Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Năm 17 tuổi,năm mà tôi phát hiện ra tình cảm của mình dành cho cậu.Tôi phải làm sao đây ? Thực sự tôi rất yêu cậu mà cậu chỉ coi tôi là bạn thân.Đây là fic đầu của mình có gì sai sót mong mọi người thông cảm UwU Đây là dựa trên câu chuyện có thật nên trùng ý tưởng với ai mong mọi người thứ lỗi…
Thiếu niên đứng trước mặt cậu, đôi mắt rưng rưng, run rẩy cầm lấy tay cậu- Mộng nhi ta biết ngươi không phải là người của thế giới này, ta...ta cũng biết ngươi không yêu ta nhưng ta...thật sự....thật sự rất thích ngươi. Có thể vì ta mà ở lại không? Cậu trầm mặc chẳng nói gì, đôi tay cũng vẫn để im cho hắn nắm.- Không...không thể sao?- Tiêu Trường Nguyệt ngươi chính là thiên chi kiêu tử, muốn thứ gì mà lại chẳng có chứ...Chưa kịp để cậu nói xong hắn đã lên tiếng ngắt lời- Nhưng ta chỉ muốn ngươi!Cậu ngơ ngác trước những gì hắn vừa nói nhưng thoáng chốc lại cúi gầm mặt xuống, gương mặt buồn bã cũng có chút bất lực.- A Nguyệt, A Nguyệt, A Nguyệt, Tiêu Trường Nguyệt. Ta...thật sự không thể ở lại được.- Vậy tại sao lại xuất hiện trước mặt ta chứ? Ngươi từng nói "Từ nay ta sẽ chính là ánh sáng chiếu rọi cuộc đời ngươi" mà. - Ta sắp phải rời đi rồi.Nói xong cậu đặt tay lên đầu hắn, xung quanh đột nhiên nổi lên một vầng hào quang đợi lúc hắn ngẩng đầu lên thì thấy cậu đã biến mất…
Tên: (NaLu)Tác giả: Tiểu HyTình trạng: Đang lếtThể loại: Học đường, Longfic, romance,...Nội dung:Mùa đông năm đó hai ta lần đầu tiên biết đến sự hiện diện của nhau.--Mùa đông năm đó hai ta bắt đầu biết về nhau--Mùa đông năm đó tôi nhớ cô ấy--Mùa đông năm đó tôi đứng ngắm bầu trời tự hỏi cô ấy liệu có trở về không--Mùa đông năm ấy......tôi chưa thấy cô ấy--Mùa đông năm ấy, tôi đã tìm được cách liên lạc với cô ấy--Mùa đông năm ấy, tôi lại muốn ăn quả lãng quên--Và mùa đông năm ấy, cô ấy đã trở lại....--Mùa đông rồi mùa xuân, thoát một cái đã trở về mùa đông lạnh buốt ấy....đã trải qua bao nhiêu mùa đông rồi, tôi vẫn nhớ như in hình bóng của một cô gái tóc vàng cùng với đôi mắt màu choco đen đắng thoang thoảng. Tình yêu chúng tôi bung nở, nhưng không có cái gì gọi là dài dài, thời gian không cho phép, cuộc sống không cho phép, hoàn cảnh không cho phép, thượng đế không cho phép, tất cả hầu như muốn thử thách cô, tôi phải làm sao, khi thời gian sắp hết, cuộc sống sắp lụi tàn, hoàn cảnh đã mù mịt, thượng đế đã hài lòng.....--Mùa đông năm ấy, tôi đã mất cậu, Lucy !!!!…
Những câu chuyện nhỏ nhặt góp nhặt từ một trái tim yêu!Lần đầu tiên tớ thật sự nghiêm túc viết một chút gì đó cho trái tim mình,lần đầu tiên tớ cho phép bản thân được xem mình là một tác giả.Tớ chỉ có đôi chút những yêu thương bé nhỏ,tin rằng có thể sưởi ấm cho một phần nào đó thế giới xung quanh. Tớ ở đây,trong khoảng trời tươi đẹp nhất,mơ trước giấc mộng của tớ 10 năm sau!…
