Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Vo Tu Thien Thu Tap 2 Chuong1-10

VÔ TỰ THIÊN THƯ

NGUYÊN TÁC : CLOSEADS

DỊCH THUẬT : BUDDY.VN (http://WWW.FORUM.BUDDY.VN)

TẬP 2

CHƯƠNG 1 : THIÊN TÀI TRỮ NGUYỆN

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Khai chạy tớiPhi Luân cảng khẩu nhìn thời gian thấy mới tám giờ rưỡi, còn kém bamươi phút mới tới chín giờ đã ước hẹn với Trữ Nguyện. Trữ Nguyện tớicòn sớm hơn hắn, mặc bộ đồ thể dục màu lam, đang làm những động táckhởi động, tay chân linh hoạt, thân thể mềm mại, thoạt nhìn quả thật cóphong thái của một vận động viên, Tiểu Khai cúi đầu nhìn lại chínhmình, áo sơ mi, quần tây, còn có đôi giày đi làm, không thể không thừanhận đối phương chuẩn bị còn chu đáo hơn cả mình.

" Chúng ta ở nơi này so tài?" Tiểu Khai nhìn quanh bốn phía, hỏi Trữ Nguyện: " Không thích hợp lắm đâu."

" Ta đã có an bài." Trữ Nguyện mỉm cười, chỉ vào một chiếc du thuyền trong cảng đang đậu: " Chúng ta sẽ so tài ở trên đó."

Đó là một chiếc du thuyền khí phái hào , sàn bằng gỗ đào, lan canmàu trắng, vách màu lam nhạt, kết cấu nhìn thật phóng khoáng, ẩn ướcnhư vầng ánh sáng mặt trời mới mọc lên, có vẻ mỹ luân mỹ hoán, nhìnthấy nó làm Tiểu Khai ngầm than thở không thôi.

Trữ Nguyện đương nhiên thấy được hình dáng của Tiểu Khai, có chút khinhmiệt cười cười, lại nói: " Vì trận đấu hôm nay, ta còn mời một vị trọngtài nổi tiếng trên quốc tế, Đạo Nhĩ tiên sinh."

Trên du thuyền có một người nước ngoài đang hướng tới chỗ hai ngườiTiểu Khai phất phất tay, chào hỏi bằng tiếng Trung Quốc hơi cứng: " Xinchào, Trữ tiên sinh đã chuẩn bị xong chưa?"

" Đợi thêm lát nữa." Trữ Nguyện cao giọng nói: " Còn có người đang đến."

" Còn có ai?" Tiểu Khai kỳ quái hỏi.

" Tiêu Vận tiểu thư nói sẽ tới." Trữ Nguyện đắc ý nói: " Hắn nói sẽ mang theo một người bạn tới."

Đang nói đến đó chợt nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Tiêu Vận từ xađi tới, Tiểu Khai nhíu mày, nghĩ thầm: " Sao hôm qua cô ta không cho tabiết nhỉ?"

Cửa xe mở ra, người đi xuống đầu tiên là Trì Tiểu Trúc, nàng vừa nhìnthấy Tiểu Khai, liền nao nao khựng lại, Tiểu Khai nhìn thấy Trì TiểuTrúc thì càng ngoài ý muốn.

" Tiêu tổng giám, đây là..." Tiểu Trúc hiển nhiên cũng không biết tại saolại như vậy: " Không phải là cô muốn dẫn tôi đi xem kịch vui gì đó sao?"

" Đúng vậy." Tiêu Vận nở nụ cười phong tình vạn chủng: " Kịch vui lập tức sẽ bắt đầu rồi."

" Rốt cuộc sao lại thế này?" Tiểu Trúc kỳ quái nhìn Trữ Nguyện đang cóvẻ hưng phấn lại nhìn Tiểu Khai đang lặng lẽ co người lại: " Tiểu Khai,anh nói cho em biết đi."

" Kỳ thật cũng không có gì." Tiêu Vận cười khanh khách nói: " Tiểu Khaiđệ đệ và Trữ đại thiếu gia hôm nay quyết đấu vì ta. Ai thua thì phảirời khỏi việc đeo đuổi ta."

Lời này vừa thốt ra thì gương mặt Tiểu Trúc chợt có chút trắng nhợt.

Tiểu Khai tức đến cắn răng, hơi có chút xấu hổ nhẹ nhàng đi đến bênngười Tiểu Trúc: " Tiểu Trúc, không phải như em nghĩ vậy đâu..."

