Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có người nói nàng ngoài; có người nói hắn chính là thương nhân sắp sửa phá sản, cần hiền phụ cần kiệm công việc quản gia...Miên Đường nhìn uyên ương nghịch nước đồ đang thêu trong tay, lại nhìn người đối diện đang giả vờ giả vịt cứng nhắc gõ bàn tính, bất đắc dĩ nói: "Chúng ta đừng giả bộ nữa được không, Nhiếp Chính Vương?"Nội dung nhãn hiệu: Cung đình hầu tước nhân duyên gặp gỡ bất ngờ trời xui đất khiến..…
"Chuyện chúng mình" chẳng phải là một câu chuyện tình đầy sến súa hay lâm ly sầu tủi, cũng chẳng hoa mĩ đầy lời ca. Chỉ đơn giản là một chuyện tình nhỏ bé, chẳng có gì quá nổi bật như bao đôi nam nữ khác vun đắp và thêu dệt nên tình yêu của đời mình. Được kể trong câu chuyện này không phải là hai con người hoàn hảo không có lấy lỗ hổng như bao câu câu chuyện khác, hai mảnh đời này đấy sứt mẻ, chẳng hoàn hảo cho lắm. Suy cho cùng, ta đọc là để cảm nhận cái chuyện tình đôi lứa này đây. [ Chú ý: nhân vật ở trong đây không liên quan đến mạch truyện chính của Bleach,chỉ là t vã hàng và ko ai đẻ cho t nên t phải tự sản xuất. Chuyện không hay mong mọi người bỏ qua cho, tay nghề tác giả còn non nớt nên sẽ có một vài tình tiết được viêt không hay lắm. Tuy nhiên mong mọi người ủng hộ chiếc oneshot này. Xin nhắc lại cốt truyện đây không liên quan gì đến mạch truyện chính Bleach và đây là Char × oc]…
when I was atleast at age of a fucking 8 year old I was Just running and jumping around a fucking cliff so I didn't see that I can fucking fall I was a dumb fuck kid at age of 9 like who tf would be like that like my mind was just some piece of fucking https://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihWhttps://pin.it/5ORnihW very cool for a story so I was so fucking blind and I didn't even see where I am as I fucking was at a rock I slipped and almost fell off the fucking cliff but I realised and then quickly runned away my parents didn't even fucking notice me this is all for this fucking story y'all …
❗❗ Cảnh báo❗❗ Truyện siêu sắc, H nặng, không dành cho bạn đọc dưới 18 tuổi, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc Tác giả: Kim thêu hoa🌷 Truyện được đăng tải tại 𝓵𝓮𝓶𝓸𝓷𝔂𝓼𝓽𝓸𝓻𝔂 🌷Nội dung tóm tắtXuyên qua đến động bất động liền phải liều mạng thế giới huyền huyễn không đáng sợ.Xuyên qua thành thế giới huyền huyễn tam vô phế sài thiếu chủ, cũng không đáng sợ.Cái này phế sài thiếu chủ xú danh rõ ràng, mọi người đòi đánh, đồng dạng không đáng sợ.Đáng sợ chính là, cái này xú danh rõ ràng phế sài, sắp sửa ở cùng một ngày, cường cưới tám soái khí thiên tài phu quân.Tân tấn thiếu chủ Diệp Thanh Toàn súc ở trong góc khóc chít chít.Như vậy tám hàng to xài tốt thể lực bổng phu quân, đều tới ngủ nàng nàng sẽ chết.Không tới ngủ nàng, nàng đồng dạng sẽ chết......Gỡ mìn chỉ dẫn: Phi thuần thịt, chủ cốt truyện, toàn viên hiệu quả và lợi ích, nữ chủ là dã tâm tiệm tăng trưởng thành hình.Sẽ có các loại Tu La tràng.Không mừng thận nhập.NPH huyền huyễn cường cường sảng văn nữ tính hướng…
