[KAISOO] ĐỪNG ĐI
KAI × D.O.…
KAI × D.O.…
Đơn giản chỉ là một fic tuyển, để tôi cũng những người được chọn viết nên một câu chuyện thần thoại của riêng chúng tôi.…
Mùa hạ năm ấy gặp một người dù biết không thể yêu nhưng vẫn cố chấp…
Mấy cái fic nghĩ ra trong lúc ngủ. Ra hay không thì không biết…
Bản dịch từ hako.re…
một chút ngọt ngào cho Seunseok, couple mình yêu thương ♥️ Cốt truyện nhẹ nhàng, hy vọng mọi người sẽ yêu quý nó thiệt nhiều và ủng hộ mình cùng chiếc fic nha. Vote up và comment nếu bạn cảm thấy đây là một chiếc fic giúp bạn nhẹ nhàng hơn. •Cre ảnh bìa: Sa Nguyễn•…
Lưu lại idea ngắn về allfaker. Tất cả đều là oneshot.Faker always win, luv.Disclaimer: Nhân vật không thuộc về người viết, tất cả nội dung trong đây chỉ là sản phẩm của sự delulu.…
Sự quay trở lại của oán linh năm xưa và tục lệ đáng bài trừ…
Thịnh rướn người tới trước, vây hãm tôi trong một góc hẹp. Cái khoảng cách gần đến mức tôi có thể mường tượng ngửi thấy mùi nước xả vải dịu nhẹ từ cổ áo nó.- Bé Thư, định ngồi thiền với cái đề lý này đến bao giờ?- Khó bỏ xừ! Tôi bối rối cúi xuống.Thịnh giật phắt tờ đề, thoăn thoắt bấm máy tính rồi ném trả lại:- Dễ thế này mà não cũng đi nghỉ mát à? Lần sau áp công thức này, đừng làm cách dài dòng của mày nữa.Nhìn cách giải súc tích, tôi lí nhí: - Cảm ơn nhá.- Cảm ơn suông à? Nó chống cằm, ánh mắt đầy ý cười: - Dốt lý thế này, sau này tính tiền đi chợ sai người ta lừa cho bán nhà đấy.- Thì tao kiếm người yêu giỏi lý lo cho tao được chưa?Thịnh bỗng nghiêm túc, nó búng trán tôi một cái rõ kêu rồi nhoài tới sát sạt: - Ngốc ạ, trừ tao ra thì mày nghĩ còn thằng nào đủ kiên nhẫn dạy dỗ cái đầu đất này của mày?Nó xoa rối tóc tôi, thả câu chốt hạ trước khi quay lên: - Lo mà học đi, dốt quá tao nuôi tốn cơm tốn gạo lắm.Tôi ngồi đơ ra, mặt nóng bừng. Nó bảo nó nuôi tôi á? Tên này đang chê dốt hay là đang tỏ tình thế trời? 02092023bìa design by @phsa-hnloremake 09122025…
Tác giả @PhuongmaiCao (@-__Jen__-)Lưu ý:- Mình chỉ là một con tác giả nghiệp dư nên những lời bình luận có ích cho mình thì mình nhất định sẽ lắng nghe, nhưng ngược lại, mình cũng không hề muốn có người vào bình luận truyện của mình mà lời nói mang tính xúc phạm lòng tự tôn của mình- Ý tưởng của mình xuất phát từ bộ "đồng thoại Abigail Green" nên truyện của ta sẽ có bối cảnh hơi giống- Không đem truyện của mình qua diễn đàn truyện khác vì mình mong các độc giả sẽ có sự tôn trọng đối với công sức của mình. Mấy trang auto re up thì ta không có lời để nói, ân.- Nhắc lại nhé, bối cảnh của ta chỉ giống Abigail Green thôi nha, chứ đừng có mà bảo ta sao chép, ăn cắp hay "mượn" ý tưởng, chỉ là lấy cảm hứng thôi, nhưng truyện của ta cũng sẽ không có giống một đồng nhân khác.P/s: lâu lâu ta lại mắc bệnh cục súc, lâu lâu lại nói khó nghe, hmmm, các ngươi có thể bỏ qua sao!? 🥺🥺🥺LỜI CUỐI CÙNG: CHÚC CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ…
