Kem dâu
" Cậu giống như kem vậy, lúc nào cũng lạnh..." " Ừ, kem lúc nào cũng lạnh. Nhưng chẳng phải kem luôn luôn ngọt sao?" Enjoyingggg!!!!…
Dosu là đứa trẻ bị mồ coi, mang cho mình dòng máu và sức mạnh bị nguyên rủa, sau những cuộc hành trình thì gặp gỡ được Raika và Raika giúp đứa trẻ khống chế sức mạnh....…
tình yêu đầy cute phô mai que của một dân truyện và anh chàng là tinh hoa hội tụ của chị em ngoài đời thực là như thế nào?…
REAL FRIEND->REAL LOVE???-có thành công ko!--Vote nhiều nhiều nha(tui viết zỡ lém)…
Tháp Eiffel vui đùa cùng cơn gióGiống cái cách nàng đối xử với tôiTôi biết rằng yêu nàng là điều khóNên ngậm ngùi đành làm bạn vậy thôi…
Câu chuyện kể về một cô nữ sinh học lớp 7 đem lòng thích một cậu bạn cùng lớp, gần nhà. Thế nhưng, do moojt số chuyện xảy ra mà cậu bạn kia không còn thân với cô nữa. Diễn biến sau đó sẽ như thế nào? Mời các bạn cùng đón xem nhé🎶…
Thanh Xuân năm ấy chúng ta gặp nhau kể về một cô gái có xuất thân một gia đình khá nhưn…
truyện này mình viết về tình bạn thân của 2 người con gái nhé . 1 tình bạn nhưng hay giận hờn . 1 tình bạn bị chia cách .Và bậy giờ ...... các bạn hãy xem truyện để biết nha .…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
Một sự lựa chọn giữa tình yêu và tình bạn. Một tình cảm bền mãi với thời gian giữa hai người cùng tính có thật không? Họ đã trãi qua những gì? tình cảm đó có vượt qua tất cả khó khăn không? cùng tìm hiểu nhé!…
một hôm tôi đang nằm thần thờ ngắm nhìn cửa sổ một amh chàng bước tới che chắn nắng cho tôi và nói " đọc truyện ủng hộ choo bé đii " tuiii sẽ tiết lộ saoo tui đặt tên truyện là HÀNH THÂN cho nè mấy má đóo là tên 2 nhân vật chínn óoo được đọc theo kiểu đặt biệt hehe…
nặng lẽ ngắm nhìn Em, từng cơn gío lạnh tháng 11 thổi , một cảm giác lạnh mà không thể nào lạnh hơn vậy. Tôi rất lạnh hơn khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo mà Em đang nhìn thẳng vào tôi. tôi biết bây gìơ là cơ hội cuối cùng để gĩữ Em ở lại, lấy hết can đản tôi nhìn thẳng vao đôi mắt tiểu phương, hét thật to! -Anh yêu Em! ở lại với anh đưọc không! Ánh mắt Em thoáng ngạc nhiên, rồi sau đó nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh . Em nhìn tôi , làn mi liễu cong bất giác đôi mắt Em đỏ hoe những giọt nức mắt nhu đang trực trào nơi khéo mắt . Tôi bất chớt theo phản xạ chạy đến ôm chặt nàng. Tôi vẫm ôm chặt nàng như đang chờ đợi môt câu trả lới. Tôi ôm chặt nàng, mùi hương hoa ly ly quen thuộc biết tôi đã làm cho người con giái đang ôm trong tay buồn nhiều lần, hơn một năm trưóc tôi đã ngộ nhận tình cảm của Hằng đã cự tuyệt nàng . Tôi cũng biết tiểu Phương đã khóc rất nhiều lần vì tôi và bây gìơ tôi không cho phét mình thêm một lần nào làm tiểu Phương buồn nữa nàng nói đúng là tôi ngốc nghếch đã khiến cho nàn…