Nụ cười của Đỉnh Chi kiếp này là thứ vũ khí "ngược" Đông Quân đau đớn nhất.Chi tiết: Anh rất ít cười. Nếu có, đó chỉ là nụ cười nhạt, không chạm đến đáy mắt. Đông Quân nhìn thấy nụ cười ấy mà lòng đau như cắt, vì anh biết nụ cười rạng rỡ, ngây ngô của thiếu niên năm ấy đã vĩnh viễn biến mất, thay vào đó là sự điềm nhiên của một vị Ma Vương đã nếm trải đủ đắng cay."Giữa sảnh đường xô bồ, Diệp Đỉnh Chi xuất hiện như một vệt máu đỏ rực xé toạc bóng đêm. Bộ hồng y thêu chỉ vàng tung bay theo từng bước chân ung dung của anh. Mái tóc đen tuyền như mực đổ, xõa dài trên vai, càng làm nổi bật gương mặt trắng sứ không một tì vết. Đôi mắt phượng khẽ liếc qua, mang theo sự sắc lẹm của một vị thần đang nhìn xuống chúng sinh.Bách Lý Đông Quân đứng sững người, chén rượu trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Anh chưa từng thấy ai đẹp đến mức kinh tâm động phách như thế, cũng chưa từng thấy ai... khiến anh cảm thấy xa lạ đến thế. Nhan sắc này, vẻ đẹp này, rõ ràng là người anh yêu, nhưng sao lại mang cảm giác như một đóa hoa nở rộ bên bờ vực thẳm, rực rỡ đến cực hạn nhưng cũng nguy hiểm đến tận cùng."…
Bầu trời, cây cỏ, hoa lá...Tất cả đều mang lại cho cô một cảm giác lâng lâng khó thấy.Nữ nhân mang sức mạnh siêu nhiên, là người thường, nhưng cũng không phải là người thường.Nam nhân mang sức mạnh của một tướng quân trên chiến trường, không phải là người thường, nhưng cũng là người thường.Nữ nhân là tiểu thuyết gia, là nữ diễn viên nổi tiếng. Nhưng ở cô có một thứ không phải ai cũng có.Nam nhân là một hoàng tử. Nhưng ở anh lại mang sức mạnh thêu dệt từ kinh nghiệm trên chiến trường.Cả hai đều mưu mô, gian xảo. Nữ và nam đều gặp nhau, tất cả là tình cờ, mà cũng không phải là tình cờ.Vì tất cả, đều là duyên phận của kiếp trước.Đều là sự hi sinh của một người...___________________*Tất cả truyện của mình đều là truyện tự sáng tác, vui lòng phải hỏi ý kiến mình trước khi thay đổi, credit hay làm bất cứ thứ gì liên quan đến truyện của mình..Xin cảm ơn…
Nhân vật chính: Hạ Thiên Thụ x Viên DãTình yêu đôi khi đó là những trang tâm sự buồn, những dòng tâm sự trải dài xuyên suốt một chặng đường, biết được khi nào ta sẽ lạc lòng trong bể nhân duyên. Nỗi đâu vì tình không nỗi đau nào giống nỗi đau nào, những cuối cùng cũng đau quặn vào trong tim. Truyện Ông Xã Anh Là Ai là những lời tự sự đến nhói lòng, là chút buồn, phảng phất vị thời gian khiến lòng ta xao xuyến, một truyện ngôn tình đầy màu sắc như một lăng kính vạn hoa trong tình yêu.Mải mê theo đuổi những thứ mơ hồ ở phía trước, Hạ Thu chẳng ngờ hạnh phúc đang ở kề ngay bên cạnh mình, chỉ có điều cô không chú ý mà thôi. Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong tâm trí cô về mối tình đơn phương cô mải miết theo đuổi suốt bảy năm là hình ảnh người đó đang cầu hôn một người con gái khác. Tưởng rằng tất cả đã kết thúc, vậy nhưng ông trời vẫn còn công bằng đối với cô chăng? Tỉnh dậy sau cơn hôn mê, cô bỗng được sống ở tuổi 27 với người chồng là người khác không phải người cô hằng ao ước nhưng yêu cô hết mực, với đứa con nhỏ xinh xắn, đáng yêu và ngoan ngoãn. Liệu tất cả có phải sự thật hay chỉ là một giấc mơ do cô tự thêu dệt nên?…
