? Vì họ ngại... Hazz, thật bất lực làm sao...Thể loại: Real life, fanfic, ngọt. Lời nhắn từ 𝐍𝐚̆́𝐧𝐠 𝐥𝐚̀ 𝐂𝐮̛̀𝐮! Tớ viết sến lắm nên ai không khoái bị sâu răng thì không nên đọc đâu, nếu cậu thích thì đó là một thành công của tớ. Cảm ơn ai đã cho bé con tinh thần của tớ cơ hội gặp cậu nhé! Kí tên𝐍𝐚̆́𝐧𝐠 𝐍𝐠𝐨̣𝐭…
Bản nhạc vụt tắtBộ phim kia dừng lạiSau này mỗi người sẽ có một công việc riêng,một dự định riêng và tất cả chỉ còn là kỉ niệm Kể lại một mùa hè rực rỡ với 30 con người…
---Cậu viết, người ấy lặng lẽ đọc.Giữa hàng trăm đoạn văn không tên, có một người vẫn ở lại.Cho đến một ngày, người đọc ấy bước vào đời thật -với ánh mắt quen thuộc như từng sống trong những con chữ cậu viết ra.---…
Chuyển verTác giả gốc: Charmaine104---------"Chú Hiếu ơi, Kiều thích chú Hiếu lắm!""Thích là phải cưới chú đấy nhé."---------"Chú Hiếu, chú Hiếu""Bé nhỏ gọi gì chú?""Chú đẹp trai làm Kiều ngại thoi~"---------"Trần Minh Hiếu ngu ngốc, thế mà cũng tin đến tận bây giờ.""Yêu em là chuyện ngu nhất đời tôi rồi"---------…
Từ một thanh niên nghèo khó nhưng học giỏi và khát vọng đổi đời, một biến cố bất ngờ ập đến khiến Đặng Thành An dính vào con đường lao lý. Tương lai sụp đổ, thay thế bằng những ngày tháng trong trại giam. Liệu tương lai nào sẽ chờ An? Liệu rằng trong bóng tối thăm thẳm có còn tia sáng nào đang le lói không?*Mọi tình tiết đều không có thật và không nhằm mục đích xúc phạm bất kỳ Anh trai nào. Nếu không thích các tình tiết trong truyện, xin hãy clickback"Cảm ơn vì đã đến!…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Tình yêu của cậu bắt đầu bằng một tờ giấy hôn ước, còn trái tim người kia thì lạnh hơn cả mùa đông năm ấy. Trong bộ lễ phục cưới trắng tinh, Duy không có gì ngoài ánh mắt buồn và những bước chân đơn độc giữa một hôn lễ xa hoa mà người chồng tương lai lại quay lưng bước đi. Về nhà, Duy sống như một cái bóng, chịu đựng đòn roi, sự khinh miệt và những lời cay nghiệt - chỉ vì một chữ "hiếu" với gia đình. Cậu không khóc, chỉ lặng lẽ gấp lại nỗi đau, lặng lẽ yêu một người chưa từng coi mình là con người. Nhưng có lẽ... cũng chính sự lặng lẽ ấy, lại là thứ lay động một trái tim ngỡ đã hóa đá.…
- Yêu tớ đi!- Không ...Author: MochiJiminParkMọi tình tiết và nhân vật trong truyện đều là giả tưởng và không có thật.Vui lòng không mang truyện đi đâu dưới mọi hình thức!Cảm ơn.…
chào em xinh đẹp của chúng tôi em ơi làm sao khi chúng tôi yêu em si mê em đến điên dại đây hả em ơi xinh đẹp ơi Hoàng Đức Duy của chúng tôi ơi em tỏa sáng ở mọi nơi làm sao đây hả em ơi chúng tôi yêu em si mê em đến điên dại nhưng em lại quá đỗi ngây thơ làm sao đây hả em ơi...…
"nic mày không quay lại với mày đâu đừng coi nữa đây là lần thứ 5 trong tháng rồi đấy dm?""rút ra lá The Lovers cho tao không thì mày tới số"fic vui hay buồn thì phụ thuộc vào ngày hôm đó tâm trạng của tác giả như nào =)))))…