Yeongyu | Hai Gã Cùng Thuyền
"Sao anh lại khóc?"-----Fic đầu tớ viết cho yeongyu. Linh tinh, tùy hứng, không có ý nghĩa cụ thể và beta rất vớ vẩn. Hãy cân nhắc trước khi đọc.…
"Sao anh lại khóc?"-----Fic đầu tớ viết cho yeongyu. Linh tinh, tùy hứng, không có ý nghĩa cụ thể và beta rất vớ vẩn. Hãy cân nhắc trước khi đọc.…
Từ từ thôi bé ơiThôi bé ơi từ từ𝑊𝑟𝑒𝑛 𝐸𝑣𝑎𝑛𝑠, 𝑖𝑡𝑠𝑛𝑘.…
No.2 B50 2022…
Vào một đêm thứ hai, lần cuối em nhìn anh tha thiếtLà lần ta khó nói cho nhau rằng ta chưa muốn đi về𝑊𝑟𝑒𝑛 𝐸𝑣𝑎𝑛𝑠, 𝑖𝑡𝑠𝑛𝑘.…
Hà Nội em ơi đừng quên giấc mơ hôm nàoNào mình lại đi một chuyếnQua cầu Vĩnh Tuy để ký ức xưa ùa về theo gió𝑊𝑟𝑒𝑛 𝐸𝑣𝑎𝑛𝑠, 𝑖𝑡𝑠𝑛𝑘…
"Thằng ngốc này nữa. Đó chỉ là một cách nói thôi" Sóng biển đập vào hai người, reo hò ăn mừng với Tomo "Yêu có nhiều cách diễn tả lắm. Nói xem, nếu tớ mất đi đôi mắt, cậu có sẵn sàng cho tớ một con mắt của cậu không?""Có... có chứ! Tớ có thể sống ổn với một con mắt mà. Với lại cả cậu và tớ cùng nhìn thấy thì luôn tốt hơn chỉ có tớ nhìn được""Đấy" Tomo kéo Kazuha lên, ôm chặt cậu ấy vào lòng "Đấy gọi là tình yêu đấy"…
Nắng mùa hạ chiếu vào mặt cậu, vàng ươm. Kazuha đưa tay lên chắn trước mặt. Loay hoay một lúc, cậu chợt phát hiện ra điều thú vị mới. Những tia nắng luồn qua kẽ tay cậu, mềm mại như lụa vàng. Nếu cậu nheo mắt lại một chút và hướng về thành phố, quang cảnh xung quanh cũng theo nắng thấp thó hiện lên giữa những ngón tay, lạ lùng tựa như chẳng phải nơi tấp nập xô bồ cậu quen.Nắng âu yếm phủ lấy cậu, mỉm cười chào.…
"Tôi đã bán máu, bán một quả thận, bán cả đam mê và cả tương lai của mình... Kể cả chút phẩm giá con con, tôi cũng đã bán cho anh vào tối qua""Tôi chưa hề làm gì em cả""Không. Nó đã bị bán từ lúc tôi đồng ý leo lên giường cùng anh rồi" Beomgyu cười nhạt "Anh cần mua gì từ một kẻ như tôi chứ?"Cậu nghiêng đầu. Ánh sáng đỏ tím nhập nhằng của quán bar như mờ nhòe hẳn sau cậu, hoặc là, cậu quá xinh đẹp để mắt Yeonjun chịu tiếp nhận một thứ gì khác. Anh thoáng ngửi thấy mùi cỏ dại quẩn quanh."...thời gian. Bán cho tôi thời gian của em"…
Có ba người lạ mặt tìm gặp tôi trong quán cafe. Tất cả những gì họ yêu cầu là một câu chuyện cũ và hứa sẽ đưa tôi 5000 đô nếu tôi cung cấp được thông tin họ đang tìm.------Lấy cảm hứng từ : https://www.facebook.com/groups/476457803019215/permalink/544703032861358/…
Đôi khi Ryu Minseok nghĩ về tình yêu của hai người họ.…
đọc đi rồi biết…
Tại nghiện Thanh Phượng mà không kiếm được truyện đọc nên viết cho thỏa đam mê hihi.Mong mọi người ủng hộ Heo…
Ai iu dachi&suga hem! tớ viết oneshot về bộ này! Ai đu cùng tuii hem ạ!!!!! truyện sến hay ko chắc tùy vào người đọc nhỉ!:>>>>…
"Yeonjun chẳng nói gì, anh chỉ lặng lẽ đứng dậy, ôm lấy Beomgyu. Trái tim anh không thể kìm lại những nỗi niềm trong anh được nữa, nó để chúng thoát ra ào ạt, qua nước mắt của anh. Anh thầm nhủ, cuộc sống này thật bất công. Tình yêu cũng thật bất công. Yeonjun cũng yêu Beomgyu mà. Anh muốn tình yêu này kéo dài hơn một chút, anh muốn Beomgyu yêu anh nhiều hơn ba tiếng đồng hồ, anh muốn bên cậu ít nhất là qua mùa xuân. Yeonjun không tin vào truyện cổ tích, nhưng bây giờ anh tha thiết muốn có một cây đèn thần, một bà tiên, hay một phép màu nào đó. Anh sẵn sàng đổi lấy tất cả để có thêm thời gian với cậu. Thế mà, hiện thực vốn tàn nhẫn. Chẳng có thứ gì có thể thực hiện cái "muốn" của anh cả."…