Mang theo không gian xuyên qua Đại Thanh triều tứ gia trạch viện,Trương Tử Thanh sờ sờ cổ, thầm nghĩ, hoàn hảo,Ít nhất không phải xuyên tới ghen tị thành tánh bát phúc tấn thống lĩnh trạch viện,Tốt xấu thân là tiểu thiếp nàng sinh mệnh an toàn bao nhiêu có chút bảo đảm,Không cần cả ngày lo lắng đề phòng cái gì ngày gia nhiều nhìn nàng một cái mà bị ghen tị phúc tấn loạn côn đánh chết.Trương Tử Thanh vốn là tận thế tùy thân lưu, sau đó cơ duyên xảo hợp vượt qua xuyên qua không gian lưu,Làm Đại Thanh hoàng tử phủ thị thiếp, thân phận đột nhiên chuyển biến giết nàng là trở tay không kịp,Mạt thế trong dưỡng thành tập tục xấu không phải một sớm một chiều có thể bính trừ ,Nhất là nhìn thấy đó mạt thế trong mỗi người tranh mua đầu rơi máu chảy vật tư khi, lại cả người phát run mắt mạo muội hung quang!Thân là trung hầu nha đầu thúy chi cảm giác vịt lê rất lớn,Của nàng chủ tử khi nào thì có thể không thêu tiểu ong mật không đồng nhất nhân ăn ba người phần lệ,Mà là chuyển đầu hậu viện đấu tranh trung, đó nàng thật sự là thắp hương bái Phật !…
Khúc Vân Vi xuyên thư , trong sách nàng là đại nhân vật phản diện nữ xứng chân chó người hầu, vẫn lao tới ở ban đổ ngốc bạch ngọt nữ chủ tiền tuyến thượng, nhâm trọng mà nói xa.Sau lại nhân vật phản diện nữ xứng mang theo cường đại bàn tay vàng nghịch tập thành nữ chủ sau, bắt đầu tá ma giết lừa.Trốn ở một bên Khúc Vân Vi lạnh run, yếu xử lý đại nhân vật phản diện nghịch tập vẫn là đến đỡ ngốc bạch ngọt thượng vị, làm sao bây giờ? Ở tuyến chờ, rất cấp bách !Mà chính mình vật hi sinh đệ đệ lại là cái gối thêu hoa, trông được không còn dùng được, Khúc Vân Vi tỏ vẻ dựa vào nhân không bằng dựa vào mình, cẩu nam nhân cái gì khiến cho hắn cút đi!Bạch Liên hoa: Thiệt nhiều mọi người thích taNhân vật phản diện nữ xứng: Ta có bàn tay vàng, thật tốtBạch Liên hoa: Ta khuynh quốc khuynh thành, xinh đẹp như hoaNhân vật phản diện nữ xứng: Ta còn có kim đùi, thật tốtKhúc Vân Vi: Thực xin lỗi quấy rầy !Bùi mỗ nhân thân ra bản thân đại chân dài: Đến, dùng sức ôm!Khúc Vân Vi: A! Lạt kêBùi mỗ nhân: ...Vật hi sinh đệ đệ: Ta đâu? ? ?Khúc Vân Vi cười lạnh, đại chân dài cái gì nàng không cần, bởi vì chính nàng có!…
Ở thành Nam có một mỹ nhân sườn xám, xương cốt mềm mại, da dẻ mịn màng, nhu mì duyên dáng, mỗi một cái nhíu mày hay cười khẽ đều làm lay động lòng người.Thịnh Kinh Lan lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Từ thì tâm tư đã không ngừng gợn sóng.Anh dụ dỗ cô, quyến rũ cô.Đưa cô trải nghiệm những giới hạn và tận hưởng sự rực rỡ của thế giới.Chuyện thích làm nhất là ôm giai nhân không nhiễm chút bụi trần vào lòng, chọc cho hai má cô đỏ hây như mây tía.Ôn Từ vừa thẹn vừa giận: "Thịnh Kinh Lan, anh vô sỉ."Thịnh Kinh Lan giữ lấy chiếc eo thon, hôn lên đôi mắt dịu dàng: "Ừm, anh còn đê tiện hơn nữa." Mỹ nhân sườn xám kế thừa hàng thêu Tô Châu x Hồ ly xấu xa phóng túng không kiềm chế.-------------------------------------🏵️Tác giả: Giang La La🏵️Chuyển ngữ: Làn Truyện🏵️Thể loại: ngôn tình hiện đại, duyên trời tác hợp, thiên chi kiêu tử, ngọt văn, 1v1, song khiết, chức nghiệp tinh anh, góc nhìn nữ chính, HE.🏵️Số chương: 71…
