Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

tien mo 5

Triệu Thuỵ vừa mừng vừa sợ, đồng thời đối với biến hoá của bản thân mình cảm thấy khó hiểu

Suy tư hồi lâu, rốt cuộc cũng ý thức được, thể chất của minh đã xảy ra biến hoá long trời lở đất, có thể bởi vì hấp thu tro khói của vô danh yêu ma kia mà biến thành như vậy.

Mặc dù vậy, vô danh yêu ma kia ở trong Tiên Ma mộ viên này cũng thuộc đẳng cấp thấp nhất, ngay cả việc xây dựng tiên mộ cho nó cũng là tiện làm một cái cho xong việc, là một công trình tạm bợ. Nhưng dù sao nó cũng là viễn cổ yêu ma, lại cũng có tư cách táng (chôn) ở trong Tiên Ma mộ viên này thì hẳn không phải người yếu. Nếu xuất hiện trong thế giới hiện đại, tuyệt đối có thể gây ra sự kiện kinh thiên động địa, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy sợ hãi.

Chính mình dung hợp với hạt nhân của nó, thân thể phát sinh biến đổi lớn, cụ thể là thân thể yêu ma cường tráng, ngay cả kinh mạch cũng đều được cải tạo, khiến cho Bát Hoang Lục Tiên Quyết sinh ra chân khí cường đại, mới có thể thoải mái vận chuyển trong cơ thể hắn, không làm cho hắn nổ tung mà chết.

Nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận chân khí lưu chuyển, Triệu Thuỵ vui mừng lẫn sợ hãi phát hiện, chân khí trong cơ thể so với trước khi hôn mê tăng trưởng hơn mười lần, chính mình từ một người bình thường không có cái gì siêu phàm, trực tiếp tiến vào cảnh giới Đoạt linh tiền kì, biến thành một người tu chân cường đại.

" Nhân sinh phúc hoạ thật là khó đoán trước được !"

Triệu Thuỵ thở dài một hơi, trong lòng cảm thấy vui mừng.

Lúc này hắn đã rõ ràng, Tiên Ma mộ viên không phải nhà giam không thể không phá được, chỉ cần dùng đủ lực lượng là có thể đánh nát.

Bây giờ trong mắt Triệu Thuỵ, toà Tiên Ma mộ viên kia biến thành một kho bảo vật khổng lồ, hạt nhân của tiên ma trong mộ có thể giúp đỡ thể chất của hắn tăng cường rất nhiều, mà những viễn cổ pháp bảo còn lưu lại trong mộ, lại càng sinh ra hấp dẫn thật lớn đối với hắn.

Mặc dù không biết những bảo vật này có uy lực như thế nào, có tác dụng ra sao, nhưng hắn có thể chắc chắn một điều là những viễn cổ pháp bảo này, chỉ cần có một loại lưu lạc ra thế giới bên ngoài, đều sẽ phát sinh một chấn động thật lớn.

Càng tưởng tượng từng bước một, nếu như có thể thu được kinh thế pháp bảo của Thiên Tôn Thái Thượng lão quân, nếu có thể dung hợp với hạt nhân siêu cường của viễn cổ đại yêu Bát Hoang Man Long, Triệu Thuỵ sẽ không thể xác định được thực lực của mình sẽ đi đến cảnh giới nào.

Bất quá cái giấc mộng đó thực hiện được cũng có chút khó khăn.

Tiên Thần Yêu Ma bên trong Tiên Ma mộ viên trước đây càng cường đại thì tiên mộ của bọn họ được kiến tạo càng lớn, ở trên cũng có gia cố pháp trận tiên thuật cấm cố càng cường đại.

Căn cứ vào thống kê một cách sơ lược, ngoại trừ tiên mộ của vô danh yêu ma đã bị đánh nát, mộ viên có thể dựa theo hình dáng tiên mộ lớn nhỏ mà có thể chia làm mười lăm cấp bậc, Đạo giáo chí tôn Thái Thượng lão quân tự nhiên là ở chỗ người mạnh nhất trong Tiên Ma mộ viên này, tiên mộ cao trăm thước, chắc chắn tuyệt luân, thuộc về cấp bậc cao nhất, tuyệt đối không phải chỗ mà Triệu Thuỵ bây giờ có thể phá được. Mà Bát Hoang Man Long trong Tiên Ma mộ viên này cũng thuộc về nhất đẳng viễn cổ đại yêu, tiên mộ cao mấy chục thước, Triệu Thuỵ đồng dạng không có biện pháp gì phá hư nó.

Trên sự thật, cho dù là cái tiên mộ của người cấp bậc thấp nhất trong này, nếu thân mình không có bí văn mà Triệu Thuỵ chỉ có thực lực từ lúc trước thì cũng chỉ có thể toàn lực đánh rớt trên bề mặt ra những miếng băng nhỏ nhất mà thôi.

