Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
couple chính : Taelice couple phụ: Jung Kook và Amimình không thích ship Vsoo hay Kookrosé đâu nha nếu mình viết truyện về Taelizkook này mà cho Lisa về vs Taehyung thì mình sẽ Ship Jung Kook và Ami và ngược lại nhá KHÔNG SHIP VSOO VÀ KOOK ROSÉ MÃI MÃI NHƯ THẾ . còn diễn biến thì các bạn hãy vô đọc đi sẽ biết nha (anti cút đéo tiễn)…
Thể loại : Đô thị , bình phàm đại thúc thụ , anh em trai , điên cuồng dục vọng chiếm hữu các công , giả ngây thơ - mặt lạnh - .... công , 1x3 , trước ngược sau ngọtVăn án : Một đại thúc vô tình yêu phải em trai mình . Rồi lại vô tình cuốn vào vòng quay của định mệnh . Tiến đến con đường " được " yêu thương quên cả lối về ... Ngày chấp bút : 10/6/2019…
Người ta vẫn thường nói, khi say con người ta sẽ nói ra những lời thật lòng nhất.Tôi đã say một đêm, đánh cược cả lòng tự trọng của mình để gửi đi một tin nhắn. Nhưng hóa ra, cơn say đêm ấy không đáng sợ bằng việc tôi nhận ra mình đã say một người suốt ba tháng trời, để rồi bị đánh thức bằng một gáo nước lạnh.Hóa ra, thích một người có thể bắt đầu từ ba giây tĩnh lặng.Và kết thúc bằng vô vàn những lời nói dối ồn ào.…
Vui lòng ủng hộ tác giả tại đây: https://dembuon.vn/threads/gui-khong-gui-toi-cau-mr-stranger.102259/(không nhất thiết phải donate, chỉ cần bạn vào đọc từ nguồn chính thôi.)Giới thiệu:"Gửi đến một thằng khờ nào đó,Đây là bức thư đầu tiên, cũng chính là bức thư cuối cùng tôi dũng cảm viết cho cậu. Vậy nên liệu cậu có thể để tôi giúp gợi lại phần kí ức đã bám bụi của cậu trước khi tôi hoàn toàn từ bỏ tất cả không?"Chúc mọi người đọc vui vẻ ạ.…
Cô gặp anh, trong một ngày nắng. Nắng chảy mỡ.Anh- đẹp trai mê người,mang tính chất vị soái ca hoàn hảo.Cô- Bánh bèo lắm mồm. Nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành từ dưới đi lên. Ưu điểm duy nhất là cái bằng đại học Sư Phạm Hà Nội ---Yêu đơn phương một người, không có nghĩa phải mang họ về phía mình, mà cũng có thể buông tay, ngắm nhìn người ấy hạnh phúc---***Waring: truyện có nhân vật nữ chính nói tục hơi nhiều, không hợp thanh niên nghiêm túc…
Đây là những dòng thơ mình viết trong một khoảng thời gian yêu đơn phương. Mình là con người khó kiềm chế được cảm xúc, thế nên mình đã để nó cào xé trên những dòng thơ. Để nó mang màu da diết.Đơn phương là cảm xúc yêu nhưng không thể nói, hoặc có nói nhưng không được đáp lại.Bài thơ mình viết lúc mình yêu một bạn nữ tên Minh Anh. Cô ấy rất giỏi hội họa, cô ấy hướng nội và xinh đẹp.Học hành rất giỏi siêng năng và hiền dịu, thế nhưng cái đẹp tôi không thể cùng đồng hành. Tiếc nuối vậy thôi, tập thơ này chỉ là cảm xúc. Đừng khắt khe với ngôn từ nhé.!…
