Tôi mắc phải căn bệnh giết người bằng hoa
Kỉ niệm của cô gái mắc căn bệnh Hanahaki…
Kỉ niệm của cô gái mắc căn bệnh Hanahaki…
Khoa, cậu học sinh nhút nhát, luôn tru trú trong nhà phải rời ngôi nhà thân yêu đến một ngôi trường rất xa để học. Ngôi trường mới của cậu được vài người đồn đại là nhà tù giam cầm thanh xuân, là nơi chôn vùi tuổi trẻ. Vì tương lai tươi sáng hơn, vì ước mơ, vì khát vọng bay cao hơn của ba mẹ mình. Cứ tưởng những tháng ngày ấy sẽ trôi qua một cách buồn chán, nhưng cậu lại gặp được người ấy...Vĩnh Tường học sinh ưu tú đứng top đầu trường× Đăng Khoa học sinh hướng nội mờ nhạt trong lớp cuối.Bối cảnh lấy cảm hứng từ trường cũ của tác giả, tất cả mọi tình tiết trong truyện là sự tưởng tượng bay cao của tác giả và không liên quan đến bất kỳ cá nhân nào.…
Câu chuyện tình cảm của cặp bạn thân học cùng nhau, trái tim cậu con trai đắm chìm vào niềm yêu cô bạn thân kia trong âm thầm cho đến khi bí mật ấy được cô bé đáng yêu ngày đó nhận ra...…
thanh xuân đơn giản chỉ cần cậu nhưng........# khải thiênchỉ một chap mik dành cho một người cực kì quan trọng không có người đó sẽ không có tôi của ngày hôm nay…
Đôi khi tình yêu chỉ là chuyện của một người...…
(ukm, để tui nghĩ đã mn ak)…
kms give u some love . Một đoạn tình yêu dành cho otp không phải truyện dài cũng không có đầu đuôi chỉ vì yêu mà gửi gắm. #Gà #KookMin #Km #JeonPark…
Cốt truyện giống danganronpa nhưng hiệu trưởng là Junko Enoshima không có monokumaKhông ai có khả năng đặc biệt…
Crush someone…
Nếu muốn biết thêm về tôi a.k.a nhân vật chính trong này, xin hãy đọc quá khứ của nhân vật, 90% là thật còn lại thì tôi không biếtCuồng Creepypasta nên lòi ra thêm bộ nàyNgày khai hố: 31.10.2020Ngày end: ??.??.????Số chương: ???…
ở đây có những chiếc plots ngẫu hứng…
Đôi lời tản mạn từ một người xa lạ…
TUYỂN TẬP THƠ VỀ MỘT CÔ GÁI.... là lời tự sự về một tình yêu đơn phương đầy say đắm của tuổi học trò. Bài thơ được ấp ủ và viết trong suốt vài tuần qua, khi những cảm xúc về một người con gái mang một vẽ đẹp đầy sâu sắc cũng như là những sự tiếc nuối khi nhận ra thứ tình cảm kỳ diệu này quá trể...những bài thơ trong đây không chỉ tồn tại với mục đích để nói lên nổi lòng của tác giả với câu chuyện tình yêu đơn phương. sự cay đắng khi không nhận ra nó và sự tự trách của tác giả dành cho chính bản thân mình. sự đau đớn sót xa khi thấy bản thân là một kẻ tồi tệ yếu đuối chẳng hợp với "bông hoa tuyết " ấy...kính gửi cho người con gái tôi thương.…