" Khi còn nhỏ, tôi không biết cái gì là động lực để cho mình tiến thật xa,khi mà sở thích của tôi luôn thay đổi. Mãi sau này ,khi cảm thấy lớn vừa đủ,tôi mới biết,đó là Mẹ''" Mẹ sinh anh cả thiếu tháng, nhẹ hều,rất vất vả để chăm sóc vì lúc đó nhà nghèo nên mẹ luôn phải bận tâm anh nhiều nhất, Mẹ sinh anh hai tuồn tuột ra luôn,mọi thứ cứ dễ dàng, thuận buồm xuôi gió mà đi Mẹ sinh tôi khó,phải mổ mới chịu ra,trong ba anh em, tôi là đứa duy nhất để lại thương tích trên người mẹ, vết sẹo dài cả gang tay ấy không thể nào xóa bỏ, hi vọng sau khi trưởng thành theo một cách nào đó ,tôi sẽ khắc tạc được một điều sâu thẳm nhất,dù theo cách nào,vì có hẹn từ tiền kiếp nên chúng tôi mới ra đời,để gặp mẹMỗi người cũng sẽ,yêu mẹ theo cách của riêng mình""Đây là cuốn tự truyện về mẹ, sắp đến ngày sum họp gia đình,tôi hi vọng bạn có thể đọc được tác phẩm này trước khi về nhà đón ngày lễ quan trọng nhất của năm, thêm sự trân trọng từng khoảnh khắc có được bên gia đình mình.…
Luân hồi - Kẻ thù thành người thương Tình yêu định mệnh - Bi kịch kiếp trướcHai quốc gia đại địch, một nàng công tử giả nam và một chàng cận vệ hoàng thất.Họ từng gặp nhau giữa khói lửa, giữa tiếng leng keng của dao kiếm và tiếng hô hào thề sẽ lấy mạng đối phương. Nhưng giữa chiến trường khốc liệt, họ dành cho nhau ánh mắt dịu dàng đến kì lạ. Từ kẻ thù trở thành người thương, thương đến nỗi đánh đổi cả mạng sống.Thế nhưng, khi hắn đem theo nhẫn ngọc định cầu hôn, thì mưu biến xảy ra. Nàng ngã xuống trong máu đỏ, miệng thều thào không thốt ra nổi một chữ hoàn chỉnh, nhưng lòng vẫn đợi một người.Lúc hắn chạy đến, thân thể nàng đã sớm lạnh. Hắn ôm nàng lần cuối, gào lên trong vô vọng: "Kiếp sau... ta quyết không bỏ lỡ lần nữa..."Mấy trăm năm sau, giữa thành thị hiện đại, họ vô tình lướt qua nhau nhưng chẳng ai nhận ra. Và rồi định mệnh cùng ám hiệu năm xưa dẫn dắt họ đến với nhau, lại một lần nữa họ xuất hiện trong cuộc đời đối phương với tư cách người thương.Liệu lần này... họ có thể kịp nhận ra nhau?Hay lại một lần nữa, bỏ lỡ nhau giữa cõi nhân sinh?…
Trong lòng Cổ Trấn Phượng Hoàng, nơi những mái ngói rêu phong và dòng Đà Giang kể những câu chuyện ngàn năm, Lục Cẩm - người thừa kế của Lục Thị, một gia tộc gìn giữ nghệ thuật thêu truyền thống - đối đầu với Tống Lâm, thiên tài công nghệ của Tống Gia, kẻ luôn tin rằng tương lai nằm trong những con số và thuật toán. Bị ép buộc hợp tác trong dự án phục hồi di sản Phượng Hoàng, hai con người tưởng chừng như nước với lửa buộc phải đối mặt với những định kiến, những tranh cãi nảy lửa, và cả những rung động không ngờ tới. Từ những con hẻm đá cổ kính đến những bức bích họa phai màu, họ dần khám phá ra rằng, giữa lụa là gấm vóc và những dòng code lạnh lùng, có một nhịp điệu chung đang chờ được hòa tấu. Đồng Điệu Trái Ngược là câu chuyện về sự đối lập, sự đồng điệu, và hành trình tìm thấy vẻ đẹp trong những điều tưởng chừng không thể dung hòa.…