Đơn phương là thứ tình cảm đau khổ nhất, nó chẳng thể nào lãng mạn như ngôn tình hay kết thúc sẽ có hậu như chuyện cổ tích. Nó tả rất chân thật về cảm xúc hay cảm giác mà những kẻ đơn phương đã và cũng như đang trải qua.. --------------------- "Nhiều lần tôi tự hỏi: Vì sao tôi lại thích cậu? Vì cậu đơn giản là cậu và chỉ là cậu ... Và nếu tôi biết được vì sao tôi thích cậu thì có lẽ tôi đã không trở thành kẻ đơn phương như bây giờ ...." --------------------- Đơn phương là thứ tình cảm rất đáng sợ bởi vì chúng ta chẳng biết nó bắt đầu từ bao giờ và sẽ kết thúc khi nào...…
"Nếu một người đã yêu bạn từ rất lâu, nhưng mãi sau này bạn mới nhận ra-liệu tình yêu đó còn có thể chạm đến bạn không?"Ánh sáng từ một ngôi sao xa có thể mất hàng nghìn năm để đến được Trái Đất. Có khi ngôi sao ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn tiếp tục di chuyển-như một lời nhắn gửi từ quá khứ, một minh chứng rằng những gì ta từng bỏ lỡ vẫn chưa thực sự biến mất.Trường Sơn du hành về quá khứ, nhặt lại những mảnh ghép đã mất. Mỗi lần anh tung đồng xu, thời gian vỡ vụn, ánh sáng lóe lên trong thoáng chốc-như cách ánh sáng từ một vì sao cuối cùng cũng đến được mắt người nhìn sau bao nhiêu năm lang thang trong vũ trụ.Một câu chuyện về tình yêu không bị giới hạn bởi thời gian-nó có thể bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.…
Tác giả: Tôi không phải Tiểu Thất (我不是晓七)Edit: Bamboo724Thể loại: Tiểu thuyết huyền huyễnVăn án:Xuyên không đến thế giới huyền ảo tu tiên, trở thành thiếu tông chủ ma đạo, Lục Trầm thức tỉnh hệ thống tự cứu của phản diện. Hắn vốn định dẫm lên con cưng của khí vận, cưới thánh nữ của các tộc, bước lên đỉnh cao cuộc đời! Nhưng hệ thống lại báo cho Lục Trầm rằng anh chính là phản diện cuối cùng của thế giới này, tương lai sẽ bị nhân vật chính dùng làm bàn đạp, bị nhân vật chính tiêu diệt! Lục Trầm: "Cái gì! Ta lại không phải nhân vật chính?" Hệ thống: "Ký chủ là phản diện lớn nhất của thế giới này, hệ thống này cam kết giúp ký chủ tự cứu, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ giúp nhân vật chính trưởng thành, đạt đủ độ hảo cảm của nhân vật chính là có thể tránh được kết cục tử vong." Hệ thống của người khác giúp ký chủ đi lên đỉnh cao, hệ thống của Lục Trầm lại ép hắn làm kẻ nịnh nọt để tăng độ hảo cảm! Để bảo toàn mạng sống, Lục Trầm quyết định cố gắng hết sức để có quan hệ tốt với nhân vật chính. Ai ngờ, khi độ hảo cảm dần tăng lên, ánh mắt nhân vật chính nhìn Lục Trầm ngày càng kỳ lạ. Nhà ai lại có nhân vật chính thích nhìn chằm chằm vào mặt phản diện cả ngày rồi cười ngây ngô như vậy chứ!Lục Trầm: "Nhân vật chính, tay ngươi để trên eo ta có thể đừng động lung tung được không!"____Chú ý: Đây là truyện song nam chính, viết theo phong cách dành cho nam! Những ai không thích nên cân nhắc trước khi đọc!…