Năm nay cũng như bao năm khác...Tôi và cô bạn thân nhất Trương Tiên Sinh sẽ lại cùng đón giao thừa cùng nhau. Đã 17 năm trôi qua , tình chị em của chúng tôi vẫn không mờ phai. Nhưng sau một lần đi khám định kỳ, Tiên Sinh lại đem ánh mắt buồn bã khó nói đến chỗ tôi. Trên tay cô ấy là một tờ giấy ghi rằng cô ấy đã mắc bệnh ung thư, giai đoạn cuối rồi... Cô ấy sắp đi rồi, bác sĩ nói với tôi Tiên Sinh chỉ còn 6 tháng nữa . Tôi biết làm sao bây giờ. Tôi và cô ấy đều là trẻ mồ côi, từ nhỏ hai đứa đã tự nương tựa vào nhau. Có rau ăn rau có cháo ăn cháo. Tình cảm của hai chúng tôi rộng và lớn như biển cả vậy . Chỉ tiếc rằng tôi chỉ bên cô ấy được 6 tháng nữa thôi. Tôi nhanh chóng làm hồ sơ để cho cô ấy vào bệnh viện. Cô nói với tôi " Vãn Vãn số tiền cậu dùng để đóng học hãy dùng nó với mục đích của cậu, đừng lo cho tớ". Tôi nhìn Tiên Sinh, cô gái ấy mỉm cười nhàn nhạt nhưng ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng và bất lực. Cô khóc, cô khóc cho sự tiếc nuối với cuộc đời, cô khóc vì cuộc sống tươi đẹp không được lâu thì lại có biến cố ập tới. Những ước mơ hy vọng mà cô ấy từng nói với tôi giờ chỉ là đã từng. Những tháng ở trong bệnh viện, tôi đưa cô ấy đi chơi, ăn những món cô thích, thực hiện những ước mơ, làm những việc mà chúng tôi chưa bao giờ làm... Những tháng ngày ngắn ngủi đó chẳng được lâu.Hoa cũng có ngày tàn , ai rồi cũng phải ra đi . Ngày mà Tiên Sinh rời bỏ tôi , cô ấy nói "Cảm ơn cậu vì 17 năm qua , nửa phần đời còn lại hãy sống cho bản thân mình nhé"...Cô ấy nhắm mắt và bỏ mặc tô…
Như Mộng.Tác giả: Tuyết Lam.Thể loại: Linh dị thần quái, trinh thám, cổ xuyên kim, 1x1, HE.Một thân bệnh tật khó lường công x Lạnh lùng giá trị vũ lực cao thụ.Nhân vật chính: Kim Thái Hanh x Điền Chính Quốc.Bốn ngàn năm luân hồi chuyển thế, thật sự có thể một lần quên sạch?Hiện thực và mộng ảo chồng chéo đan xen, ký ức đẹp đẽ tưởng chừng như ác mộng.Điền Chính Quốc nhìn người trước mắt, anh ta nói một câu liền giơ tay che miệng ho một lần, thân thể lung lay sắp ngã, dường như chỉ cần một cơn gió lạnh thổi ngang qua cũng có thể khiến anh ta ngất xỉu vậy.Kim Thái Hanh: "Ngại quá...khụ khụ...tôi có chút bệnh tim."Nói dối.Kim Thái Hanh: "Vốn đang đi tìm tư liệu tham khảo, không ngờ lại bị lạc đến đây."Điền Chính Quốc: "Tìm chút cảm hứng ấy mà, tôi là nhiếp ảnh gia."Nói dối.Hai người không chút trở ngại mà trợn mắt nói dối đối phương.Điền Chính Quốc: "Tôi đã từng gặp anh chưa?"Điền Chính Quốc, đã bốn ngàn năm rồi, có nhớ ra tôi không?…
