{Vkook} Tôi Không Thể Nào Mất Em!
Au : Eun Ji RimChào mọi người đây là đứa con thứ 2 của mình, hứa hẹn sẽ có phần hay hơn đứa con thứ nhất, mong mọi người ủng hộ cho truyện của Rim nhoaThanks ạ…
Au : Eun Ji RimChào mọi người đây là đứa con thứ 2 của mình, hứa hẹn sẽ có phần hay hơn đứa con thứ nhất, mong mọi người ủng hộ cho truyện của Rim nhoaThanks ạ…
Xin chào! Hôm nay tôi lại tiếp tục sáng tác, khi nào tôi có cuốn sách của chính mình tôi sẽ dừng lại hehe. Tác phẩm lần này là về chính bản thân mình, à đương nhiên chỉ có 70% là thật thôi, nên mấy bạn có tin thì cũng lựa cái có thể he. Mong các bạn ủng hộ ước mơ bé nhỏ của tui 😙😙 À mà quên này không phải là chuyện tình cảm đâu nhen,tui viết lách thôi à.Tại hơi làm biến viết truyện quá í,thông cảm hen 🤧…
LỜI MỞ ĐẦU:Trong một xã hội nơi mà số phận của con người được dệt nên từ những lựa chọn tàn nhẫn và hậu quả không lối thoát, "Xóm Kinh Tế" mở ra một bức tranh bi kịch chân thực về cuộc sống bấp bênh. Tác phẩm theo chân những mảnh đời lạc lõng - từ Minh, người cha nghèo vật lộn với cám dỗ của tệ nạn, đến bi kịch đau thương của Cúc, Linh và những nhân vật khác - qua đó khắc họa sâu sắc chủ đề nghiệp báo: mỗi hành động sai trái đều để lại dấu ấn không thể xoá.CẢNH BÁO NỘI DUNG:Tác phẩm "Xóm Kinh Tế" chứa các mô tả về bạo lực, tàn nhẫn, bạo hành và các chi tiết nhạy cảm khác có thể gây sốc cho độc giả. Nếu bạn dễ bị ảnh hưởng bởi nội dung như vậy, vui lòng cân nhắc trước khi tiếp tục đọc.…
Nếu tò mò thì vài đọc nhé…
Câu chuyện kể về cuộc đời của 1 vị á thần mang trong mình nữa dòng máu hồ tiên, nàng gặp gỡ 2 vị hoàng tử lúc tuổi đời còn nhỏ và trót đem lòng yêu 1 trong 2, hãy đọc truyện để đón xem người đó là ai ? và cuộc đời nàng nó gì thú vị nhé…
Câu chuyện kể về Phương, một cô bé sinh ra trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương. Là con một, Phương được cả nhà cưng chiều hết mực. Nhưng rồi, khi Phương lên hai, em gái Vân ra đời, và mọi sự chú ý của cha mẹ dần chuyển sang em. Hai năm sau, em trai Dũng chào đời, và Phương cảm thấy mình bị bỏ rơi.Mẹ Phương thường xuyên so sánh Phương với Vân, chê bai ngoại hình, học lực của Phương, và ca ngợi Vân là đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhất nhà. Dũng, dù nghịch ngợm, lại rất thân thiết với Phương. Khi gia đình chuyển đến một nơi ở mới, Vân kết giao với những người bạn xấu, và dần trở nên hỗn láo, coi thường Phương. Mẹ Phương, thay vì can ngăn, lại im lặng làm ngơ, khiến Phương càng thêm tổn thương.Phương cố gắng tìm kiếm sự an ủi từ bạn bè, nhưng rồi lại bị họ phản bội. Nỗi cô đơn và tuyệt vọng khiến Phương nhiều lần nghĩ đến cái chết. Phương và Dũng trở thành một đội, chống lại Vân, người ngày càng trở nên độc đoán và ích kỷ. Cha Phương, người nhận ra sự bất công trong gia đình, đã cố gắng nói chuyện với Vân, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.Mâu thuẫn giữa ba chị em ngày càng gay gắt, và gia đình dần trở thành một chiến trường, nơi những lời nói cay độc và sự hận thù ngự trị. Phương, từ một cô bé vui tươi, hoạt bát, đã trở thành một người trầm lặng, tự ti, mang trong lòng những vết thương lòng khó lành.Trong một lần cãi vã đỉnh điểm, Vân đã buông lời nguyền rủa Phương, nói rằng An là "đồ vô dụng", "không có tương lai". Những lời nói đó như dao cứa vào tim Phương, khiến cô gục ngã. Phư…
Đây là xả ảnh pokespe thôi…
- "Chàng quên rồi sao, như vậy cũng tốt quên ta rồi chàng cũng sẽ gỡ bỏ được gánh nặng bấy lâu nay . Ta xin lỗi vì đã xuất hiện trong cuộc đời chàng ." - " Lạ thật, ta không nhớ được nàng là ai nhưng mỗi lần nghĩ đến nàng tim ta dường muốn xé nát ra, thật đau "......…
Bây giờ chắc ít ai có một vài ký ức siêu đặc biệt về tuổi thơ nhỉ. Nhưng ngày xưa ý thì nhiều lắm vậy sao tôi không kết hợp lại nhỉ ? ???LƯU Ý: Chuyện ko dành cho học sinh ngoan nha.…
Một cô gái hơn 25 tuổi không định hướng, đam mê, bằng cấp cũng chả có công việc, cuộc đời như sống lay lách trên đời để mong tìm được mục đích sống…
Tác giả: Phồn Phi Tự NgẫuTrên giường bệnh từ tư hỏi không nàng, vì cái gì rõ ràng có thể tránh cho lại muốn ngạnh ai này một thương (súng)?Diêu tiêu quân trên mặt treo lên nhạt nhẽo cười: Ai một thương (súng) với ta mà nói chỉ là thân thể thượng thương tổn, đối nàng lại là thân thể cùng tinh thần song trọng thương tổn, ta chỉ là không nghĩ nàng như vậy khó chịu.Tìm được đường sống trong chỗ chết sau từ tư bạch diện sắc phức tạp nhìn Diêu tiêu quân: Ngươi vì cái gì sẽ đến?Diêu tiêu quân quay đầu đi: Bởi vì ta tưởng nói cho ngươi, ngươi cũng không có bị từ bỏ, còn có người để ý ngươi, để ý ngươi sinh tử.Diêu tiêu quân quay đầu cười tủm tỉm nói: Thế nào? Có hay không thực cảm động?Từ tư mặt trắng thượng đồng dạng treo lên một mạt cười: Thực cảm động a, vì cảm tạ ngươi muốn hay không ta lấy thân báo đáp?Diêu tiêu quân mặt khác xưng hô: Tiêu quân tiêu dao Dao Dao…