" Anh không cần nói nữa..." Tiểu Trúc ngẩng đầu lên, quay về phía TiểuKhai cười, nhẹ giọng nói: " Mặc dù em không biết tại sao lại thế này,nhưng em tin tưởng anh."

Tiểu Khai nuốt lời nói vào bụng, trong lòng như biển sông nổi sóng, chỉnghe mấy câu nói đó của Tiểu Trúc, chỉ cảm thấy như mình hạnh phúc đếnmuốn chết đi được, đã vô oán vô hối, nhưng ngược lại cũng không nói rađược lời nào, chỉ nhìn Tiểu Trúc cười: " Khi trở lại sẽ giải thích vớiem, anh đi đấu với hắn trước."

" Ân, Tiểu Khai cố gắng lên." Ánh mắt Tiểu Trúc sáng lên long lanh,Tiêu Vận ở bên cạnh nhìn thấy, bỗng nhiên cảm thấy buồn bực kỳ lạ, cóđiểm khó chịu, có điểm ghen ghét.

" Ta làm sao vậy?" Tiêu Vận dùng sức cắn cắn đầu lưỡi làm cho mình tỉnhtáo lại, nhẹ nhàng cười: " Đi thôi, trận đấu bắt đầu rồi."

Tiểu Khai bước lên mũi thuyền, du thuyền chạy ra ngoài khơi, tốc độ phithường nhanh, đảo mắt đã thấy ra rất xa, quay đầu lại nhìn, cảng khẩuđã chỉ còn lại rất nhỏ trong tầm mắt. Đến lúc này Trữ Nguyện mới ralệnh cho mấy thủy thủ dừng thuyền lại, quay đầu nói: " Tốt lắm, nơi nàyrất yên tĩnh, chúng ta so tài ở đây."

" Được." Tiểu Khai đã tính trước bèn nói: " Chúng ta trước tiên nói chorõ, ta tùy tiện đưa ra ba hạng mục, chỉ cần ngươi thua một thì tínhngươi thua."

" Đó là đương nhiên." Trữ Nguyện thâm tình nhìn Tiêu Vận, tràn ngập tintưởng nói: " Vì Tiêu Vận tiểu thư, ta tuyệt đối sẽ không thua đâu."

" Tốt lắm." Tiểu Khai nói: " Ta muốn so trận thứ nhất với ngươi: so đánh bài."

Kỳ thật so toa cáp(đánh bài) là cách gọi của người Hồng Kong, cũng làphương pháp đánh bạc thường dùng, Trữ Nguyện vừa nghe được hai chữ nàythì sửng sốt, sau đó cười ha ha lên: " Nghiêm Tiểu Khai, chẳng lẽ ngàyhôm qua ngươi không có lên internet để tra chút tình huống của ta haysao?"

" Ta vì cái gì phải tra?" Tiểu Khai tỏ vẻ không quan tâm, nói: " Ta khẳng định có thể thắng mà."

Sau đó có người đi đến trải chiếu bạc, đem đến những bộ bài mới, TrữNguyện vỗ vỗ tay thì đã có người mang đến hai cái ghế dựa, phân biệtđặt ở hai đầu chiếu bạc, Tiểu Khai và Trữ Nguyện cùng ngồi xuống đốidiện.

" Chúng ta đổ thế nào?" Trữ Nguyện vẫn ung dung hỏi: " Mười vạn một ván, hay là hai mươi vạn một ván?"

" Ách..mười đồng tiền một ván." Mặt Tiểu Khai có chút hồng, nói chuyệncó chút chậm rãi: " Chúng ta chủ yếu so thắng bại cũng không phải đangbài bạc."

" Nhưng ta không có tiền lẻ." Trữ Nguyện tiện tay rút ra một xấp trăm đồng vỗ trên tay: " Làm sao bây giờ đây?"

" Nga, cái này không quan hệ." Tiểu Khai tiện tay rút ra một xấp mười đồng: " Ta có rất nhiều, ta cho ngươi mượn."

Tiêu Vận nhìn gương mặt có chút trắng bệch của Trữ Nguyện, bỗng nhiênnghĩ thầm tên Tiểu Khai này kỳ thật không có vẻ nhu nhược như mình vẫnnghĩ, hắn hình như cũng là người có chút tâm kế.

Đạo Nhĩ tiên sinh rất thành thục đứng ngay trung gian, nói: " Hai vị chuẩn bị xong chưa?"

Tiểu Khai gật gật đầu: " Ngươi phát bài đi."