...Thanh xuân là một thứ quá khứ của con người... Nhẹ nhàng nhưng cũng chông gai, có nụ cười nhưng cũng có nước mắt, có niềm vui nhưng cũng đầy bi thương. Thanh xuân là một thứ tình cảm bồng bột và dại khờ của tuổi trẻ, là yêu không nghĩ ngợi, là một cái nhìn xa xôi đến chân trời mới... Thanh xuân - không tiếc thương nhớ về...…
Anh là ánh dương trong tôi. Có lẽ, ông trời đã rất ưu ái cho tôi nên đã đưa anh đến bên tôi. Nhưng........tại sao vậy?. Tại sao khi tôi nhận được hạnh phúc thì ông trời lại cướp anh khỏi tay tôi?. Tại sao vậy? tại saooooooo....…
♡Đừng đọc nếu bạn bị sợ..♡...Trên thế giới vẫn còn tồn tại vampire.. và bạn sẽ không biết đâu là họ bởi vì họ ngụy trang rất tốt..Bạn cũng có thể sẽ trở thành một trong số những con mồi mà họ săn...Có một tổ chức với những thợ săn tài giỏi.. họ tìm kiếm những vampire đi săn để tiêu diệt..Và chẳng ai có thể biết trước được điều gì cả..♡♡♡Fic này mình đã dựa trên bản thảo truyện mình đã viết khi học cấp 3..Mình đã chỉnh sữa thêm nhân vật và thay đổi tên nhân vật thành các thành viên..…
Ta, một nữ nhân đến từ thế giới tương lai cả ngàn năm sau. Ấy vậy, một cái chết đột ngột lại lôi kéo ta đến thế giới cổ đại lộn xộn này. Ta, một con người chẳng có chút kĩ năng sinh tồn thiết yếu, làm thế nào để đấu tranh cho sự sinh tồn đây?? Thôi nào, bỏ qua vậy, trước mắt ta phải sống, sống cho thật tốt đã. Nhưng....thực sự ta có thể sống tốt không đây?…
Cậu bé dừng chân bên cánh đồng thơm ngát mùi lúa chín, lắng nghe bài đồng dao vui tai mà mấy đứa trẻ đang ngân nga." Tử Ngạn, Tử Ngạn. Tím biếc, đen tuyền. Hoa là người, người tựa khói. Người là hoa, hoa tựa sương. ... "Giọng ca trong trẻo, non nớt của lũ trẻ vang xa, len lỏi qua những cánh đồng rồi bay vút lên bầu trời xanh biếc.Đôi mắt to tròn của cậu bé ngơ ngác nhìn mắt hỏi người phụ nữ đang nắm tay mình.- Mẹ ơi, họ đang hát gì vậy?Người mẹ dịu dàng nói với đứa con.- Đó là một bài đồng dao cổ kể về một loài.- Hoa ạ?- Ừ, một loài hoa tên là....Tử Ngạn.…
Kiều Nguyệt Băng (nó: 17 tuổi): Một cô gái thông minh, xinh đẹp với một mái tóc màu bạch kim đã từng khiến cho ko biết bao chàng trai mê mẩn. Nhưng đối với nó con trai chỉ là một lũ đê tiện và cho ràng trái tim mình đã hoàn toàn ĐÓNG BĂNG ( Cho tới khi gặp được"hắn"). Con gái chủ tịch tập đoàn KT. Môn võ sở trường: Karate. *........*Hoàng Lâm Phong( hắn: 17 tuổi): Lạnh lùng...tàn nhẫn...ít nói ( cho rằng nói nhiều mỏi miệng ấy mà),là Hot Boy của trường "Minh Đăng", người trong mộng của nhiều cô gái. Nhưng cũng như nó:TRÁI TIM ĐÃ ĐÓNG BĂNG. Con trai chủ tịch tập đoàn SS.*.......*Còn các nhân vật khác, mình sẽ từ từ giới thiệu trong chương của truyện nhé.-------------Đây là lần đầu mình viết truyện nên mọi người cứ comment thoải mái để mình rút kinh nghiệm nhé.…
