Thích cậu một chút thôi...
…
Bạn đã bao giờ tự hỏi mình thanh xuân là gì chưa ?Dường như không ai có thể định nghĩa được nó cả ... bởi mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình, không nhất định phải long trời lở đất, nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến nỗi khắc sâu trong lòng.Nhưng trong cái gọi là tuổi thanh xuân ấy, chúng ta lại tìm thấy nhau như một giấc mộng đẹp." Hãy dùng tất cả thời gian ta có để nói những điều ta muốn trước khi mọi thứ biến mất. Bởi chúng ta đâu thể hứa hẹn được trước cho ngày mai ... Tuổi thanh xuân một đi sẽ không trở lại ... " Bởi vậy thà cứ đâm đầu vào cái gọi là " ngông cuồng " của tuổi trẻ, rồi khóc, rồi cười; dám yêu và dám làm. Còn hơn là khi nhìn lại chỉ còn 2 chữ " hối hận " vì những điều mình đã bỏ lỡ, rồi để nó trôi qua một cách nhạt nhẽo và vô vị. Vì dù cuối cùng thanh xuân có qua đi thì kỉ niệm cũng sẽ còn mãi ...Thời học sinh có nhiều tiếc nuối lắm, nhưng điều tiếc nuối nhất vẫn là không dám bày tỏ tình cảm với người mình thích ...Truyện không ngắn cũng không dài, đây chỉ là tác phẩm của một đứa nghiệp dư hay mộng mơ về những thứ sẽ chẳng bao giờ thuộc về mình. Truyện viết ra không để thu lợi nhuận, chỉ để thỏa mãn trí tưởng tượng xa vời thực tế và mong ước của tác giả. Thế nên nếu có sửu nhi hay có những yếu tố không vừa lòng các bạn thì vẫn thỉnh xin các bạn cmt lịch sự.Truyện chỉ dành cho các bạn yêu thích HE, thơ mộng và thích thú với tình yêu tuổi học trò ngu si, ngốc nghếch.…
Đêm đến vạn vật chìm trong bóng tối, dường như mặt trời cũng cần nạp lại năng lượng. Trước khi giấc ngủ kéo đến, một luồng xúc cảm dâng lên thắt chặt lấy trái tim tôi cũng đã lâu rồi như thể dày vò mà cũng an ủi lấy tâm hồn cô gái tuổi 15 trong tôi. Những lời nói muốn nói ra nhưng chỉ dừng lại trong tâm trí chẳng tìm được cho mình một khe hở để thoát ra khỏi cuống họng, muốn viết ra nhưng khi cầm bút lên lại chợt như biến tan hòa vào không khí. Cảm giác bất lực hơn với người khó giãi bày như tôi. Những ngày tháng thanh xuân cấp 3 đó tưởng như nhạt nhòa mà lại tươi đẹp trong sáng man mác theo tôi thành hành trang tiến đến thành phố lớn như bao bạn bè trang lứa. Cứ vậy ngày qua ngày tháng qua tháng năm qua năm chẳng đợi ai cũng chẳng bỏ lại ai 6 năm không ngắn không dài trôi qua kể từ khi chia tay ngôi trường cấp 3 ấy.…
Tôi đỡ lỡ có cảm xúc với người đó.Người mà từ đầu...tôi đã biết chúng tôi không hợp nhau.Vậy mà cuối cùng, tới giờ tôi vẫn không tránh được việcMỗi ngàyNhớ mong người ấy…
"Trong tình yêu ai yêu nhiều hơn thì đó thua cuộc".Vốn dĩ trong cuộc tình này cô ngay từ đầu đã là kẻ thua cuộc, thua một cách thảm hại trong tay anh.Cô yêu anh từ khi bản thân vẫn còn chưa hiểu chuyện. Còn anh thì đang mải mê với với tình yêu lãng mạn bên người chị họ của cô. Cuộc tình của họ tan vỡ, cô lại chính là nguyên nhân, anh hận cô, hận cô đến tận xương tủy. Trong mắt anh cô chính là người đàn bà đáng kinh và giả tạo nhất.Nực cười khi chính bản thân cô cũng bị anh dắt mũi, một lần nữa đắm chìm trong tình cảm ngu ngốc của bản thân. Liệu cô có khả năng gột rửa được quá khứ của anh?…
- Anh có biết hoa hoan hợp không?- Nó có gì đặc biệt sao?- Hoa lá bên nhau, hoa không tàn lá không rụng tiếc là thời gian hoa nở quá ngắn ngủi, sớm nở tối tàn... Như chúng ta vậy!…
