Tác Giả Kei
Dành cho mấy bạn muốn viết truyện cổ =)) Hay thì vote cho bố nhờ =)) #Kei…
Dành cho mấy bạn muốn viết truyện cổ =)) Hay thì vote cho bố nhờ =)) #Kei…
Chỉ là vài bức vẽ chơi chơi :// Mong được góp ý để lên tay :)))…
Linh tinh thôi =)…
• Tên truyện : Biệt Thự Tội Lỗi #biet_thu_toi_loi #7_deadly_sins_series • Au : Mizu Enjeru • Thể loại : kinh dị, viễn tưởng • Tình trạng : còn tiếp • Cảnh báo : có cảnh máu me • Giới thiệu : Một lớp học với 29 học sinh cấp ba vô tình vướng vào một trò chơi từ đêm haloween, bọn họ bị giam trong một căn biệt thự với vô số bẫy ngầm chết người và buộc phải vượt qua chúng cho tới khi chỉ còn lại bảy người. Mỗi ngày trôi qua đều có thêm người chết. Số người trụ lại là sáu nhưng tại sao chủ trò lại nói là bảy ? Tại sao một đóa hoa hồng lại chỉ có bảy cánh mang sáu màu sắc còn cánh thứ bảy lại là bảy sắc cầu vồng ? Rốt cuộc bí mật gì ẩn giấu đằng sau trò chơi ấy, tất cả các bí mật chỉ hé mở khi một bông tuyết trắng xuất hiện...…
Truyện này do tui dịch lại từ nhiều mẫu truyện ngắn khác nhau mà tui nhặt được. Sẽ có r18 - hoặc không.…
về mình và những điều xung quanh…
Viết cho cơn bão trong tâm hồn, viết cho bình ổn trở lại…
Title: (Long Fic) (ShinRan) Hãy đợi một chút... Anh sắp về rồi!Author: Aki, SakuraDesigner: SakuraCategory: Fanfiction, Sci-fi, Romantic, TragedyRating: KDisclaimer: Các nhân vật trong truyện không thuộc về tôi, họ thuộc về Gosho Aoyama, nhưng cốt truyện và số phận của nhân vật là do tôi quyết định.Summary:"Tại sao...em...em đã chờ lâu lắm...sao anh vẫn chưa về?-Ran, đợi anh nhé! Anh sắp về rồi!-Conan...thật sự em là ai?-Anh là Shinichi, người em vẫn ngóng trông...từng ngày...mãi mãi...anh vẫn dõi theo em...-Conan...-Anh Shinichi của em! Anh là Shinichi thật đấy.-C...cái đồ! Lúc nào cũng bắt người ta chờ! Biến mất mà không nói tiếng nào! Cái...cái đồ đáng ghét!! Đáng ghét! Đáng ghét!!! Đáng ghét quá đi!+-Cảm ơn em vì đã đợi anh đến giờ, cảm ơn em vì đã cho anh biết đến giờ vẫn còn người quan tâm đến anh...Ran à, anh cảm ơn em!-Anh...em...cũng cảm ơn anh...vì đã cho em biết một điều...-Là gì?-Ta yêu nhau!-----------------------------------------------------------Warning: Không hoan nghênh trẩu hoặc mấy bạn chẻ thích gây war, ok?…
Mình chỉ post lại từ bản gốc để mình dễ đọcNguồn: diendanlaquydon.comKiếp trước nàng là một cô nhi, bị tổ chức sát thủ đào tạo, cuối cùng lại chết trước ngưỡng cửa làm lại cuộc đời.Không ngờ, nàng không những không chết, mà còn lưu lạc dị thế. Nàng thề, kiếp này không đứng dưới bóng lưng của cường giả, mà còn đứng đầu trong cường giả.Không còn là tuyệt đỉnh phế vật, nàng tài năng khuynh thế. Bảo vệ gia đình, đánh tiểu nhân, đến thần giới làm hội trưởng lão kêu cha gọi mẹ.Để xem, nàng làm thế nào khuynh nhân, khiến cho gã vốn bất cần lạnh lùng kia không phải nàng thì không gả?Mình chỉ post từ chương 1-11 và từ chương 202 trở về sau, (từ chương 12-201 bạn có thể qua trang bạn andrena109 đọc hoặc lên trang chủ coi)…
Tao acc clone kệ tao…
Một số truyện ngắn tam đề tui tự bịa ra.…
Là tuyển tập các mẫu truyện ngắn ngôn tình bao gồm cả ngọt ngào lẫn cay đắng. Tình yêu là thế, sẽ có những giây phút vui vẻ, ấm áp, nhưng rồi thời gian trôi đi, những giác cảm ban đầu sẽ dần phai nhạt, để rồi dẫn đến những thử thách, những cuộc cãi vã, và chỉ khi vượt qua được những điều đó thì ta mới có thể nếm trải được một tình yêu trọn vẹn!…
Các cậu nghĩ thế nào về hai chữ " lặng im "?Bản quyền các tác phẩm thuộc về S.I.L Team và thành viên. Vui lòng không sao chép.…
Nơi thử thách bản thân…
Dạo này trẩu đang ngày càng lộng hành, mở bệnh viện nhồi chúng nó vào!…
Tôi là một con chim én của nước Đức, nhưng tiếng hót của tôi chưa từng dành cho cái ác. Dưới bầu trời vần vũ khói súng và những lý tưởng nhuốm máu, tôi đã chọn con đường của kẻ mang hình hài vũ khí nhưng trái tim lại hướng về sự sống. Năm mười lăm tuổi, tôi gặp Kẹo. Chú vẹt Rainbow Lorikeet 1 tuổi với bộ lông rực rỡ đến bên tôi từ một phiên chợ rẻ mạt, khi đôi chân nó đã gãy vụn. Nhưng định mệnh nghiệt ngã!Tôi nhập ngũ vào thời khắc rực rỡ nhất của thanh xuân, để lại Kẹo trong chiếc lồng gỗ tự tay tôi đóng trong căn biệt thự xa hoa nhất Munich. Ở đó, nó trở thành một linh hồn kiên cường đến tàn nhẫn. Suốt 36 năm đằng đẵng từ 1939 đến 1975, Kẹo chưa bao giờ thôi gọi tên tôi. Nó hót vang mỗi sớm mai với hy vọng ánh dương sẽ xua tan đi màn đêm rét buốt và sự bạo tàn của nhân thế. Con chim nhỏ đã sống tận 40 tuổi vẹt, mòn mỏi chờ đợi người chủ không bao giờ trở lại, cho đến khi nó gục ngã trong căn phòng vắng lặng.Đừng đọc nó nếu bạn sợ phải đối diện với sự vỡ vụn, bởi mỗi dòng chữ đều mang theo hơi thở của những mảnh ký ức không bao giờ chịu chết. Tuy đã đi qua những tầng sâu của địa ngục, đối diện với Hades và chứng kiến sự sụp đổ của những đế chế, nhưng nỗi đau xót xa nhất vẫn là tiếng hót tiễn biệt của nó khi linh hồn tôi gục ngã giữa Siberia lạnh lẽo.…
Văn phong khá ổn…