Cậu lẳng lặng ngồi một mình tại chỗ.Sau 2 năm mà cậu thay đổi nhiều quá.Yêu cậu,tớ như đi vào làn sương mù trong đêm dù biết mình đang đi lạc lối.Ánh mắt nhẹ nhìn,bờ môi ấy khẽ nói ấy,nó có sức hút lạ thường.Thay vì phải ngồi trên,cô Toán đã cho tớ ngồi dưới cậu,cách một bàn-một khoảng cách không thể đẹp hơn.Tớ lặng thầm yêu cậu trong tâm trí,bắt mình không được nói cho ai biết !Nhưng không hiểu,tình yêu mạnh tới mức nào mà tớ lại thể hiện nó quá rõ ra như vậy.Tưởng chừng như khoảng cách hai ta càng ngày càng gần,mọi mộng ước trong tớ dần hiện lên,đầy màu sắc.Ai ngờ,thứ sáu định mệnh đó !Nó đã thay đổi tất cả !…
Nó nói đủ thứ về mình, về người ta, về đủ các sự đời...=))))))))))))Lưu ý: Mình chửi thề khá nhiều,nếu nhạy cảm xin đừng xem, không tiếp thanh niên nghiêm túc. Mời click back =))) Của mình nhé.…
(8+) Bạn có muốn nghe truyện của tôi không?? Ba cặp đôi,6 con người,6 tính cách khác nhau, nhưng họ có chung cái gọi là "Tình Bạn" và 6 con người chung 3 nhịp đập của lòng mình. Y.E.U...Trong hàng trăm ngườiVẫn chỉ quan tâm một người......Trong hàng triệu ngườiVẫn chỉ cần một người......Trong hàng tỉ ngườiVẫn chỉ thấy một người......Cả cuộc đời này Vẫn chỉ chọn một người...Người ta gọi...Đó là Y.E.ULần đầu viết truyện mong mọi người ủng hộ Zenny…
Cô ấy là một cô gái tốt, cô luôn chăm sóc tôi...từng li từng tí một. Nhưng...mãi tôi vẫn chẳng thể chinh phục được cô. Cô luôn từ chối tình cảm của tôi. Thật đáng buồn... Vậy nhưng...sau một lần định mệnh, cô ấy đã phải lòng và dần chấp nhận tình cảm bao lâu nay của tôi. Và mối tình của tôi diễn ra như thế nào thì cùng tôi đi vào diễn biến của câu chuyện nhé!…
Name fic: "Đơn Phương "Story writing day: 22.1.2022Writer's name Sugiyama Kyubi (Nhi)----------------------------------------Tình yêu là gì mà khiến con người ta phải mềm yếu và mê muội đến như vậy? Tại sao có người vui vẻ,nhưng có người lại không nhận được gì? Nhưng cái thứ khiến mình đau nhất lại là hai chữ "Thay Thế"..Tôi yêu anh,nhưng mà người nhận được sự yếu thương đó lại là người chị gái của tôi.Hah! thật ngu muội..Tôi đã dành được thứ tình yêu ấy rồi! nhưng....tại sao lại với tư cách là một kẻ thay thế chứ HẢ?. Tôi " hận " anh....nhưng tại sao con tim tôi lại vẫn còn " yêu " anh chứ? là do tôi đã quá đi sâu vào thứ tình cảm đơn phương này?.Nhìn xem,ngần ấy thời gian thì tôi đã được đền đáp,anh đã chịu dành thứ tính cảm ấy cho tôi bằng một cách hoàn toàn tuyệt mĩ,và thứ tôi vui nhất đó chính là anh đã mở chiếc lồng thay thế đó cho tôi.---------------------------------------Idea by Kyubi(Nhi)License by Kyubi (Nhi)…