Đạo Nhĩ tiên sinh hiển nhiên cũng là cao thủ, rút ra một bộ bài, xốclên khoảng một trăm lần, Tiêu Vận và Tiểu Trúc ở bên cạnh nhìn đến mắt, đang tán thưởng, đột nhiên Tiểu Khai nói: " Đạo Nhĩ tiên sinh, mộtbộ quá chậm, hay là ngươi lấy hai bộ đi."

Hai mắt Trữ Nguyện căng căng nhìn hai tay của Đạo Nhĩ tiên sinh, khônghề nháy mắt, miệng cười nói: " Hai bộ cũng không nhanh, nếu thật muốnchơi thì bốn bộ đi."

" Được, bốn thì bốn."

Đạo Nhĩ tiên sinh dĩ nhiên bị hai người làm khựng lại, cẩn thận hỏi: " Các ngươi xác định?"

" Đương nhiên." Hai người cùng trả lời.

Đạo Nhĩ tiên sinh cũng không nói nhiều, xuất ra ba bộ bài nữa, trộn lạicùng một chỗ, bắt đầu xào bài, bởi vì năm mươi bốn lá bài biến thànhhai trăm mười sáu lá, xào bài thật khó khăn hơn nhiều lắm, nhưng ĐạoNhĩ tiên sinh đôi tay như thật lớn, mà thủ pháp cũng vô cùng nhuầnnhuyễn, xấp lá bài trong tay hắn như biến thành một con rồng đang baymúa, lần này Tiêu Vận và Tiểu Trúc hoàn toàn không nhìn thấy rõ đượcnữa. Ánh mắt Tiểu Khai nhìn chằm chằm, trên trán đã toát ra mồ hôi, bâygiờ theo tình hình, với sự yêu cầu của khó khăn và cường độ trí nhớ, đãđối với hắn có sự khiêu chiến không nhỏ.

Nhìn lại Trữ Nguyện, mặc dù bộ dáng vẫn đang chăm chú nhưng thần tháivẫn thoải mái như cũ, nhàn nhã đi chơi, tựa hồ như không hề bị ảnhhưởng.

Đạo Nhĩ một tay xào bài, khoảng chừng năm phút, mới " ba" một tiếngkhép bài lại: " Nghiêm tiên sinh, Trữ tiên sinh, có thể bắt đầu rồichứ?"

Tiểu Khai khẽ gật đầu, chẳng ừ hử gì cả, trong đầu chỉ là thứ tự củahai trăm mười sáu lá bài, quả thật không dám phân tâm, Trữ Nguyện lạimỉm cười rất thoải mái: " Có thể."

Cuộc thứ nhất, bài của Tiểu Khai là hai lá một một lá K, còn Trữ Nguyệnlà ba, năm, bảy, phần thắng của Tiểu Khai thật lớn, nhưng Tiểu Khaikhông chút do dự ném bài đi: " Bỏ."

Trữ Nguyện có chút kinh ngạc nhìn Tiểu Khai, mỉm cười ném bài đi.

Tiểu Trúc chau mày, nhỏ giọng nói: " Hắn đang làm cái gì nha."

" Hắn làm đúng." Tiêu Vận giải thích: " Nếu bọn họ kéo thêm hai lá, Tiểu Khai khẳng định sẽ thua."

" Cô làm sao biết?" Tiểu Trúc nói: " Cô cũng biết trò này?"

Tiêu Vận mỉm cười: " Ta đương nhiên không có trình độ này, nhưng có thểtưởng tượng được, hai người bọn họ đều biết rõ thứ tự của bài, bây giờhọ chỉ đổ vận khí, nhưng đối với họ như là một trò đùa."

Miệng của Tiểu Trúc có chút mở lớn, kinh ngạc nói: " Lợi hại như vậy?"

Tiêu Vận thở dài: " Ta vốn nghĩ cách nhớ bài như vậy chỉ là truyềnthuyết mà thôi, không nghĩ tới hôm nay lại có thể thật sự nhìn thấy."

Sự thật chứng minh, Tiêu Vận nói rất là chính xác, nửa giờ kế tiếp,Tiểu Khai và Tình Nguyện không có phạm sai lầm gì, hai người đều buôngbài, cho nên bốn bộ bài lại đã được biến đổi thêm năm lần, bây giờ haingười chỉ còn xem thắng bại nhờ vào trí nhớ, mà sự thắng bại này hoàntoàn chỉ dựa vào vận khí.

Bất quá Tiểu Trúc chú ý tới, Trữ Nguyện vẫn đang có bộ dáng rất thoảimái, còn mồ hôi trên trán Tiểu Khai ngày càng dày đặc, thật hiển nhiên,nếu tiếp tục như thế, đối với Tiểu Khai thật sự là bất lợi.

