viết cho anh,chàng trai năm ấy em từng yêu đậm sâu.
nắng hạ…
có thể sẽ khá dài đấy ?…
Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy tim...và họ cũng vậy !!…
Góc vườn sau nhà, nơi có một gốc thường xuân nhỏ bé, là nơi bắt đầu cho rất nhiều điều mà tôi chẳng ngờ tới. Ngày đó, Nguyên Cường mang đến một nhánh cây thường xuân. Tôi đứng bên, ngó nghiêng. Cậu ấy chăm chú cắm từng nhánh cây xuống đất, đôi bàn tay chắc chắn nhưng lại cẩn thận đến lạ. Tôi chỉ lặng im nhìn, lòng bất giác dậy lên một cảm giác thật khó gọi tên.Có lẽ, tôi cũng không rõ từ bao giờ mình bắt đầu để ý đến cậu ấy nhiều hơn. Là khi vô tình chạm mắt trong giờ ra chơi, hay lúc cậu lặng lẽ đứng chờ tôi trước cổng trường, che nắng bằng bóng lưng quen thuộc. Có đôi lần, tôi tự hỏi cảm xúc này là gì, nhưng rồi lại thôi. Giống như gốc thường xuân kia, cứ để nó lớn dần theo cách riêng, không vội vã, không gấp gáp.Chúng tôi vẫn cứ như thế. Vẫn là bạn thân, vẫn cùng Tình cảm ấy, như thường xuân, âm thầm lớn lên cùng năm tháng, chờ ngày nở rộ dưới ánh nắng thanh xuân.…
Anh và cô vốn không chung một thế giới, anh lạnh lùng và đầy sự kiêu hãnh còn cô thì đơn độc, mạnh mẽ. Cả hai người từng có thể yêu nhau nhưng lại không thể ngõ lời để nói yêu!!! Câu chuyện của hai người sẽ đi về đâu? Liệu có thể có cái kết đẹp cho anh và cô không?…
r18textfixlowercase…
Ngày nhỏ, cô là một cô bé cực kì đáng yêu và rất nghịch ngợm. Thế nhưng lúc chứng kiến cảnh chết của ba mẹ và anh hai, cô bé ấy lớn lên đã lạnh lùng và vô cảm, luôn mang nỗi thù hận trong tim. Dáng vẻ toát lên khí chất của một tiểu thư quyền quý. Cả gia đình chỉ còn hai người, cô sẽ báo thù cho họ!!!…
Thanh Xuân là con đường của tuổi trẻ, chất chứa những mộng tưởng viển vông về tương lai. Những lời hứa nối tiếp lời hứa, rằng ngày mai sẽ không đổi và tương lai sẽ chẳng khác, chúng ta học Đại Học cùng nhau, đi làm cùng nhau và có nhau mãi mãi. Mà đâu ai ngờ... Thứ chúng ta có thể làm bây giờ chỉ là câu nói "Giá Như Năm Ấy."…
Viết để thỏa mãn trí óc, yêu cầu không toxic. Góp ý một cách nhẹ nhàng.Tác giả: hnattn.irweLàm ơn, đừng mang bộ truyện này đi đâu. Hãy chứng tỏ bản thân là một người văn minh bằng cách không tự ý lấy idea và sao chép tác phẩm. P/s: lười kiếm ảnh bìa nên lấy tạm.…
"Khi chìm vào giấc ngủ, tôi thấy mình đang ở trong một không gian khác...Thế giới mà tôi biết đã được thay đổi, nhưng người con trai ấy thì không..."[Duyên tiền kiếp] [Ngược]____________________________________Lần đầu mình viết fanfic nên có lẽ sẽ có chút thiếu xót, mong mọi người góp ý và bỏ qua cho. ❤️…
📌 TRUYỆN LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT ♊♎Gemini - Một thần chết tập sự, hắn ta đang trong thời kỳ chạy chỉ tiêu để có thể chính thức trở thành Thần Chết.Fourth - Một bác sĩ ngoại khoa tuổi trẻ tài cao, chỉ mới vào nghề được 4 năm nhưng trình độ, thái độ đều rất đáng nể, vô số lần cứu người khỏi từ cửa tử trở về. Hai nhiệm vụ đối nghịch nhau nhưng họ lại được định mệnh gắn kết lại với nhau...________________…
Chuyện nói về: Fourth là một cụ học sinh có tiếng trong trường vs danh đại ka không ngán bố con thằng nào. Trong một lần Gemini vô tình đụng phải Fourth. Vs danh nghĩa con trai hiệu trưởng, anh sẽ tìm mọi cách để đối đầu vs Fourth. Chuyện đụng độ của hai người chính thức bắt đầu. Nhưng sau một thời gian tiếp xúc thì hai trái tim cũng bắt đầu rung động. Nếu các ní đọc thấy chuyện hay xin đc một sao, và chia sẻ cho nhìu bạn GeminiFourth đọc chung vs nha. Khạp khun na kha!!…
Cậu thanh niên có vẻ ngoài tuấn tú,điển trai lại có hôn nhân hợp đồng trong 3 năm với chủ tịch công ty lớn nhất Thái Lan. Mà chỉ có cậu mới biết chỉ có cậu mới yêu hắn, còn hắn lại thầm thương trộm nhớ một cô gái khác, mà chỉ coi cậu là đồ chơi, người hầu miễn phí, một thứ để giải tỏa cơn dục vọng, thế thân. Cậu chỉ làm theo nhưng gì hắn nói. Nếu không sẽ bị hắn bỏ đói, nhốt trong nơi tâm tối nhất, lạnh lẻo nhất mặt kệ cho tới khi cậu cầu xin hắn ta.…
chúc mọi người vui vẻ đọc :)…
fanfic PS…
Đây là nơi tôi vứt rác, muốn xem thì xem, ko xem thì thôi.…