Kazuha nhìn Tomo, im lặng. Cậu nhìn những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt anh, nhìn bàn tay vụng về của anh gạt đi từng giọt nước mặn chát. Trong đêm tối hiền hòa, hai người khẽ khàng dành cho nhau khoảng yên lặng giữa những tâm hồn cô đơn. Xúc cảm cứ thế vô tình trộn vào nhau, dạt dào như sóng biển.- Anh xin lỗi. Anh không biết vì sao anh khóc nữa."Không sao"- Chúng ta tiếp tục nhé?"Vâng"Tomo hỏi Kazuha về những vết bầm và dịu dàng chạm vào cơ thể cậu. Kazuha để yên cho anh làm thế. Cậu nắm lấy bàn tay thô kệch, chầm chậm vuốt ve khuôn mặt anh, như trân quý, như nâng niu. Những mảnh ghép đơn lẻ trong thoáng chốc như thể tìm thấy nơi chốn mình thuộc về.…
Moon Hyeonjoon có nuôi một em mèo.…
Kazuha đứng trước biển. Hiếm khi bầu trời của Inazuma trong xanh và xinh đẹp đến như vậy. Ánh nắng chan hòa, mây trắng lửng lơ, giống hệt như thiên đường sau những ngày bầu trời chỉ toàn một màu đen của mây mưa và tím của sấm sét.Vậy ra, anh ta cũng là một kẻ đáng tin.Kazuha vun lại củi, và nhóm một ngọn lửa. Lửa cháy bập bùng, lách tách. Giống như con người chỉ cần vươn tay hái trái cây trên cao, cậu cũng chỉ cần một lần để tóm được chú cá tội nghiệp đang lang thang ở dưới nước.Một miếng cá không bị cháy, vừa đẹp.Nhưng nó thiếu một cái gì đó, một cái gì đó mà Kazuha không nhớ ra nổi. Giống như trái tim cậu vừa bị khoét một lỗ, mà cậu không làm sao biết mảng thiếu của nó đang ở đâu.Mãi sau này, Kazuha mới nhận ra, miếng cá đó là miếng cá nướng đầu tiên cậu không ăn cùng Tomo.…
Những phần trước xem ở profile.…
đây là một shortfic viết về tình yêu nam-nam ai không thích vui lòng click backmọi người đọc có đóng góp ý kiến gạch đá gì thì mình nhận hết! ps: có mang đi đâu thì ghi rõ tên tác giả giúp mình! thanks! enjoy!…
Hôm đó, anh vẫn đứng bên cửa sổ. Cậu vẫn xuất hiện cùng chiều tàn, từ từ chơi nhạc. Mặc dù đã tự dặn mình không nên nhìn người ta thế này nữa, nhưng anh không kiềm được. Tiếng đàn vô thanh của cậu giống như tách trà chiều dịu nhẹ, uống vào một lần là mê đắm.Đột nhiên cậu dừng đàn, quay lại nhìn qua ô cửa kính. Mắt anh và cậu giao nhau một khắc. Anh giật mình, định lủi đi mất. Nhưng bàn tay vẫy gọi của cậu làm anh dừng lại. Cậu từ tốn mở cửa sổ. Trước mắt anh, cậu đặt nhẹ cây đàn lên vai, hít một hơi sâu, rồi kéo một khúc nhạc. Nắng vàng in lên cả cậu và đàn, còn gió thì nhẹ thoảng qua, như muốn đưa những giai điệu lại gần anh hơn. Lần đầu tiên, anh thực sự nghe được tiếng đàn của cậu. Tiếng đàn trong trẻo, vô tư, và đẹp đẽ biết bao. Những nốt nhạc ngập đầy vào anh, như một chiều hạ êm ả không oi nóng. Mắt anh lấp lánh những ánh nắng và nhịp điệu của bài ca.…