Will you ever know?👤…
Đánh giá của Diệu Diệu đối với hắn:Ích kỉ, dối trá.Nhận xét của Bạch Lập Nhân đối với cô:Ngực to, não ngắn....Chính là vì sao rõ ràng hai người chán ghét nhau,Mỗi khi tới gần tâm ý đều hoảng loạn.Rõ ràng tràn đầy nhiệt huyết,Nhưng là khi mắt trái cô hoảng hốt nhìn qua,Hắn cư nhiên....…
gia đình không nhỏ nhưng hạnh phúc thì chắc chắn to. bí quyết sinh tồn và chăm sóc gia đình rùa của ông bô ngoại quốc martin edwards.…
Gồm các bài viết, câu truyện, ảnh, nhạc và video không theo thứ tự hay chủ đề gì.…
"cậu chủ này thích mày""mình có muốn cưới anh không?""lỡ cả đời này em chỉ muốn thương mỗi mình thì sao""mình ở với anh đến khi bạc đầu nhé"…
Lời ngỏCó những ký ức trong đời con người không bao giờ biến mất.Chúng không nằm trong những tấm ảnh cũ, cũng không nằm trong những trang nhật ký đã ngả màu. Chúng nằm trong những điều rất nhỏ mùi khói bếp buổi sáng, tiếng gió thổi qua mái ngói cũ, hay âm thanh quen thuộc của một người thân bước qua sân nhà.Khi còn nhỏ, chúng ta thường nghĩ rằng những ngày tháng ấy sẽ kéo dài mãi mãi. Những buổi trưa mùa hè, những bữa cơm giản dị, những lời nhắc nhở của ông bà tất cả đều quá quen thuộc, đến mức ta không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó chúng sẽ trở thành ký ức.Nhưng thời gian luôn đi về phía trước.Ngôi nhà có thể vẫn còn đó. Cây ổi trước sân có thể vẫn còn đó. Nhưng những người đã từng sống trong ngôi nhà ấy đôi khi sẽ rời đi.Cuốn sách này là những ký ức về một cậu bé sống cùng ông bà nội trong một ngôi nhà mái ngói cũ.Câu chuyện bắt đầu khi cậu bảy tuổi.Và kết thúc vào một buổi tối rất yên lặng, khi cậu học lớp sáu, học kì hai.Đó là lần đầu tiên trong đời cậu hiểu rằng:có những người rời đi...nhưng ký ức về họ sẽ ở lại mãi mãi.…
Chuyển Ver Đã Có Sự Cho Phép Của Tác Giả. Tác giả: Kahn Tình trạng: hoàn Thể loại: ngược tâm, tổng tài công x thư kí thụ, 1x1, gương vỡ lại lành, HE, sinh tử văn.Cả hai còn yêu nhau nhưng lại không thể cùng chung bước, lỡ lạc nhau mấy năm trời liệu còn có thể quay lại? "Gulf Kanawut à, em chính là giới hạn, là nhà, là tình yêu của tôi." "Mew Suppasit, tôi đã sớm không còn yêu anh nữa rồi."Link gốc: https://www.wattpad.com/story/307317898?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=Kiieuu_Kiieuu&wp_originator=j%2FYpHSYhHbkApHk21qJ0Mlo%2BXRUf%2B05xvuk57IQdOkwEtJLwlB5tMe4sdSVFoSJt2Nhzlrrg1hlSqjMjHj%2BciJl0OfGB2jJDjmhD2FnX0VBYuF4SIV7vxLLnKH50vOE5…
Bản dịch từ hako.re…