Câu chuyện nói về 2 cậu Thiếu niên Lâm Tố Dục và Giang Trạch Nam là hai đối thủ ko độ trời chung với nhau từ khi còn bé cho đến khi lớn, dù là cãi nhau này nọ nhưng cả 2 luôn dành 1 tình cảm đặc biệt cho đối phương,nhưng trong một lần mâu thuẫn hai bên gia đình của hai cậu thiếu niên, nhà Nhất sơn đã phải chuyển sang thành phố A, từ đó hai người họ đã mất liên lạc hoàn toàn với nhau 6 năm trời,cho khi đến lớn 6 năm sau cả hai bước và năm Cao Trung cụ thể là năm cao nhị( LP 11 )hai ng họ đã gặp lại nhau khi trên đường tới lớp và điều bất ngờ hơn hai người họ đã được giáo viên chủ nhiệm xếp chung một bàn, mối liên kết và tình cảm của hai cậu thiếu niên đã nảy sinh từ đấy. Và sau đây là chuyện tình giữa hai cậu thiếu niên cực kì ngọt ngào này nhé.…
Bên tai tôi vẫn còn đang văng vẳng câu nói, "Thùy Dương có thích thầy không?""Có thích mà bây giờ hỏi mới nói hả?""Thầy chỉ đợi được 5 năm nữa, không đợi lâu quá được!""Có được không?"Thật ra, sau câu chúc mừng năm mới nếu tôi có thêm dũng khí ghi thêm một dòng nữa: "Năm mới Thùy Dương vẫn rất thích thầy" Thì có lẽ chúng ta giờ đã khác...*****[Năm năm sau như thế nào thì em không dám chắc nhưng mà hiện tại "Gói Gọn Hồi Ức Trao Cho Anh"]"Không thành đôi thì cũng đành thôi."Tôi không muốn tiết lộ bất cứ điều gì về anh ấy hết.Bởi vì...Dù cho đến lúc em tan biến đi, em vẫn muốn người mà em yêu là một ngôi sao. Một ngôi sao sáng giữa bầu trời đêm. Anh không thể bị lu mờ vì em được.…
"Có thể em không còn nhớ, nhưng ánh mắt khẩn thiết ấy vẫn đeo bám anh suốt ngần ấy năm. Anh... thật sự nhớ em! Cho dù em không nhớ ra cũng được, không cho phép anh sánh bước cùng em cũng được, nhưng hãy để cho anh được đi phía sau ngắm nhìn em, bảo vệ em, xin em!" Một ánh mắt - một hồi ức - kẻ quên người nhớ, liệu họ có đến được bên nhau? Khánh - người mang ký ức không thể phai mờ về quá khứ, kiên nhẫn từng bước tiến lại gần Thảo, giấu đi những đau thương, chỉ chờ ngày sự thật được hé lộ.Bên cạnh tình yêu thầm lặng ấy là tình bạn trong trẻo, những rung động đầu đời, những bí mật được chôn giấu, và những vết thương chưa lành. "Hồi ức" không chỉ là một chuyện tình, mà còn là hành trình tìm lại ký ức, lòng dũng cảm và tình yêu đích thực sau những mất mát không lời.…
🎐Tác giả: Trương Bất Nhất🎐Convert: L E O S I N G🎐Editor: Hai Mươi🎐Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Ngược tra, Báo thù, Duyên trời tác hợp, Giang hồ ân oán, Ấm áp, HE🎐Số chương: 18 chương🎐Văn ánĐây là một ấm văn hệ chữa khỏi, mang lại động lực cho cuộc sống các ngươi.Kiên nhẫn nghe lão nương giảng ba cái chuyện hồi xưa, ngươi sẽ rõ, đông rét qua đi là xuân ấm, sau mộ hàn là đầu xuân.Một câu tóm tắt: Sau mộ hàn sẽ là đầu xuân.________🍄Lịch ra chương: Một tuần 3 chương vào thứ 2/ thứ 4/ thứ 6.🍄Síu lưu ý: Truyện theo ngôi thứ nhất, trong quá trình edit có thêm bớt từ vì tác hơi lặp từ, cốt truyện ổn, diễn biến tâm lý nhân vật khá cảm động á mọi người ^^…
Tôi tên Văn. Năm đó tôi mới 24 tuổi đã cưới Thanh - cô vợ nhỏ hơn tôi đúng hai tuổi, xinh đẹp, học giỏi, da trắng, dáng chuẩn, cặp mông tròn trịa mà mỗi lần ôm từ phía sau tôi đều thấy cặc mình cương cứng ngay lập tức. Gia đình hai bên khá giả, hỗ trợ chúng tôi khởi nghiệp sớm. Ba mẹ tôi cho luôn căn nhà mặt tiền ở Bình Thạnh, tôi mở quán cafe bida, mua xe 16 chỗ thuê tài xế chạy dịch vụ. Thanh thì vào làm thư ký cho một công ty nước ngoài lương cao ngất ngưởng. Cuộc sống vợ chồng son ngọt ngào, đêm nào cũng quấn lấy nhau đến kiệt sức.…