Couple Nổi Loạn (SoRi, JiJung, SunMin, HwaRam)
Tuôi nghi ngờ mấy thím trong đây toàn người sao hỏa biến hình.. ==" *tung bra da báo*…
Tuôi nghi ngờ mấy thím trong đây toàn người sao hỏa biến hình.. ==" *tung bra da báo*…
đọc rồi bik zòi ikcó đam khỏi lo!…
Có nhìu kai x shin nhe hehe :)))…
Hi, đây là series của mình viết về Jeongin, mỗi chương sẽ là một câu chuyện nhỏ về I.N, các bạn ủng hộ mình nhéVẫn câu nói cũ, ai không thích các nhân vật, các couple trong đây, ai dị ứng boylove vui lòng clickbackVui lòng không mang đi đâu, không chuyển ver khi chưa có sự cho phép của mình…
Cửa sổ nhẹ nhàng được mở ra, một bóng đen nhanh chóng bước vào bao vây lấy nó, đem mặt nó chôn sâu vào cơ thể mình. Hắn cất giọng ôn nhu:" Honey, anh rất nhớ em nha!" Nó ôm chặt hắn giọng mềm mại như kẹo bọc đường:" Oppa, em cũng rất rất nhớ anh!". Bỗng, có thêm hai bóng người nữa đứng ở của ra vào đồng thanh: " Èm hèm!" Hắn và nó đang ôm nhau say đắm giật mình, hắn ngỡ ngàng, rõ ràng mình trèo bằng cửa sổ mà tại sao hai người họ biết được nhỉ. Hai ba mẹ của nó nghiêm mặt giảng giải:" Phong! Hai bác biết con rất rất thích Nguyệt nhà bác!..." " Không, cháu không thích Nguyệt ạ! " Hắn lên tiếng. Hai ba mẹ:" ????Tại sao cậu không thích con gái tôi mà lại muốn cưới nó?". Hắn hùng hôn tuyên bố:" Dạ con không thích Nguyệt nhưng con yêu cô ấy!". Điều này làm nó rất cảm động. Nhưng ba mẹ nó vẫn không tha: " Nhưng liệu con có biết gặp cô dâu trước khi cưới...là một điềm xui xẻo không?". " Dạ con biết! Nhưng con nhớ cô ấy! Xin lỗi hai bác!!! Con sẽ đi ngay ạ". Nó chân nản, có cần thiết phải như vậy không?…
Lời nhắc: Vì đọc truyện " Đông Cung " ta rất buồn cho nam và nữ chính, một câu chuyện tình đẹp nhưng lại là kết thúc bi ai. Nỗi buồn đó đã giằng xé lòng ta rất nhiều nên ta quyết định mạo muội viết lên một cái kết khác cho " Đông Cung " sẽ hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến nguyên tác. Ai thích thì đọc không thì xin dừng lướt tại đây. Hãy coi như đây là đoản truyện riêng của ta.Thân ❤️…
Thế gian vô vị, nhưng nó có em!!!!…
Couple: Triển Trí Vĩ × Lưu TranhThể loại: niên thượng, ngọt ngược đan xen. Văn án:Một đêm mưa, Lưu Tranh - chàng sinh viên mỹ thuật nghèo, vô tình cứu một người đàn ông trong vụ tai nạn.Cậu không biết, người đó chính là Triển Trí Vĩ - tổng tài nghìn tỉ nổi tiếng với dáng vẻ ôn nhu nhưng tâm tư thâm trầm khó lường."Cậu là ân nhân của tôi." - Triển Trí Vĩ nhìn thiếu niên trước mặt, ánh mắt trầm sâu như biển đêm. - "Mà ân nhân của tôi... cả đời này, không ai được phép chạm vào." Một lời nói nhẹ nhàng, lại trở thành xiềng xích trói buộc, kéo Lưu Tranh vào thế giới đầy hào quang nhưng cũng ngập bóng tối.Đây là câu chuyện về một tình yêu vừa ngọt ngào vừa đau đớn, nơi sự ôn nhu là vỏ bọc, còn chiếm hữu mới là bản chất thật sự.Liệu Lưu Tranh có thể thoát khỏi, hay rồi sẽ tình nguyện ở lại bên người đàn ông ấy cả đời ?Lưu ý: đây là fanfic, vui lòng không áp đặt lên người thật. Fic được viết bởi idea của tớ, vui lòng không reup dưới mọi hình thức. Thenn kiuu ~~ 💚🩷…
"Nơi ánh sáng nhảy múa và bóng tối hòa quyện, khi màu sắc được giao phó sứ mệnh của âm nhạc"LƯU Ý:- Tuyệt đối KHÔNG đưa fic xuất hiện trước mặt chính chủ- Tất cả nội dung trong fic là tưởng tượng của tác giả- Đọc fic và ship vui vẻ, tôn trọng đời sống riêng tư của cả Nhã và Tít nhé. Chủ yếu để tụi mình vui vẻ với nhau thui nèe…