Tô Mạc là cô gái nghèo,tình cờ được Hoàng Thượng đem về cung...Bỗng dưng lại được phong làm Tô Phi,các Phi Tần khác trong lòng đầy đố kỵ,không chỉ vậy, Tô Phi luôn được Hoàng Thượng tôn sủng,mặc kệ những Phi Tần khác,kể cả Hoàng Hậu...Vào một ngày,Tô Phi mang cốt nhục của Hoàng Thượng...Những Phi Tần khác bàn tán trong cung,tìm đủ mọi cách để giết bào thai Tô Phi đang mang trong mình........."Chúc mừng Tô Phi người đã hạ sinh song thai, đó là 2 tiểu công chúa" Giọng hí hửng vui mừng của Minh Lệ (Cung Nữ của Tô Mạc)"Thật sao" Giọng yếu ớt..."Dạ bẩm, sức người còn yếu nên người hãy mau tịnh dưỡng, cứ để 2 tiểu công chúa cho nô tì chăm sóc" ......"Phóng lửa, thêu chết ả ta cho ta" Giọng khoẻ khoắn của một người đàn ông bên ngoài vọng vô lãnh cung tăm tối..."Là ai vậy Minh Lệ?"Ngơ ngác, ngẩn cao thân"Nô tì...Nô tì cũng không biết" Vừa nói vừa bước tới nhìn cửa sổ"Không hay rồi!!! Có thích khách" Hốt hoảng la lớn............…
Tác giả: đi hay chạy (@dihaychay)Thể loại: viễn tưởng, ngược, bi, kinh dị, ...This is my work, don't copy.....Một câu chuyện tình buồn giữa cô gái câm và đứa con của quỷ. Bối cảnh câu chuyện xảy ra vào những thế kỷ XII-XIII ở đất nước Anh xinh đẹp. Liệu mối tình của họ sẽ có kết thúc đẹp như mộng hay là thấm đẫm nước mắt của nghịch cảnh trớ trêu. Và mối tình tay ba giữa Leon, Charles và Hana sẽ đi về đâu...Trích: " trong căn phòng lạnh lẽo, hai thân thể nằm gần nhau nhưng không thể chạm vào nhau, Leon nằm đó, Hana nằm đó mà cứ ngỡ là cả dải ngân hà chia cách họ. Mặc dù không có chút ánh sáng nào trong căn phòng, nhưng Leon biết rằng Hana đang khóc, cô khóc rất nhiều, ngay cả một cái chạm tay vào má cô để lao đi những giọt nước mắt mà hắn cũng không thể, hắn mệt lắm rồi cả hơi thở cũng dần ít đi, Hana - hắn gọi tên cô - Có kiếp sau, anh cũng sẽ nguyện yêu em...."…
Khi giở trang đầu của cuốn truyện cổ tích ra, dòng chữ xuất hiện đầu tiên luôn là "Ngày xửa ngày xưa,...". Theo sau đó là giới thiệu về hoàn cảnh, con người và câu chuyện của từng nhân vật cổ tích. Họ đều có số phận đau khổ, bi ai; nhưng rồi cũng đều được giải thoát, ở nhiều hình thức khác nhau.Mỗi lần có ai đó lật cuốn sách ra, cuộc sống của họ lại bắt đầu, như một con rối của số phận đã được sắp đặt. Thứ chờ đợi họ luôn là kết cục đã được viết sẵn, là kết cục đã được thêu dệt nên bởi bàn tay của con người.Điều họ mong muốn lúc này là được giải thoát khỏi câu chuyện, khỏi số phận, và hơn hết, khỏi chính cơ thể đang trói buộc tâm trí họ.Một ngày nọ, dưới trận mưa sao băng, lời nguyện cầu của họ đã được đáp ứng, đi kèm với đó là một điều kiện.Đến đây rồi, bạn có còn muốn đọc tiếp chứ? Bởi nhân vật cổ tích mà bạn biết, đã chẳng còn tồn tại nữa đâu.Khi lời nguyện cầu được đáp ứng, mọi thứ đã không thể trở về như cũ nữa rồi...…
