[ATSH]Team tiểu học đốt trọ kìaaa!!
kiếp nạn ở trọ của 29 con người và 1 anh chủ trọ "may mắn"…
kiếp nạn ở trọ của 29 con người và 1 anh chủ trọ "may mắn"…
Atus : "lỗi ngay từ đầu không nằm ở ai cả"Hieuthuhai : "thật ra lỗi sai duy nhất là cho 2 chúng ta gặp nhau sai thời điểm"Nơi "chữa lành" những trái tim mong manh⁉️Mô tả chỉ mang tính chất xàm l của tác giả…
chung cư gì mà ồn ào;chung cư atsh;occ; lowerc; textfic. ༘ 🌬♡❕🚏* ⠀ ⠀⠀ ⠀⠀✧.* ✉️ ༘ 📨◞˚ₓ…
"Ủa tụi bây nhìn thấy người ta đỏ lè mà vẫn lao vô vậy á hả??""Thấy gì đâu anh? Tụi em mù màu, hihihi"___________________________"Mấy đứa thích chơi trò gì?""Dạ, chơi đùa tình cảm"___________________________…
Nghe kể là năm 90 em dạo cùng anh ta...Đi khắp phố xá, đêm nay không về nhà...Nghe kể là năm 90 chuyện tình của hai ta...Đẹp như thước phim em xem khi chiều tà...…
Vì tôi ume trai đẹp và mặn mòi nên tôi thử viết truyện về mấy ATSH nhá.Lần đầu viết nên câu chữ có thể không hay mọi người đọc cho vui thôi nha đừng kỳ vọng quá nhiều có gì góp chút ý kiến nhéVới lại mình viết bùng binh nên ai cp only mà ko chịu đc thì có thể cân nhắc trước khi đọc.Không mang truyện đi nơi khác, và tất cả nội dung truyện chỉ là tưởng tượng không áp lên người thật.…
Sứa được tỉ mỉ đan lên từ những tấm vải lụa tuy nhẹ nhàng, đẹp đẽ. Nhưng nó sẽ chẳng bao giờ so được với vẻ đẹp thật sự của sứa biển, nét đẹp mang đầy sự vô vọng, bất lực. Tuy đẹp là thế nhưng nó lại mang trong mình những chất độc chết người, đây là thứ mà sứa lụa mãi mãi không thế có được.Cũng như trong tình yêu dù cho nó có đẹp bao nhiêu vẫn không thể tránh khỏi sự đau khổ, vô vọng, bất lực. Đôi khi lại chìm đắm vào nó mà bất chấp sai trái, như thể chúng ta muốn chạm vào một con sứa dù biết nó có độc.Fic thuộc bản quyền của tui và muyenca…
Thanh xuân của họ thật may mắn khi tìm được nhau…
"thất tình thôi mà, sao phải khóc?""nhưng tao còn thương người ta.."…
tự nhiên có ý tưởng nên triển khai =))…
textfic| rhycap, duongkieu, luantus, jsolnicky, khanghieu, doogem, isaacnegav;(w) lowercase, ngôn từ mất kiểm soát.…
trường trung học say hi có hai khu đào tạo học sinh cấp hai (khu A) và cấp ba (khu B). đây là nơi sản sinh ra vô số báo thủ, cũng là nơi các con thuyền ra khơi.OOC, lowercase, có tục. Textfic lẫn văn xuôi.Vui lòng không đem truyện của mình đi nơi khác.Và chào mừng đã đến với trường trung học Say Hi!!!…
nghe đồn ở đường số 31 có một chung cư chứa toàn trai đẹp.được cái không ai bình thường.textfic, lowercase, bad words, fake pics…
Vã quá nên viết thoaiTrôn có Lài NIÊN HẠ (◍•ᴗ•◍)❤I love niên hạ…
ở đây chỉ có atsh và bạnmình không làm fic liên quan tới một otp nào trong atsh harem,1x1,... đều cóLưu ý,: mình không viết r18 cũng như những fic nhạy cảmmình chỉ làm oneshot, có thể có 2 chap all mem in atshmng có thể gọi mình là kaiti or kaitycảm ơn đã đọc.start : 23.02.2025end : ?.?.2025…
Chiếc fic kia nhiều người biết mà nó bị dở , đọc lại thấy gớm quá nên chế thêm fic này…
Dương DuyKết HETác giả cùng với tui: Nhi022268…
Cứ tưởng sẽ không thể gặp lại nhau nữa nhưng định mệnh lại thích trêu đùa. Để ăn mừng Anh trai say hi đạt kỉ lục, tổ chương trình quyết định tổ chức một chuyến đi chơi ba ngày hai đêm cho ba mươi anh trai.Sau một khoảng thời gian dài không gặp nhau nên việc đi chơi này anh em rất tán thành. Nhưng Anh Duy thì không thế, anh vừa muốn đi vừa muốn không đi. Lý do thì chỉ có một, nguồn cơn mọi việc đều từ cậu trai tên Trần Đăng Dương.Nhưng cuối cùng anh vẫn quyết định đi. Nếu được quay ngược thời gian thì anh sẽ không chọn đi vì có lẽ đây chính là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời của anh. Mọi chuyện trước đó đã rắc rối mà bây giờ vì một đêm say lại càng thêm khó xử hơn.------Warning-----Couple: Trần Đăng Dương( Dương Domic) x Phạm Anh Duy.Không có couple phụ.Thể loại: fanfic, BL.Rating: MLưu ý: Mọi việc trong truyện hoàn toàn không có ngoài đời thật!Xin đừng nhầm lẫn giữa fanfic và đời thực.Sản phẩm chỉ là trí tưởng tượng, vui lòng không đem đi nơi khác.…
Sẽ có mấy cp lạ ạaViết về tình iu của mấy anh nhà><!Người thật, truyện phake!!Không đem nó đến với các aiu!!Only Wattpad, do not reup!…
Đm lũ báo này, trọ tao sao bây pháaaa…