Quả nhiên Tiểu Khai vỗ vỗ cái bàn: " Bỏ đi, cuộc thứ nhất ta nhận thua."

" Tốt lắm." Trữ Nguyện phi thường ưu nhã đứng lên, nhìn Tiêu Vận lộ ramột nụ cười tràn ngập mị lực nam nhân: " Tiêu Vận tiểu thư, ta nhấtđịnh sẽ đoạt được tư cách để theo đuổi cô."

" Khai ca, hắn quá gian trá." Tiểu Quan ở trong lòng Tiểu Khai nói: "Hắn có thể nhìn thấy bài, căn bản không phải là nhờ trí nhớ."

" Ta biết." Tiểu Khai thở dài : " Nếu không phải là có thể nhìn xuyênthấu, hắn làm sao có thể nhớ rõ tinh tường như vậy mà lại vẫn thoảimái, đầu óc ta đã nhanh suy nghĩ được, nếu cùng hắn tiếp tục như vậy,ta sợ ta sẽ bị mệt chết đi."

" Không quan hệ." Tiểu Quan tức giận nói: " Chúng ta còn có chiêu thứ hai, chiêu này chính là vô địch đó."

Chỉ thấy Trữ Nguyện nhìn tới với vẻ áp bức: " Nghiêm Tiểu Khai, đưa ra nội dung thi đấu thứ hai của ngươi đi ."

Tiểu Khai hít sâu một hơi, tràn ngập tin tưởng nói: " Tốt lắm, chúng ta so nội dung một tay vẽ tròn một tay vẽ vuông!"

Cả du thuyền bỗng nhiên im lặng.

Ánh mắt Tiểu Trúc sáng rực lên, trong ánh mắt Tiêu Vận đã lóe ra hào quang kỳ dị.

" Một tay vẽ tròn, một tay vẽ vuông!" Trữ Nguyện hít sâu một hơi.

Chợt nghe Đạo Nhĩ tiên sinh dùng tiếng Trung Quốc cứng ngắc thốt lênkinh ngạc: " Úc, thượng đế a, một tay vẽ tròn, một tay vẽ vuông, có thểhay không chứ?"

" Đương nhiên." Tiểu Khai ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn Trữ Nguyện: " Thếnào, kinh ngạc sao, sợ hãi a, không được phải không? Muốn đại gia biểudiễn cho ngươi xem làm sao sử dụng cách một lòng hai việc đấy không?"

" Nga, ngươi hiểu lầm rồi." Trữ Nguyện bỗng nhiên nở nụ cười: " Ta chỉlà cảm thấy ngoài ý muốn, ta vốn nghĩ chỉ có ta mới có thể một tay vẽtròn một tay vẽ vuông, không nghĩ tới ngươi cũng làm được."

" Ngươi đừng có nói láo." Tiểu Khai bất nhã đưa ngón giữa giơ lên: "Bây giờ có người trọng tài quốc tế ở đây nga, ngươi muốn dùng chiêukhoa trương này thì thật là mất mặt."

Trữ Nguyện mỉm cười, vỗ vỗ tay, lập tức có người cầm giấy bút đi lên,Tiểu Khai chú ý tới việc Trữ Nguyện cũng xuất ra bút lông, thuận tiệncòn lấy ra một nghiên mực, trong đó lại có đầy mực, hiển nhiên là vừamới mài ra.

Bút lông này dùng loại chỉ mềm mại, còn hơn cả cương bút, cảnh giớithật sự là thấp vô cùng, Tiểu Khai ngậm miệng mắng thầm, lặng lẽ nói: "Ăn chơi trác táng, playboy, thật sự là phụ sự phong nhã."

Nhưng Tiểu Trúc và Tiêu Vận đều bị sự việc trên làm nổi lên lòng hiếukỳ, không hẹn mà cùng tiến lên, đưa ánh mắt nhìn vào tờ giấy.

Trữ Nguyện mở tờ giấy trắng ra, hai tay cầm hai bút lông, thủ thế vôcùng tiêu chuẩn, đặt ở hai bên giấy, nhắm mắt lại, dùng một tiết tấu vàtốc độ, bất đồng di dộng phương hướng của hai cây bút, theo quy củ vẽra một hình tròn, chẳng những cùng lúc vẽ mà còn cùng lúc chấm dứt, hơnnữa cả hai hình vẽ đều cơ hồ giống nhau, mà kích thước còn đều đặn hơncả đo đạc, nét mực ướt đẫm, đều đặn có lực, biểu hiện tạo nghệ thư phápvô cùng sâu đậm.

