[HxH] [KuroKura] [Chrollo x Kurapika] Khoảng Cách Giữa Hai Hành Lang
‼️Cảnh báo có H+‼️Facfic khong đúng nguyên tác ạ!‼️Có thay đổi quan hệ giữa các char!‼️Chủ Tus viết theo ý kiến riêng nên các bạn khong phán xét ạ!…
‼️Cảnh báo có H+‼️Facfic khong đúng nguyên tác ạ!‼️Có thay đổi quan hệ giữa các char!‼️Chủ Tus viết theo ý kiến riêng nên các bạn khong phán xét ạ!…
TUYẾT RƠI ĐẦY NAM SƠN(Lạc tuyết mãn nam sơn)Tác giả: Minh Khai Dạ HợpConvert: Bến TTVChuyển ngữ: Tũn CòiĐộ dài: 59 chương + 6 phiên ngoạiThể loại: Hiện đại, thầy trò, tình yêu đô thị, ấm áp, không ngược. HENhân vật chính: Tô Nam, Trần Tri Ngộ (Phó giáo sư đại học, hơn nữ chính mười tuổi.)hình chính 1 Văn án:Rượu ấm ngập đèn vàng, tuyết phủ đầy núi nam.Anh dùng sự từng trải và thời gian, bao dung tất cả những dại khờ, nông nổi của cô.(*Rượu ấm - Thanh rượu: là một loại rượu gạo của Nhật, thường được hâm nóng khi uống.Nam Sơn còn gọi là Kỳ Liên Sơn, nghĩa là 'dãy núi phía nam' khi nhìn từ hành lang Hà Tây của Con đường tơ lụa)Editor: 'Lúc nhỏ, đọc Tam Mao, cô ấy nói, mỗi một lần nhớ anh, bầu trời rơi xuống một hạt cát, từ đó hóa thành sa mạc Sahara.... Còn em. Em nhớ anh, Nam Sơn quanh năm tuyết rơi đầy.'Lần đầu cùng anh gặp gỡ,Anh nói: 'Mùa này, bụi mù tơ liễu, cũng không có gì để xem. Đến vào mùa đông, cảnh tuyết không tệ.'Rồi mùa đông, đưa cô lên Nam Sơn,Anh nói: 'Đợi lãnh giấy chứng nhận rồi, em mau sớm lăn đi cho anh! Ở trước mặt anh chướng mắt!'Trước ngày cô đi, cầm tay cô áp vào ngực mình, thanh âm trầm thấp,Anh nói: 'Đường ở nơi này, em thỏa sức bay.Chẳng qua đợi em thêm một ít thời gian. Chẳng qua dùng tuổi tác trải kiếp phù hoa của anh, vặn kim tháng ngày chậm lại một ít.'***…
Tác giả: Ngã Ý Như ĐaoThể loại: Trọng Sinh, Tiên Hiệp, Đô ThịTình trạng: FULL ( dịch - 1085 chương )-----o0o-----Năm đó khi Diệp Trần được 18 tuổi thì bị người khác mưu hại, đã vậy còn liên lụy dưỡng mẫu chết thả. Cũng từ khi đó hắn dùng mười năm khổ luyện, đến cuối cùng báo thù rửa hận, giết sạch cừu nhân, nhưng cũng bị thế lực khắp nơi truy sát, cuối cùng bị vây ở trên đỉnh núi Everest.Đại thù đã trả, hắn vốn định nhảy núi tự vận, không nghĩ tới vậy mà ngoài ý muốn xuyên qua đến Tu Chân giới. Tám trăm năm về sau, hắn đã là đại tu sĩ Độ Kiếp kỳ, Tu Chân giới người người kính úy Cuồng Đế, nhưng lại bởi vì một trận đại chiến, trùng sinh lúc còn là thiếu niên...thay đổi những gì xảy ra kiếp trước, đối chiến tứ đại giới, tìm lại người yêu, trả thù bát đại tiên môn như thế nào? Mọi người hãy đón đọc.Cảnh giới:Tu chân cảnh giới từ cao tới thấp, tổng cộng chia làm tám Đại cảnh giới: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Phản Hư, Hợp Đạo, Độ Kiếp.Trên Địa Cầu võ học chi đạo: võ giả bình thường, Nội Kình võ giả, mà Nội Kình võ giả căn cứ cảnh giới cao thấp, lại phân làm Minh Kình, Ám Kình, Hóa Kình tam trọng cảnh giới. Hóa Kình, gần như có thể nói là võ học đỉnh phong, cho nên được tôn làm tông sư, ngoài ra còn các cảnh giới cao hơn.Người người tu đạo trên địa cầu, dựa theo cảnh giới phân chia, tổng cộng chia làm bốn Đại cảnh giới, phân biệt là Sơ Khuy, Huyền Quang, Thần Thông, Thành Đạo..."----oxo----~~enjoy~~…