Mặc dù bây giờ so với trước kia đã có những tiến bộ thật lớn, nhưng với tốc độ như vậy mà muốn mở một toà tiên mộ to lớn hơn nưa, hiển nhiên là không thể được.

Trừ phi hắn có thể đột phá cảnh giới đoạt linh tiền kì, tới Đoạt linh trung kì, mới có đủ thực lực mở thêm nhiều tiên mộ nữa.

Một lần nữa trở lại pháp trận tiên thuật ở trung tâm của mộ viên, Triệu Thuỵ tập trung chân khí vào lòng bàn tay rồi vỗ nhẹ lên bề mặt tấm bia đá trên pháp trận tiên thuật.

Trong nháy mắt khi hắn rót chân khí vào, cả pháp trận đều sáng rực lên, những bí văn trên pháp trận mông lung nổi lên toả ra bạch quang mờ ảo, bay tới không trung, không ngừng xoay tròn, ngay sau đó từng đạo cột sáng màu trắng chói mắt từ trong pháp trận bắn ra, bao bọc hắn vào bên trong đó.

Đợi khi cột sáng biến mất, quang mang của pháp trận trở nên ảm đạm thì Triệu Thuỵ đã không thấy tung tích nữa.

Khi Triệu Thuỵ xuất hiện lại thì hắn đã ở trong một hoang mạc rộng lớn vắng vẻ, cổ kính. Hắn quay đầu nhìn ra bốn phía, khắp nơi trống trải yên tĩnh, không thấy một bóng người nào, cảnh vật những vùng phụ cận cũng vô cùng xa lạ, mặc dù như vậy hắn vẫn cảm thấy cao hứng.

Dù sao thì còn sống về tới mặt đất thì việc về được nhà cũng không còn xa nữa.

Ngửa đầu nhìn mặt trời một chút, phân biệt phương hướng rồi Triệu Thuỵ hướng đến phương đông mà chạy đi.

Vận khí của hắn quả nhiên rất tốt, đại khái chạy được hai canh giờ thì một cái tiểu thành màu đen hiện lên trước mắt.

Triệu Thuỵ vào trong thành, tìm người để hỏi xem mình đang ở vị trí nào trên bản đồ, sau đó hướng đến bến xe, chuẩn bị trở về thành phố nơi mình ở - Đông An.

Ngôi thành màu đen này rất nhỏ, vùng bến xe ở đây cũng hết sức đơn sơ, tổng cộng cũng chỉ có hai cửa bán phiếu, trong đó một cửa không có ai ngồi bán cả.

Triệu Thuỵ tìm kiếm ở xung quanh một lát, phát hiện có một cái xe vận chuyển hàng hoá có thể đi đến Đông An, điều này không khỏi khiến hắn mừng rỡ vô cùng, vội vàng đi đến trước cửa bán phiếu, chuẩn bị bỏ tiền ra mua phiếu.

Chỉ là tay hắn tìm kiếm trên người hồi lâu cũng không thấy túi tiền.

Lúc này hắn mới phát hiện, chính mình trong lúc chìm đắm dưới đáy biển đã bị mất lúc nào không hay.

" Sao lại xui xẻo như vậy chứ ?"

Triệu Thuỵ trong lòng thầm kêu khổ một tiếng, cảm giác không nói lên lời.

" Này! Không mua phiếu sao? Nếu không mua thì mau tránh ra, không được cản đường." Nhân viên bán vé không nhịn được trừng mắt nhìn hắn quát một câu.

Triệu Thuỵ tâm tình không tốt, nhường lại cho một phụ nữ khác, không khỏi trừng mắt nhìn lại người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi này một cái, từ trên mặt nhìn có thể đoán được trong lòng bà đang xúc động.

Vất vả áp chế hoả khí trong lòng xuống, hắn xoay người bước đi, đồng thời bắt đầu suy nghĩ biện pháp để tìm kiếm lộ phí.

Nghĩ qua nghĩ lại một hồi lâu, tất cả những biện pháp đều đã nghĩ tới, ngay cả việc đi ăn xin cũng tuyển vào trong vòng phạm vi làm.

Một bên lo lắng suy nghĩ không ra, một bên ở trong toà thành này lang thang không xác định, bất tri bất giác đã đi vào một cái ngõ nhỏ tối tăm.

Hẻm nhỏ rất yên tĩnh, trước mặt không một bóng người, chỉ đằng sau vang lên những tiếng bước chân mơ hồ.

Triệu Thuỵ phục hồi tinh thần, đi quanh hẻm nhỏ xem xét, phát hiện đây là một cái ngõ cụt, vì thế xoay người chuẩn bị trở ra.

Ngay lúc này, ở phía sau bước chân cũng dừng lại, ngay sau đó một cánh tay nhỏ nhắn từ sau lưng khoác lên bờ vai hắn.

" Chàng trai, bọn ta có chuyện muốn nói với ngươi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #art