binsung | lonely together
em ước gì mình có năng lực điều khiển nhịp tim mỗi lúc trông thấy anh cười.…
em ước gì mình có năng lực điều khiển nhịp tim mỗi lúc trông thấy anh cười.…
Vào văn án xem thêm nha mik cx không biết mô tả sao nữa…
Đọc thử đi, tôi đảm bảo bạn không hối hận. Bạn có thể để lại lời bình hoặc không. Mong bạn đón nhận nó vì đây là tác phẩm duy nhất khiến tôi muốn hoàn thành tròn vẹn.…
Đơn phương đc 4 năm Bùn của tui!🤧 Chỉ kể lại những chuyện về nhg jk tui đang trải qua khi crush người t .bạn ấy lúc trước là lớp trưởng lớp tui bây giờ thì hk học cùng lớp nữa nhưng vẫn học cùng trường (tụi tui đang học cấp 3).🍀Sẽ có một số chuyện vô tri xây ra xin đừng có la tui nha! Hihi😁😁Mik hk biết sẽ đơn phương bạn ấy đến bao h nhưng hiện tại mik chỉ có bạn ấy trong ♡ thui nha…
" Người ta nói, anh giống ánh bình minh tươi sáng, ấm áp mang lại niềm hạnh phúc cho tất cả mọi người trên thế gian, còn người thì giống ánh hoàng hôn, tuy cũng rất ấm nhưng lại ngột ngạt, ảm đạm không ngờ " - Tôi nghĩ Tôi rất thích ngắm hoàng hôn, nếu ai đó hỏi tôi như vậy. Người cũng thế. Một vài người cho rằng sở thích của chúng tôi là kỳ quái, vì không phải bình minh nhìn cũng na ná thế hay sao. Nhưng thực chất thì hoàng hôn lại là một thế giới khác, nó không đem lại cảm giác tối tăm, cũng không quá rực rỡ. Nó trầm lặng đến và cũng trầm lặng rời đi, lặng lẽ bao trùm cả nhân gian bằng ánh nắng êm đềm, giấu kín bao tâm sự, bao nỗi cô đơn của một kiếp người. Người thích ngắm hoàng hôn vì thế, còn tôi thích chỉ vì tôi muốn biết bình minh và hoàng hôn khác nhau chỗ nào..... Thỉnh thoảng, tôi chợt nhận ra, đâu đó trong ánh mắt và trái tim tưởng như rộng lớn lắm của người cũng le lói lên một nỗi buồn huyễn hoặc của hoàng hôn. Lúc nào cũng thế, ngắn ngủi, như một ánh nến sắp tắt.......…
Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh Thể loại: Ngôn tình, đô thị, sủng, huyền huyễn, hài hước, HE.Chuyển ngữ: Petite MaisonNguồn: Wikidich, Tấn GiangVăn án:Đây là một câu chuyện về cuộc đời thầm lặng của một hải tộc trên đất liền.Cô thức tỉnh huyết thống Hải tộc, có thể đi lại tự do trên biển.Trước môi trường sống ngày càng khó khăn của xã hội hiện đại , cô quyết định mang một đám cá bảo bảo từ đại dương, cố gắng thích ứng sinh hoạt ở đất liền và học tập kỹ thuật tiên tiến.Lục Cảnh Dịch: " Bà chủ, cá của tôi cần được chữa trị."Ngư Du: "Cửa tiệm của tôi chuyên sửa chữa đồ điện."A few moments later....Lục Cảnh Dịch: "Nghề chính của cô không phải sửa chữa đồ điện sao?"Ngư Du: " Nuôi cá mới là nghề chính."Nhân vật chính: Ngư Du.Nhân vật phụ: Lục Cảnh Dịch, cá bảo bảo đến từ đại dương.Note: Đây là bộ truyện được edited đầu tay của nhà mình. Mong mọi người ủng hộ và góp ý. Cám ơn các bạn đã ghé thăm ❤️…
Sự kết hợp giữa OC Eren của tôi lấy ý tưởng từ manga AOT và Học viện phép thuật Pripindo, có thể sẽ có một số chi tiết lấy từ AOT nhưng dù sao cũng xin mọi người ủng hộ.#erenjager #hocvienpripindo…
Đơn giản đó là một chuyện tình đơn phương…
Đôi lúc trong tình yêu, hạnh phúc nhất chính là buông bỏ.Yêu thương một người đâu cần phải thể hiện quá nhiều.…
Ai rồi cũng sẽ yêu thầm một chàng trai/một cô gái nào đó, cô cũng thế yêu đơn phương Kaito từ nhỏ nhưng cũng chẳng có kết quả -lịch ra không cụ thể-…
Mối tình đơn phương của cậu em. Từ thích, chuyển qua yêu.…
Những câu truyện ngắn do mình bất chợt nghĩ ra. Kết có thể là HE SE OE.…
" Dù có như thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn không thể với tới cậu ấy. Cậu là chàng trai ưu tú làm biết bao người mê đắm. Còn tôi chỉ là một người bình thường - không nhan sắc, không tri thức không gì cả. Tình cảm của tôi dành cho cậu ấy chỉ là đơn phương, một thứ tình cảm tôi giữ kín mãi trong lòng. Tôi sợ. Sợ lúc nói ra ngay cả làm bạn bè tôi cũng không đủ tư cách.... " ( trích từ nhật ký của Tiêu Nhất Dương ) ___𝕋𝕙𝕖 𝕗𝕚𝕤𝕙 𝕦𝕡𝕠𝕟 𝕥𝕙𝕖 𝕤𝕜𝕪___…
Sống một đời không hạnh phúc, không trọn vẹn. Từ nhỏ không có ba, tự mình gồng gánh, tỏ ra mạnh mẽ. Thay vì sống, cô thật ra chỉ đang "tồn tại". Đến lúc nhắm mắt, ngoài cảm giác luyến tiếc vì đã không thể chăm sóc ông bà tuổi già, cô chỉ cảm thấy, sự nhẹ nhõm. Dường như cô đã quá mệt mỏi, chìm trong bóng tối... yên ắng đến vô định, cô cảm thấy bản thân đang rơi tự do trong một khoảng không vô định, đã bao lâu rồi cô chưa được "yên tĩnh" như thế. Bỗng cô cảm giác như có ai đang lay mình, lực đạo càng mạnh, trước mắt một luồng sáng,... cô chưa chết sao?! ...…
Có một người, với bạn là tất cả nhưng với người ta bạn chẳng là gì. Có một người, lúc ở bên cạnh có thể bạn sẽ nở nụ cười nhưng khi quay đầu đi bạn đã bật khóc...…
Tình yêu con người không giống bản nhạc vì nó không hề có chế độ lập lại :)…