Thể loại: Huyền huyễn, trinh thám, hài hước.Hai tên nhóc giang hồ mõm bỏ nhà ra đi, bắt đầu chuyến phiêu lưu mà chẳng cần biết sẽ đi đến đâu.Trên con đường ấy, sẽ gặp một nữ đao khách xuống núi, mang theo một bí mật. Một quý tử lang thang đi ăn xin. Rồi còn gặp rất nhiều người khác. Có người tốt, có kẻ xấu, có người lại chẳng biết nên xếp vào loại nào.Thế giới này có một ranh giới: Phía bắc là ánh sáng. Phía nam là bóng tối. Vạn năm qua, chưa từng có ai bước chân qua ranh giới ấy rồi trở về.Cho đến một ngày, Nhân Hoàng công chúa đột nhiên biến mất. Từ đó, những chuyện tưởng chẳng liên quan đến nhau bắt đầu xuất hiện. Những bí mật bị chôn vùi rất lâu cũng không ngủ yên mãi.Và hai tên ngốc kia, cứ thế bước vào giữa những chuyện ấy. Con đường phía trước còn rất dài. Trên ngàn dặm ấy, ai biết được sẽ gặp những người nào.Truyện khá chill. Không đi sâu vào chiến đấu, cày cấp. Không buff, không hệ thống. Chủ yếu là hành trình trinh thám, trải nhiệm nhân sinh, gặp gỡ, khám phá bí ẩn, cố sự. ^_^…
Chương Ngọc là một thầy giáo vô cùng tài năng và kiệt xuất, thế nhưng anh lại bị mù cả hai mắt. Chương Ngọc mang một phong thái thâm trầm và lạnh nhạt. Anh không chấp nhận bất kì sự giúp đỡ nào vì không muốn nhận sự thương hại của ai cả. Nhưng với Liễu Địch, cô giúp đỡ anh xuất phát từ lòng tôn kính và ngưỡng mộ - giống như bảo vệ một "tư tưởng cao quý" không bị "người đời bôi nhọ."Vậy nên dần dần Chương Ngọc đã hoàn toàn tin tưởng và chấp nhận sự giúp đỡ của cô. Vì đã nhận lời sẽ không hỏi và bàn luận bất cứ điều gì liên quan đến Chương Ngọc, nên Liễu Địch chỉ lặng lẽ làm tốt mọi việc và chăm sóc anh vô cùng chu đáo. Việc mà Liễu Địch thích nhất đó là tiễn anh ra bến xe. Năm tháng cứ thế trôi qua, con đường đi đến bến xe dần dần chứa đầy những kỉ niệm nhỏ bé của hai thầy trò qua 4 mùa xuân, hạ, thu, đông.Tất cả đều là những khoảnh khắc đẹp đẽ đáng nhớ... Trải qua nhiều biến cố, từ bài viết "Người thầy của tôi" của Liễu Địch, ngày nghỉ mùa đông Liễu Địch "lỡ" quên mất Chương Ngọc ở trường đến kì thi cuối cấp của Liễu Địch... tình cảm của cô dành cho thầy Chương lớn dần lúc nào không hay. Nhưng chỉ đến khi Liễu Địch rời xa ngôi trường cấp 3, rời xa Chương Ngọc đến với ngôi trường Bắc Đại... vô tình bắt gặp một bến xe buýt cô mới ý thức được tình cảm trong cô dành cho người thầy của mình. Còn về phía Chương Ngọc, anh đã luôn yêu Liễu Địch trong sự đau khổ và kìm nén. Đến cuối cùng, anh đã bất chấp tất cả để bảo vệ cô gái bé nhỏ của mình...…
Truyện viết về couple Vong Tiện thời hiện đại nên ai muốn đọc phong cách cổ trang xin đi dùm và đừng phá đám. Và trong này cả Lam Vong Cơ lẫn Lam Hi Thần đều là người kinh doanh nên tính cách có lẽ sẽ không như trong phim và sẽ có hiện tượng OOC nên ai không muốn cũng bye bye nha Truyện hoàn toàn là giả tưởng của tác giả nhưng nếu ai đã đọc truyện tương tự và cho rằng tác giả ăn cắp bản quyền có thể vào góp ý kiến để chỉnh sửa truyện còn nếu nhiều người nói thì tác giả sẽ tự động gỡ truyện Mong các độc giả ủng hộ…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Có một Geum Seongje ganh tị với Park Humin…
CP: Trần Nghị & EddieThể loại:fanfic, đam mỹ, HE, OCCTác giả: 魔恋幻蝶Số chương: 26 chươngTình trạng: Đã hoànBản dịch: Đã hoànTrans: phht_1206~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Giới thiệu:"Eddie, đừng giận anh nhé? Em có thể mắng anh, ghét anh, hoặc không tha thứ cho anh, tùy em, nhưng...Đừng làm như vậy với anh...""Chuyện trước đây cứ nghĩ ngoài tầm với giờ đây đã có thể nắm lấy trong tầm tay, Trần Nghị, nếu anh sớm nhận ra cảm xúc của mình, có lẽ... kết quả hiện tại sẽ khác.""Anh không thể nhường em cho người khác, Eddie, em chỉ có thể là của anh..."~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~__Vì lần đầu mình dịch fic nên không thể tránh khỏi sai sót, chỉ có thể dịch đúng từ 60 -70% mong mọi người góp ý nhẹ nhàng dới con bé🙏🙏🙏©️ Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không re-up, xin cảm ơn…
Việc giả vờ làm nhân viên thực tập của con thứ nhà họ Park có vẻ vẫn rất tốt. Buổi sáng được cống hiến hết mình cho công ty, buổi trưa đi ăn với tiền bối đáng yêu lắm, buổi chiều thì đôi khi bị mắng, đến tối lại được tăng ca. Cuộc sống tuyệt vời đến nỗi, Park Jeongwoo thiệt tình là chỉ muốn được ở công ty cả ngày. Làm việc chăm chỉ đến độ, Park Jeongwoo quên mất mình là một kẻ mạo danh.-Một Ngoại truyện từ bộ "Hồi Ức Đại Bàng"Word count: 47k+Các cột mốc quan trọng: Ngày xuất bản: 14/04/2024…
Tên truyện: Gác lại rung độngSố chương: 58 + 1 ngoại truyệnTác giả: Cách SongDịch giả: LamCouple: Tay chơi guitar Vương Nhất Bác x Nhiếp ảnh gia Tiêu ChiếnThể loại: Gương vỡ lại lành, lãng mạn, hai bên hướng về nhau, không tiểu tam, không ngược (cùng lắm là hơi chua chua)Trích đoạn:"Lúc Tiêu Chiến ra ngoài, con trai bà chủ vẫn đang đá bóng trong hẻm, tính trẻ con của Tiêu Chiến phát tác, đá quả bóng da của bé trai kia một phát. Quả bóng da màu đỏ đó lăn lông lốc ra đầu hẻm, Tiêu Chiến chạy theo, phát hiện bóng đang bị một thiếu niên giữ dưới chân.Cậu đứng ở đầu hẻm, trông không hề giống người bản địa. Dưới ánh nắng sáng sớm của thành phố Hồ Chí Minh, cánh tay lộ ra ngoài áo phông đen rộng rãi của cậu trắng gần như phát sáng. Cậu đang nhăn mày nghịch điện thoại, trông như đang tra bản đồ nhưng lại vì ánh nắng quá chói mắt nên không nhìn rõ.".Hút thuốc khiến con người trở nên ngốc nghếch, Tiêu Chiến cũng từ thời điểm đó mà thề trong lòng, không được, bắt buộc phải cai thuốc, bắt buộc phải cai.Đây là lần gặp mặt đầu tiên của anh và Vương Nhất Bác, Vương Nhất Bác nhăn mày nghe anh nói hoàn chỉnh một câu "Cậu có bật lửa không" bằng tiếng Anh và một câu "Người anh em mượn bật lửa cái" bằng tiếng Trung, sau đó mới chầm chậm hít mũi một cái, rút que kẹo mút trong miệng ra, không chắc chắn lắm hỏi: "Anh hỏi tôi sao?"…
Anh vẫn thường hỏi tôi, nếu người cứu tôi khi đó không phải là anh, mà là đồng đội của anh, thì liệu bây giờ tôi có yêu anh, có nguyện ý ở bên anh không ? Những khi ấy, tôi chỉ khẽ cười. Đồ ngốc, anh là người bạn trai được Quốc gia đặc biệt cấp cho em mà... _Trích nhật kí của Kẹo dẻo thích cười.…
Câu 1: Có câu nói : "ghét của nào trời trao của nấy". Hãy nêu cảm nghĩ của em sau khi đọc câu nói trên.Câu 2: Cảm nhận về hình tượng tình yêu trong tác phẩm "0×1=lovesong" của Hi Vân Nguyệt Câu 1,2 Bài làmTrong cuộc sống của chúng ta, yêu ghét là tùy vào trái tim của mỗi người. Những có một điều kì lạ là những người ghét nhau thường có duyên số gặp nhau nhiều hơn cả những người yêu thương nhau. Ông bà xưa đã có câu:"ghét của nào trời trao của nấy". Quả không sai, những vị tiền bối đã cho ta thấy một nhận định vô cùng rõ ràng và đúng đắn, không chỉ trong thời đại ấy mà đến tận bây giờ. Qua hai nhân vật Kim Sunoo và Park Sunghoon trong tác phẩm "0×1=lovesong", ta thấy rõ được tính đúng đắn và xác thực trong câu nói này.Thật vậy........•Tác giả: Hi Vân Nguyệt •Thể loại: Hiện đại, showbiz, có ngọt có ngược , HE•Cp: Sunsun•Cp phụ: Wonki, JiminJeong•8/12/22 - 18/2/23• 15/1/23- 6/4/23( Vui lòng không đem đi bất cứ đâu, không xuyên tạc, không liên quan đến cá nhân, tổ chức nào)…
Năm tôi lên lớp 1, gia đình tôi xảy ra biến cố. Ba tôi đưa về một cậu nhóc 8 tuổi:- Tiểu Dực là con trai ta. Hi vọng mọi người đón nhận nó.9 năm trời tôi coi đó là anh trai ruột của mình. Cho đến một năm sau, một năm tôi oằn mình trong đau đớn giữa việc anh là anh trai, tôi không thể yêu anh trai mình. Rồi một ngày kia, tôi phát hiện, anh chỉ là đứa trẻ được ba tôi đem về nuôi, nuôi để chuộc tội.Vào cái đêm định mệnh, khi tôi học lớp 10, tôi đã mạnh dạn trao đi cái ngàn vàng cho anh. Để rồi chính cái đêm ấy, tôi quấn chiếc chăn mỏng vào người và tận mắt chứng kiến anh giết chết ba mẹ tôi....- Vợ chồng ông.....phải chết.... Nhất định phải chết !Đoàng!…