Tiểu Khai ở bên cạnh nhìn thấy trợn mặt há hốc mồm, con mắt như muốn rơi xuống.

" Lão thiên của ta ! Hắn cư nhiên có thể vẽ ra được." Tiểu Quan ở tronglòng Tiểu Khai kêu to lên: " Trời ạ ! Tài năng trời sinh, tài năng trờisinh a ! Khai ca, tư chất người này không phải cao bình thường, mà làtrăm năm chỉ xuất hiện một người, thiên tài thật sự !"

Bây giờ thiên tài ung dung mở to mắt, nhìn Tiểu Khai mỉm cười: " Thế nào?"

Tiểu Khai mặt xanh như chàm, cúi đầu: " Ta thua." Hắn nghĩ không nhậnthua cũng đã không được, mặc dù hắn cũng có thể vẽ nhưng nói về chitiết, tỉ mỉ, nói về tiêu chuẩn trình độ, Tiểu Khai thật sự là có cưỡingựa cũng không thể theo kịp.

Trữ Nguyện dùng vẻ mặt miệt thị nhìn Tiểu Khai: " Coi như ngươi đã uổngphí tâm tư, bất quá ngươi căn bản không có khả năng thắng ta, bây giờđưa ra trận đấu thứ ba đi."

Tiểu Khai nhìn Tiểu Trúc rồi lại nhìn Tiêu Vận, hai vị mỹ nữ đều dùngánh mắt lo lắng nhìn hắn, hiển nhiên không ai có ấn tượng tốt về hắnrồi.

" Làm sao vậy, không thể tưởng tượng ra sao?" Trữ Nguyện nhìn thấy hìnhdáng của Tiểu Khai, châm chọc nói: " Ngày hôm qua không phải ngươi đãnói, muốn thắng ta rất đơn giản hay sao? Như thế nào lại không nói gìđi?"

Tiểu Khai không nói gì.

" Khai ca, ngươi không phải nói còn có một chiêu nữa sao?" Tiểu Quan nóng nảy: " Hắn đã nói như vậy, ngươi còn không sử dụng?"

" Nhưng..nhưng chuyện này thật là rất ngại a.."

" Kháo, lúc này mà còn nói chuyện đo, mặt mũi trọng yếu hay là thắngbại trọng yếu?" Tiểu Quan cả giận nói: " Ngươi nhận thua, Tiêu Vận tỷtỷ sẽ không còn là của ngươi nữa."

" Cô ấy vốn không phải là của ta mà." Tiểu Khai mặt đỏ nhìn trộm TiêuVận: " Cô ta đối với ta là có ý đồ, cô ta không phải là thiệt tìnhthích ta, ta làm sao quản việc Trữ Nguyện muốn làm gì cô ta chứ."

" Hắc hắc, thật hay giả đó Khai ca?" Tiểu Quan cười gian: " Ngươi đừngcó tự mình lừa gạt mình nữa, đừng nói ta không nhắc nhở ngươi nha, côta với ngươi trong số mạng có duyên phận đó, nếu nhường lại cho TrữNguyện, đến lúc đó có hối hận cũng không còn kịp rồi."

" Ta..." Tiểu Khai khẽ cắn môi: " Không hối hận !"

Đang nói tới đó, chợt nghe Trữ Nguyện cười ha hả: " Nghiêm Tiểu Khai aNghiêm Tiểu Khai, không còn chiêu gì a, haha, haha, ta nói với ngươi,thứ hạ cấp như ngươi tuyệt đối không có khả năng chiến thắng một tinhanh nhân sĩ của xã hội như ta, nếu không thế giới này đã sớm náo loạnrồi."

Lửa giận của Tiểu Khai bốc lên: " Trữ Nguyện, thắng là thắng, thua là thua, ngươi không được mắng chửi người."

" Ta mắng chửi người?" Trữ Nguyện cười ha ha: " Không, không đúng, tacho tới bây giờ không có mắng chửi người, ta chỉ là nói thật mà thôi,nói cho ngươi, dù cho ngươi thêm mười tám cơ hội, ngươi vẫn không có cơhội thắng ta, Trữ Nguyện ta có thể không chút khoa trương mà nói nếungươi có thể thắng ta, ta chẳng những không hề dây dưa Tiêu Vận tiểuthư, hơn nữa ta còn đem du thuyền này tặng cho ngươi."

Tiểu Khai đột nhiên trong tâm nhảy dựng lên, thanh âm nhất thời cao hơn: " Ngươi nói thật sự? Du thuyền đưa cho ta?"