Chủ yếu là fic ngược, cũng có fic ngọt nhưng không đáng kể.…
Tác giả: Mao LongThể loại: 1x1,hành động,hiện đại,bl,mì ăn liền…
Tiêu đề: Tội ĐồNgười viết: Đan Y Độ tuổi: 15+…
Đọc sẽ hiểu Ta ms viết thể loại nên còn sơ sài cmt góp ý nha💖💖💖…
Hoàng Hà Quỷ Quan Quyển 01: Trấn Hà Ấn (Ấn Trấn Sông) Quyển 02: Thi Biến Cửu Long KhanhTác giả: Nam Phái Tam Thúc (?) Người dịch: Lưu HàNguồn: Lachoncoc.com*************Một thương nhân đồ cổ đang lúc làm ăn thất bát thì bất ngờ bị cuốn vào một sự kiện vô cùng quỷ dị phát sinh tại công trình Hoàng Hà. Phàm là bất kỳ ai vướng vào sự kiện này đều từng người, từng người một không báo trước cùng từ giã cõi đời. Chính bản thân hắn cũng cảm nhận tử thần đang từng bước, từng bước tới gần mà nguyên nhân tử vong vẫn ngày càng mờ mịt như sương khói.Hắn miệt mài kiên nhẫn bóng tách từng lớp màn bí ẩn, nhằm phát lộ thứ khủng khiếp gì đang ẩn dưới lớp phù sa Hoàng Hà. Bài đồng dao thôn quê khó hiểu, người trong suốt bên trong thạch đài dưới đáy sông. Xích sắt từ ngàn năm trước ruốt cuộc muốn trói thứ gì, lão nhân thần bí rốt cuộc trước khi tử vong đã thấy cái gì ở đáy sông?Hết thảy câu trả lời đều ở trong Hoàng Hà quỷ quan...************…
truyện cp tà đạo , Lạc Băng Hà làm thụ ,Thẩm Thanh Thu làm công _ mấy hủ nếu không nuốt trôi thì đừng cố nha ! Ahihi ! Vì me đã chờ đợi chuyển thể quá lâu, nên não bắt đầu biến dị vặn vẹo. Không thể chờ đợi nổi được nữa, nên me quyết định viết ra một bộ Đồng Nhân yy cho vui thôi! Thẩm Thanh Thu ( Thẩm Viên ) Công x Lạc Băng Hà ( Băng Muội ) Thụ…
Một cái fic 'KnY x Reader' của con tác giả nhảm nhí :>Author: Lam Thy ( Thy Thy )Bìa: Des by @-__Sally_Nguyen__-"Chỉ đơn giản là 1 nơi đáp ứng ước mơ với những người bạn yêu mến.""Nào, giờ thì... bạn chọn ai?"#Thy…
Tam Sinh Tam Thế - Chẩm Thượng Thư (Đường Thất)…
[Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện][Đồng nhân văn] [Thất Cửu]Tác Phẩm : Độc sủng.Tác giả : ArthurTiền truyện:Nhạc Thanh Nguyên kiếp trước một đời làm chính nhân quân tử đến lúc chết đi người mình yêu thương nhất cũng không thể bảo vệ. Đây không phải oán niệm chỉ là hắn chấp niệm với một người quá lớn không thể nào vào luân hồi chi cảnh,chén canh Mạnh Bà cũng không thể khiến hắn quên được Thẩm Cửu. "Nhạc Thanh Nguyên, ngươi là người có tiên duyên nếu chuyên tâm tu luyện bỏ qua thất tình lục dục thì sớm muộn cũng đắc đạo phi thăng. Ngươi tuy đã chết nhưng không chịu buông bỏ chấp niệm trần thế nên không thể vào luân hồi.""Diêm Vương cho ngươi một cơ hội quay về quá khứ hoàn thành tâm niệm nhưng ngươi chỉ có thời gian là 60 năm. Sau 60 năm hồn phách ngươi tự khắc tan biến vĩnh viễn không được siêu sinh."Nhạc Thanh Nguyên không nghĩ ngợi liền nói."Ta nguyện ý. Thành thật cảm ơn các vị."Nhạc Thanh Nguyên vui mừng hành lễ đại ân. Phán Quan còn chưa nói xong đã bị hắn ngắt lời, ngài nhìn hắn rồi nghĩ có lẽ không cần nói nữa. "Ngươi là người có tiên duyên hà tất phải như vậy."Nhạc Thanh Nguyên im lặng ánh mắt thiên ngôn vạn ngữ. Phán Quan thở dài cũng cười."Chúc ngươi may mắn."Lúc Nhạc Thanh Nguyên mở mắt ra tay chân hắn đã nhỏ xíu xiu, rất bẩn thỉu kèm theo một mùi hôi khó nói. Nhạc Thanh Nguyên nắm chặt tay, dù sao cũng không được siêu sinh,kiếp này mọi việc xấu cứ để hắn làm. Mọi thứ tiểu Cửu muốn hắn đều muốn cho đệ ấy. Tiểu Cửu chỉ cần sống hạnh phúc, hắn vĩnh viễn không hối…