Có những bí mật chỉ được giấu trong ánh mắt.Có những điều không thể nói ra bằng lời, nên đành để lại trong hộp bút, dưới vạt áo đồng phục, giữa một ngày nắng vừa lên.Cậu không biết...Rằng tớ từng muốn nói rất nhiều điều.Nhưng cậu đã lỡ nhìn tớ bằng ánh mắt như thể tớ là một kẻ xa lạ.Mà có lẽ tớ đã thật sự không còn là người cậu từng quen.Vì thế giới này... đâu chỉ có con người.Và trái tim này... đâu chỉ có một lối để đi."Một câu chuyện về mùa xuân, phép thuật, và những điều không thể gọi tên.…
"Ai cũng sẽ đi qua cơn giông của riêng mình, em cũng vậy nhưng khác một chỗ là...anh chưa từng biết đến em"…
Thanh xuân năm 17 tuổi, ai mà chẳng có một mối tình. Đó là mối tình công khai hay là một mối tình đơn phương chẳng dám nói. Cậu ấy là hình mẫu lí tưởng của tất cả mọi người, là con nhà người ta đúng mực, rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức những người xung quanh cậu dường như đều bị ánh sáng toả ra như có như không ở cậu làm lu mờ đi, hoàn hảo đến nổi tôi đơn phương cậu nhưng không dám nói ra. Cậu, rất hay cười, học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cậu tham gia rất nhiều phong trào của trường, nhà cậu lại giàu có và điểm nổi bật cậu rất đẹp trai. Có lẽ mọi người bảo tôi nói quá đi mức, nhưng sự thật đúng là vậy á, cậu hoàn hảo về mọi mặt, thật là ghen tỵ mà!! Tôi...là một người rất đỗi bình thường và chẳng có gì bình thường hơn. Tôi không có gì nổi bật, không ngoại hình, không có gì cả, học hành thì dở dở ương ương. Tôi thường tự ti về ngoại hình của bản thân mình, tôi rất sợ, tôi sợ mọi người sẽ nhìn vào tôi rồi lại đánh giá là tôi xấu, và tôi đã từng nghe người ta đánh giá tôi, sự thật đúng là tàn nhẫn. Chính vì vậy mà tôi không hề tham gia vào các câu lạc bộ đông người của trường. Gia cảnh nhà tôi thì, nói chung là tạm ổn. Cuộc đời vốn thật đơn giản nhưng khi bị cậu ghé ngang giản đơn bỗng hoá mê cung.…
Những nỗi nhớ về cô gái năm ấy tôi đã bỏ lỡ.…
"Đôi mắt long lanh ứa lệ, ngày tôi yêu em là ngày tôi mất em..!"Đoản văn bách hợp này ngược, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc! Lưu ý: truyện do tôi tự viết, mong chư vị đừng mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép. (Bạch Tửu Trụy Lạc Huyết)…
Đây là câu chuyện mà tôi viết dựa vào câu chuyện của chính mình 💔Cũng nhờ vào anh mà tôi biết thế nào là tổn thương, khi nào là cảm giác hạnh phúcDù sao cũng cảm ơn anh....…
Yaoi nhìu phần…
Thanh xuân là những bí mật chưa nói, những kỷ niệm vụng về và những cảm xúc thầm kín. Hạ, cô gái tinh nghịch, và Phong, cậu bạn trầm lặng, đã cùng nhau trải qua bao khoảnh khắc ngọt ngào, ngượng ngùng. Một lá thư, một chiếc vòng tay cũ, liệu có thể kéo họ gần nhau hơn hay giữ mãi chỉ là kỷ niệm?…
Ta luôn theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà quên trân trọng những người ở bên cạnh. Chúng ta giống nhau, đều thích người không thích mình.…
Boun : bảo bối à em về đc ko Prem : noBoun : đi mà bảo bối anh bt sai rùii Prem : hog bé ơiiiiii ^=^…
Chào mọi người Như tên truyện chắc mọi người nghĩ rằng đây là một câu chuyện về con mèo Nhưng không phải đâu,đây là câu chuyện viết về chính bản thân tớVì bản thân tớ cực kì lười luôn,lười tắm,lười gội đầu,đặc biệt lười luôn cả đánh răng =)))))…