"Hoàng cung - nơi quyền lực và toan tính đan xen. Nơi ánh trăng chiếu rọi những góc khuất của lòng người, và mỗi bước đi đều mang theo âm mưu." "Trẫm muốn xây dựng giang sơn vững mạnh, nhưng liệu lòng người trong cung có cho phép điều đó?" "Nếu sống trong hậu cung chỉ là để tranh đoạt, vậy ta thà đứng ngoài cuộc. Nhưng lòng trung thành... có lẽ ta không thể né tránh." "Nếu ngai vị Hoàng Hậu thuộc về nàng, ta sẽ biến nó thành ngai vị của kẻ thua cuộc." "Lam tỷ nói đúng, chỉ cần ta nghe theo, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn..." "Hậu cung này... chẳng khác nào chiến trường, chỉ một bước sai cũng có thể mất mạng." Tên truyện: Nguyệt Hạ Mưu Cung "Cuộc chiến giữa tình yêu, quyền lực và mưu đồ - ai sẽ là người nắm giữ vận mệnh cuối cùng?"…
"Nếu như em là siêu anh hùng thì cũng chỉ muốn bảo vệ mỗi chị mà thôi."...Đây chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt lên người thật.Chỉ đăng duy nhất tại W@ttp@d, những nơi khác đều là reup trái phép!…
Tác giả: Hạ Vỹ Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Thầm mến, Ngọt sủng, Chữa lành.VĂN ÁN:Tô Ngọc Mai là một cô nàng có vẻ ngoài dễ mến cùng tính cách hoạt bát, được mệnh danh là "chúa tể ngoại giao" của lớp. Chỉ qua vài câu trò chuyện, cô đã dễ dàng khiến người đối diện yêu mến ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ngọc Mai mang đến cho mọi người nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ chói chang, đi cùng tính cách tinh nghịch của một cô nàng Lớp phó kỷ luật đầy trách nhiệm.Ngược lại, Cao Hoàng Thuận chỉ là một mảnh ghép bình lặng ở bàn cuối. Anh không nổi trội, không ồn ào, chỉ âm thầm dõi theo bóng lưng của cô bạn cùng bàn từ ngày đầu vào lớp. Anh có thể vì một câu khen vu vơ của cô mà thức trắng đêm đến thâm quầng mắt, cũng có thể vì một cái chạm tay vô tình mà bối rối đến lạc cả nhịp tim.Thế nhưng, giữa một Ngọc Mai luôn hướng về đám đông rực rỡ, Thuận đôi khi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Đã có lúc, đứng sau những tiếng cười nói líu lo của cô, anh chỉ muốn thầm hỏi một câu:"Ngọc Mai, cậu để ý đến mọi người như thế, sao không thử quay lại để ý tớ thử xem?"Câu chuyện thanh xuân về một người mải miết chạy theo thế giới, và một người mải miết chạy theo người ấy. Liệu "chúa tể ngoại giao" có nhận ra, có một chàng trai vốn rất kiệm lời, lại vì cô mà viết nên cả một bầu trời tâm tư?…
Boun Noppanut Guntachai - người thừa kế đế chế bất động sản danh giá bậc nhất Thái Lan, giàu có, quyền lực và khó tính đến mức mọi lời tán dương đều bị anh bỏ ngoài tai. Đối với anh, cảm xúc là thứ yếu mềm, và con người thì không ai đủ đặc biệt để khiến anh bận tâm.Prem Warut Chawalitrujiwong - một giảng viên trẻ xuất thân từ gia đình gia giáo, sống ngay thẳng, dịu dàng nhưng không dễ khuất phục. Anh ghét sự kiêu ngạo, càng không ưa kiểu người tự cho mình là trung tâm thế giới.Họ gặp nhau trong một sự kiện không mấy dễ chịu. Một lời nói qua lại. Một ánh nhìn bất cần. Một cái tên mà lần đầu tiên, Boun nhớ đến sau khi đã quay đi.Tưởng chừng là hai đường thẳng song song, nhưng càng tránh xa, định mệnh càng kéo họ lại gần. Khi người luôn kiểm soát tất cả bắt đầu đánh mất bình tĩnh vì một người chẳng hề để tâm đến anh. Và một người có nằm mơ cũng không ngờ bản thân sẽ mở lòng với kiểu người mà anh ghét nhất...…