Lang quân, người quên ta rồi sao? Trong đêm vắng, hắn tay cầm bầu rượu bên cạnh một bài vị lẳng lặng cùng nhau thưởng nguyệt. Trong lòng văng vẳng giọng nói thê lương của y, thều thào in sâu trong từng giấc mộng. Làm sao có thể quên được vị công tử phong hoa tuyệt đại ấy? Hắn tự giễu. Hạ chí Đại Thiều năm thứ bảy, Định quốc Huyền vương người người kính ngưỡng là chiến thần Đại Thiều cuối cùng đã ngã ngựa. Trên sa trường đầy cát bụi và xác người, không phân biệt nổi đâu là địch đâu là ta, Lăng Kình Hạo một thân chiến giáp màu máu nằm giữa mênh mông sa mạc từng chút từng chút trôi đi sinh khí. Trong phút chốc còn sót lại, hắn nhìn thấy trời xanh cao vút, yên bình nhẹ nhàng mà cả đời hắn chưa từng có được. Hắn nhớ người ấy từng vui vẻ cười trêu hắn là một tên mặt đen không hiểu nhân tình, cũng từng buồn bã hỏi hắn có thể từ bỏ không. Nụ cười nhợt nhạt hiện lên giương mặt căng cứng bao năm, đâu đó vang lên tiếng thì thào thâm tình tựa như đôi uyên ương. "Hiên Nhi, chờ ta đến tìm ngươi."…
Chắc hẳn đối với chúng ta, khái niệm "truyện ma" là cụm từ đã quá đỗi quen thuộc. Bạn có nhớ những tối mất điện ngày bé, ngồi quây tròn bên ánh nến lập lòe, hồi hộp lắng nghe người lớn kể lại những câu chuyện hoang đường, rùng rợn ? Với sự bùng nổ của mạng xã hội, những câu chuyện ma quỷ đó không chỉ đơn giản mang tính "truyền miệng" nữa, mà nhanh chóng ngập tràn khắp nơi , chúng được gọi chung là Creepypasta. Creepypasta nói đơn giản là những mẩu chuyện, video rùng rợn trôi nổi trên mạng. Về bản chất có thể gọi creepypasta là truyện ma cũng không sai, tuy nhiên sức hấp dẫn của nó lại mạnh hơn rất nhiều một phần bởi chúng được thuật lại một cách chi tiết, có thời gian địa điểm xác thực giống như chính người trong cuộc kể lại hơn là sản phẩm thêu dệt của trí tưởng tượng. Một số câu chuyện được cho là dựa trên sự kiện có thật truyền tai nhau, như một bản nhạc khiến cho hàng loạt người tự tử sau khi nghe hoặc dễ chấp nhận hơn là phát hiện về các sinh vật kì lạ...…
Đế đô Phong quốc ,phía tây Lăng thành đó là thủ phủ của Bạch gia , Tài lực của Bạch gia có thể nói là đứng đầu cả nước. Đương nhiên gia chủ Bạch gia là Bạch Thuật , từ nhỏ yêu hoa thành si, đi khắp nơi trên đại lục tìm hoa cỏ quý hiếm về , cực kỳ chăm sóc , thường xuyên đi lại . Vì thế người đân trong thành thường gọi là "Hoa phủ" thay vì gọi Bạch phủ . Hôm nay Bạch Phủ mở tiệc chiêu đãi các nữ nhân đến thưởng hoa . Giữa bốn cô gái, một người trang phục xanh biếc , trên áo thêu lá sen tinh tế , với lá sen trong hồ rất tương xứng , người này là một trong những nữ nhân xinh đẹp nhất Lăng thành Tô Nghê Tuyền ,đích nữ phủ tướng quân . Theo sau là Tô Tiểu Vũ . Nhưng Tiểu Vũ từ nhỏ đã bị cô lập do mẹ nàng là tì thiếp nên con cái trong phủ đều ghét bỏ mẹ con nàng. Tô Nghê Tuyền thoáng nhìn hồ nước cạnh Tô Tiểu Vũ , khóe môi hiện lên nụ cười không tốt đẩy mạnh nàng vào trong hồ. Nhưng may sao người té vào trong hồ là tỷ tỷ nàng , nàng hoảng hốt vội rời đi nhưng sao lại lạc vào vườn lê của phủ nàng nhìn thấy một nam nhân tuấn tú bất phàm, thì ra đó là Bạch Thuật . Liệu chàng và nàng lần đầu gặp nhau đã yêu say đắm nhan sắc của nhau như vậy , vậy họ sẽ có một tình yêu đep không ?…