" Đương nhiên là thật." Trữ Nguyện vỗ vỗ lan can bên người: " Xem, duthuyền tốt như vậy, vì ta đã giữ gìn kỹ, giá trị là tám trăm vạn Mỹkim, là cực phẩm a."

" Đây là ngươi bức ta đó." Tiểu Khai cắn răng nói: " Trữ Nguyện, ngươi có thua cũng đừng trách ta !"

" Ai yêu, ta phải sợ sao." Trữ Nguyện hoàn toàn không xem hắn vào mắt:" Nói đi, so cái gì, bổn thiếu gia sẽ phụng bồi hết." Hắn quay đầu nhìnTiêu Vận liếc mắt: " Tiêu Vận tiểu thư, ta sẽ biểu hiện thật tốt cho côxem."

Tiểu Khai hít sâu một hơi thật dài, nắm chặt nắm tay, vẻ mặt bi trángnhìn chằm chằm ánh mặt trời mới mọc lên từ phương đông, lớn tiếng nói:" Vì chiếc du thuyền này, ta quyết định hy sinh hình tượng, ta muốn sovới ngươi, so với...so với..."

" Rốt cuộc so với cái gì?" Tiêu Vận nóng nảy.

" So với đi tiểu !" Tiểu Khai lớn tiếng nói.

" Đi tiểu?" Trữ Nguyện có chút kinh ngạc.

" Đúng, so đi tiểu !" Tiểu Khai đỏ mặt dị thường kiên định nói: " Ngươi dám hay không dám?"

" Đi tiểu có cái gì mà so?" Mặt của Trữ Nguyện đã hồng lên: " Tiểu Khaingươi giỏi, ngươi là tên lưu manh thúi, chính mình vô sỉ không biết xấuhổ, còn muốn kéo ta xuống nước, ngươi có muốn bêu xấu ta thì không,muốn ta thất thố trước mặt hai vị đại mỹ nữ, ta khẳng định làm khôngđược."

Đạo Nhĩ tiên sinh miệng ha ha nở nụ cười: " Trữ tiên sinh, việc nàythật thú vị, nếu so việc này, ta thập phần vui vẻ giúp các ngươi làmtrọng tài."

" Ta không phải lưu manh." Tiểu Khai nói: " Ngươi đừng có nói oan uổngngười, ta là muốn so với ngươi xem ai đi tiểu xa hơn, nếu ngươi khôngdám thì có thể nhận thua."

Tiểu Trúc sờ hai gò má đang nóng lên, thấp giọng hỏi: " Tiêu tổng giám, Tiểu Khai có ý tứ gì a?"

Ánh mắt Tiêu Vận lòe lòe tỏa sáng, như là tán thưởng như là buồn cười: " Tiểu Khai lần này thắng."

" Vì sao?" Tiểu Trúc mơ hồ không hiểu.

" Bởi vì Tiểu Khai còn là xử nam." Tiêu Vận cảm thấy có điểm thẹnthùng, thấp giọng nói: " Tiểu Trúc muội muội, cô cũng biết, nam nhânnếu chưa từng có chuyện đó với đàn bà, thì đi tiểu luôn xa hơn mộtchút, cô không nhớ sao, khi còn bé luôn có một ít tiểu nam hài hay quayvề vách tường tiểu thành một loạt, là loại trận đấu coi ai tiểu xa hơn."

Gương mặt của Trữ Nguyện lúc hồng lúc trắng, trước tiên không nói tớithắng bại như thế nào, với một người như hắn, một đại thiếu gia luônxem trọng hình tượng, địa vị, danh tiếng, lại trước mặt hai đại mỹ nữcùng Tiểu Khai so việc đi tiểu, điều này đã làm cho hắn không dám nhậnrồi, huống chi hắn cũng không ngốc, Tiểu Khai vừa nói xong, hắn đã biếtdụng ý của Tiểu Khai. Nhưng bây giờ so hay không so? Hắn lặng lẽ nhìnTiêu Vận, chỉ cảm thấy càng nhìn càng yêu, trong lòng dù sao cũng khôngthể dứt bỏ, vì vậy cắn răng: " So thì so, ai sợ ai, bất quá ta có yêucầu, hai chúng ta một mình so tài, có Đạo Nhĩ tiên sinh làm trọng tàilà được rồi."

" Không được." Vì du thuyền Tiểu Khai cũng dầy mặt: " Tiểu Trúc có thểkhông, nhưng Tiêu tổng giám là người trong cuộc, vô luận như thế nàocũng phải ở lại."

