Người Vợ Lười Biếng Của Ác Hán
http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=97475…
http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=97475…
Trong phòng bao ồn ào náo nhiệt, Cảnh Dực ngà ngà say nhắm mắt lại, anh cảm thấy hơi chóng mặt nên tì nhẹ lên huyệt thái dương, bỗng gương mặt của Minh Châu hiện lên trong đầu.Đôi mắt đỏ bừng ấy dường như biết nói chuyện.Giống như đang cầu xin.Phát ra tín hiệu cầu cứu.Cảnh báo: Tác giả là Tô Mã Lệ.Nam chính lưu manh, nữ chính là sinh viên đại học.Nam chính 27 tuổi, nữ chính 21 tuổi, cả hai đều sạch, 1v1.CP: Ông chủ đòi nợ và con nợ…
• 내 첫사랑은 22살입니다 • "mối tình đầu của tôi năm tôi 22 tuổi."…
Sư Tử-Bạch Dương là bạn thân từ nhỏ,một ngày nọ Sư Tử nhận ra trái tim mình dành cho Bạch Dương lúc nào ko hay.Liệu Bạch Dương chấp nhận trái tim của Sư Tử? CHÚ Ý:mình làm theo cảm hứng,nếu ko hay thì cứ bình luận nhé!…
Đông tàn xuân đến, gió thổi lay nhẹ cánh hoa bên thềm, Phai nằm phơi nắng bên loài người đã mang "gánh nặng" đi qua bốn mùa.…
Hiếm khi tế 1 tí, nhưng không có nghĩa là khó chịu nhất, ấn tượng nhất. Hứng thì viết thôi.…
#Pcycouples #chanrose #chanrosé #exo #blackpink #2pcyTruyện được chuyển ver từ truyện ngắn "Thang máy tình yêu" của tác giả Hoàng Minh Tú .…
chiếc ☂️💋 có 102🥰🥰🥰🥰🥰🥰…
anh-em-anh tôi là Lee Sanghyeok là 1 người được cho là quá đỗi bình thường nhưng lại được 2 đứa cam nhất trường là 2 con báo con Moon Hyeonjun và Jeong Jihoon tôi phải làm sao đâyyy ai cứu tôi với…
nơi đặt những gì mà tụi mình có thể làm nè…
fic gốc : khúc ca của gió_sunsuntác giả : hi vân nguyệtchuyển ver đã được sự cho phép của tác giả. vui lòng không mang fic đi nơi khác để tránh 9q thấy.…
Tình mình cũng theo gió bay mãi về nơi phương xa...…
Song tính , 1vs1 , hiện đại , 18+ Truyện chỉ mang tính chất giải trí ko có trong thực tế…
Cre ảnh: pinterestCảm ơn em đã mở cánh cửa căn phòng tối soi rọi cho chị chút ánh sáng ngoài kia!…
Chuyển ver chưa có sự cho phép(◞ ‸ ◟ㆀ)…
Viết theo góc nhìn của Bông chủ…
Dạo này lại bị cuồng bách hợp rồi…
Lee Do Kyung luôn nghĩ mình là người không xứng đáng được yêu.Ba mất, mẹ bỏ đi, chỉ còn cô và bà ngoại nương tựa nhau giữa một khu dân cư cũ kỹ ở rìa Seoul. Mỗi ngày đến trường là một ngày bị bắt nạt, còn mỗi tối là những ca làm thêm đến kiệt sức.Cho đến khi Baek Su Hyeok chuyển đến.Mười chín tuổi, bị lưu ban hai nămAnh ngồi cạnh cô trong lớp học. Không phải vì thích.Mà vì nghĩ cô là người dễ sai vặt nhất.Một người luôn chịu đựng.Một người chưa từng biết cách quan tâm. Hai đứa trẻ bất hạnh sẽ càng làm nhau trở nên bất hạnh hơn Liệu mùa thu năm ấy sẽ chữa lành hai trái tim đầy vết thương... hay khiến chúng tan vỡ thêm một lần nữa?…
Những con chữ nói hộ thay tôiNhững con chữ giãi bày thay tôiNhững con chữ là tâm hồn tôi...…
Có những bí mật không nên khơi dậy, và có những ngôi nhà vốn dĩ được xây lên không phải để cho người sống ở.Ngôi nhà cổ số 49 nằm lọt thỏm giữa cánh rừng cao su già cỗi ở ngoại ô, nơi quanh năm bao phủ bởi một màn sương xám xịt và mùi ẩm mốc của lá mục. Người ta đồn rằng, bất cứ ai bước vào nơi này quá ba tháng đều sẽ quên đi tên tuổi của chính mình, chỉ còn lại một thể xác trống rỗng chờ đợi cái chết gõ cửa.Hoàng là người thứ tư chuyển đến đây trong vòng hai năm qua. Em là một nhạc sĩ trẻ với đôi mắt luôn đượm buồn và bàn tay gầy gộc dường như sinh ra chỉ để chạm vào những phím đàn. Hoàng cần sự cô độc để tìm kiếm nguồn cảm hứng, nhưng em không biết rằng, sự cô độc ở nơi này lại mang một hình thù quái dị, lẩn khuất trong những góc tối của trần nhà, chực chờ nuốt chửng lấy em mỗi khi ánh mặt trời tắt hẳn.Nhưng ngôi nhà này không chỉ có những bóng ma oán hận. Nó còn có anh.Đỗ Nam Sơn - người xuất hiện vào một đêm mưa bão, kẻ mang vóc dáng cao lớn vững chãi của một chỗ dựa, nhưng lại sở hữu ánh mắt sâu hoắm, lạnh lẽo tựa như vừa bước ra từ một nấm mồ xanh. Sơn kém Hoàng hai tuổi, nhưng sự trầm mặc, sắc lạnh và cả thứ quyền uy vô hình toát ra từ anh khiến em luôn vô thức thu mình lại, gọi anh một tiếng "anh" đầy tôn kính và sợ hãi.Mối quan hệ của họ không phải là sự chớm nở của một tình yêu lãng mạn, mà là một sợi dây xích vô hình, trói buộc giữa một kẻ săn mồi đầy tính chiếm hữu và một con mồi đang ngơ ngác trước lằn ranh của sự sống và cái chết.…