Trái tim căng cứng cả ngày, sau khi nghe được câu giải thích hợp lý đó thì chầm chậm giãn ra. Nhưng cô phát hiện là mình nổi cơn giận, nên vẫn cố chấp đẩy cửa phòng và nói: "Anh không cần giải thích với tôi, anh ngủ với bao nhiêu người thì có liên quan gì đến tôi chứ? Bây giờ muốn giả dạng trai tơ hình như hơi chậm?"Uông Nhất Sơn nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến, nghiêm túc nói: "Đối tượng đầu tiên anh lấy ra để thủ dâm là em, cho nên, chính xác mà nói thì em là người kết liễu đời trai tơ của anh."Hứa Triển bị kiểu câu này làm cho chết đứng.***"Anh...anh là đồ khốn!" Bị đánh trúng tử huyệt, cô không nhịn được nữa, một dòng dịch lỏng chảy ra đã bán đứng cô. Cả cơ thể cô như bị trói chặt, cô bị ghì trên giường, để mặc cho những tiếng rên rỉ vỡ vụn tràn ra khỏi cổ họng."Thích không? Một lúc nữa sẽ còn tuyệt hơn..." Anh cởi bỏ chiếc quần lót của cô, sau đó không thể nhẫn nại được nữa, tách hai chân cô ra, tham lam dò xét vào lãnh địa thuộc về mình."Mới thế mà đã ướt rồi, đừng làm dây ra ga giường, biết chưa? Phải tiết kiệm bột giặt!Đồ đểu! Khốn kiếp!Dám học cô bày ra cái dáng hô hào tiết kiệm, còn nghiêm túc dặn cô, làm như cô là con cún bất cẩn để dây nước tiểu ra giường không bằng!Nhìn bộ dạng thở hổn hển của Hứa Triển, Uông Nhất Sơn cười xấu xa rồi cởi quần áo. Rũ bỏ bộ âu phục nghiêm nghị, con mãnh thú đã hiện ra. Anh cố ý đè lên cô, ngón giữa đột nhiên đi vào nơi ướt át của cô.🆘 tớ reup nhằm mục đích đọc off ạ. Nếu có gì bất tiện xin hãy nhắn tin Wattpad để tớ…
Tình yêu học đường. Nhây nhoi máu chó chém gió có đủ =]]Có một chút WJSN và.. ờ..có H!!…
Tên khác: Đốt cháy tôiTác giả: Nhất Chỉ Điềm ThỏSố chương: 67 chính văn + 7PNThể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt, song trọng sinh, vườn trường.…
Chuyển ngữ: Làn TruyệnTác giả: Noãn Dương Tây TâyVu Nhiễm: "Thầy Chu, trong văn phòng không nên nghĩ những chuyện bậy bạ."Chu Nham: "Vậy thì làm luôn."Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.…
Tên truyện: Nữ thần là phải đem về sủngThể loại: Giới giải trí, tình hữu độc chung, điềm văn, mỹ thực, 1x1Thanh tâm quả dục nhiều năm, chưa từng nghĩ đến một cái liếc mắt liền nhất kiến chung tình , đi theo lịch trình, chụp dự lãm, vì nàng, cô trở thành một fan trung thành nhất;Nàng, ngôi sao thế hệ mới, bề ngoài nàng cao ngạo lạnh lùng, nhưng chỉ thấy được một mình cô trong rất nhiều fan hâm mộ; Mục tiêu cuộc sống của Kim Trí Tú chính là cực sủng nữ thần: chụp thật nhiều ảnh đẹp của nữ thần , cho nữ thần ăn thật no, làm một hạ niên công tốt nhất của nữ thầnMục tiêu cuộc sống của Kim Trân Ni chính là lúc nào cũng được sủng: thưởng thức ảnh đẹp của bản thân , ăn hết mỹ thực của các nơi, làm một ngạo kiều thụ tốt nhất của hạ niên công.Trên thực tế, chính là chuyện một hạ niên công làm fan hâm mộ lập chí theo đuổi nữ thần.…
Tác giả: Vũ TíchThể loại: Fanfic, bách hợp, đoản văn, ngược, hôn nhân đồng giới, HEĐộ dài: 31 chươngNhân vật chính: Faye, YokoNhân vật phụ: Marissa, Ice, YuiThời gian hoàn thành: 18.01.2025 - 18.02.2025Một câu tóm tắt: "Bồ câu trắng nơi giáo đường sẽ không hôn Quạ đen."…