" Ngươi thật quá vô sỉ!" Trữ Nguyện thật sự nói không nên lời.

" Hắc hắc, tùy ngươi thôi." Tiểu Khai nói: " Ngươi không muốn so với ta cũng được, dù sao ngươi thua là chắc rồi."

Trữ Nguyện cắn răng đáp: " Được, ta đáp ứng." Rồi nhìn về phía TiêuVận: " Tiêu Vận tiểu thư, hy vọng cô hiểu được nổi khổ tâm của ta."

Tiêu Vận nhìn hắn miễn cưỡng cười cười, tâm tư toàn đặt trên người TiểuKhai, tưởng tượng xem lát nữa sẽ nhìn thấy gì đó, vừa nghĩ tới tronglòng chợt nhảy lên dữ dội, rồi lại thấy Tiểu Khai vô sỉ, lại thấy hắnvô lại, nhưng nghĩ thêm lát lại thấy hắn thật thông minh, một chiêu nàyquả nhiên lợi hại.

Kỳ thật nàng không có lo lắng gì, vấn đề là thân thể của Tiểu Khai vàTrữ Nguyện có phản ứng, hai người cùng đi ra sau du thuyền, rồi lénnhìn đại mỹ nữ đang đứng bên cạnh, cả hai cùng đỏ mặt, không chút độngtĩnh.

" Ngươi trước đi." Tiểu Khai nói: " Ngươi là thiên tài, ta là nhân vật nhỏ, ngươi ưu tiên."

" Không cần, không cần." Trữ Nguyện nói: " Vừa rồi ta trước, giờ tới ngươi trước."

" Ngươi trước, ngươi trước, đừng có khách khí, có thủy có chung a."

" Không, không không, lễ phải làm thôi, có qua có lại ngươi trước đi."

Đạo Nhĩ tiên sinh thấy vậy cười ha ha, người ngoại quốc rốt cuộc vẫnsáng một chút, hắn cười nói: " Các ngươi đừng cãi nữa, không có gì phảingại hết, cùng làm một lúc đi."

" Tốt lắm, cùng làm." Tiểu Khai và Trữ Nguyện nhìn nhau, cùng hung hăngtrừng mắt, bắt đầu chậm rãi kéo quần xuống, bây giờ là mùa hè, haingười đều mặc quần lót mỏng, dưới ánh mắt Tiêu Vận, đều nhìn thấy chỗđó của hai người cao cao, nhịn không được sắc mặt càng đỏ ửng, sóng mắtnhư nước, tư thái thẹn thùng vô hạn, càng làm cho hai vị tuyển thủ dùđang niệm " Sắc tức là không" như thế nào thì cũng vô dụng.

Đạo Nhĩ tiên sinh đợi chừng hai phút, thật sự là nhịn không được bèndùng mỗi tay kéo mạnh quần của hai người " xoạt", đồng thời kéo quầncủa cả hai xuống cùng một lúc.

" Nha !" Tiêu Vận nhẹ nhàng kinh hô một tiếng, vội lấy tay che mắt lại,chỉ cảm thấy trong lòng một trận kinh hoàng khuôn mặt y như một quảtrứng, cảnh tượng kinh hãi xấu hổ vừa nhìn thấy vẫn còn lưu lại trongđầu nàng, nhịn không được thầm nghĩ: " Ân, Tiểu Khai dường như lớn hơnchút ít...phi phi phi, sao ta lại nghĩ đến chuyện này kia chứ..."

Mặc dù trong lòng nàng nghĩ sẽ không xem, nhưng nhịn không được hé ngón tay ra, trộm nhìn ra ngoài.

Hai đại nam nhân đứng đó, bị Đạo Nhĩ tiên sinh đánh lén đều cùng ngây dại, đợi khi có phản ứng thì đồng loạt kêu to một tiếng.

" Kêu la cái gì, nên làm gì thì làm đi." Đạo Nhĩ tiên sinh không kiênnhẫn nói: " Bây giờ là thời gian quyết đấu, không phải thời gian đứngngây ra đó."

Nghe nói như vậy cả hai nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương hùng hùng ý chí chiến đấu.

" Tiêu Vận tiểu tư, cô buông tay xuống đi, hãy nhìn cho kỹ đó." Đạo Nhĩtiên sinh nhìn Tiêu Vận kêu: " Hãy làm vị trí trọng tài của mình chođúng đi."

" Ta cũng không phải là một trọng tài..." Tiêu Vận ở một bên lẩm bẩm, rồibỏ tay xuống, vẻ mặt vừa ủy khuất vừa tò mò khiến cho Tiểu Khai và TrữNguyện đều cảm thấy không chịu nổi.

" Ta tuyên bố, trận đấu bắt đầu." Đạo Nhĩ tiên sinh có điểm không cònkiên nhẫn nhìn đồng hồ trên tay: " Ba phút nữa nếu không thi đấu, thìsẽ tính là thua."

CHƯƠNG 2 : DU THUYỀN ĐỔI CHỦ

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

Vì vậy, hai bị tuyển thủ bắt đầu vất vả tìm kiếm cảmgiác, tích tụ cảm giác muốn tiểu, tụ tập lực lượng, đại khái khoảng vàigiây sau, Tiểu Khai mới " hắc" một tiếng hô, mãnh liệt phát ra một hơi,hai tay đẩy ra phía trước, chỉ thấy "sưu" một tiếng, một luồng chỉtrắng với tư thái thập phần mạnh mẽ bắn ra ngoài, cư nhiên vượt ra đếngần khoảng cách bốn thước, mới thẳng tắp rơi xuống trên sàn thuyền,cùng lúc đó chợt nghe " phốc" một thanh âm vang lên, Tiểu Khai phát ramột cái đánh rắm thúi hoắc vang lên thật to!

Đạo Nhĩ tiên sinh trong thời khắc mấu chốt này biểu hiện tài năng củachức nghiệp trọng tài của mình, trước tiên cầm cây thước trong tay mìnhđo ra, cẩn thận nói: " Ba thước chín mươi lăm, Nghiêm Tiểu Khai tiênsinh."

Biểu diễn của Trữ Nguyện so với Nghiêm Tiểu Khai đã muộn một giây, bịTiểu Khai đánh rắm một cái giật mình hoảng sợ tới mức run run, vì thếtốc độ bị ảnh hưởng thật lớn, bay ra chỉ khoảng không đến một thước,yếu ớt vòng lên rồi mới hạ xuống.

Đạo Nhĩ tiên sinh lập tức báo lên: " Trữ Nguyện tiên sinh, chỉ có khôngphẩy chín mươi lăm thước, theo sự quyết đấu, Nghiêm Tiểu Khai tiên sinhvới ưu thế xa hơn ba thước nên đã thắng."

" Ha ha ha...!" Tiểu Khai bắt đầu phản ứng, ngưỡng cổ cười ha ha lên: "Trữ Nguyện ơi Trữ Nguyện, ngươi không được a, cư nhiên một thước cũngkhông tới được, ta gấp hơn ngươi bốn lần nha, sự chênh lệch này quá xarồi đó !"

Trữ Nguyện không nói được lời nào, mặt đen thui, hung hăng nhìn TiểuKhai suốt nửa ngày, bỗng nhiên nhớ tới người ngọc trong tim còn đangđứng bên cạnh, muốn nhìn một chút phản ứng của người ngọc, rồi lạikhông dám nhìn, trộm quay đầu liếc mắt, mới phát hiện Tiêu Vận ở mộtbên đã cười đến đứng không vững, hai tay đang ôm lấy miệng che lấytiếng cười muốn văng cả nước bọt, gương mặt cười đến nước mắt cũng đãdàn dụa.

" Lão thiên của ta!" Trữ Nguyện ngửa mặt lên trời thở dài, trận chiếnhôm nay, mặt mũi và hình tượng chính mình bị hủy sạch, hắn có chết sốngcũng không nghĩ ra, bỗng nhiên quay đầu hét lớn: " Ta kháng nghị! Làhắn cố ý đánh rắm ảnh hưởng đến trạng thái phát huy của ta !"

Đạo Nhĩ tiên sinh kinh ngạc nhìn về phía Trữ Nguyện: " Trữ tiên sinh,đây là chiến thuật phát huy bình thường nha, với sự phán xét của ta màxem, quá trình trận đấu không có vấn đề gì, mời ngươi phải tin tưởngchức nghiệp của ta chứ."

" Ta...ta..." Trữ Nguyện như muốn khóc, nhìn Tiêu Vận đứng bên kia, rồi lạinhìn Tiểu Khai không chịu kéo quần lên mà chỉ lo ngửa mặt lên trời màcười, chợt nghĩ người này đúng là có hình tượng của một tiểu nhân đangđắc chí, không hề muốn buông tha: " Mẹ nó, ta thua không cam lòng!"

" Đó là lời nói thật." Đạo Nhĩ tiên sinh thật tỉnh táo gật gật đầu: "Do hắn đưa ra ba cách đấu, phương thức đấu như thé đối với Trữ tiênsinh phi thường có hại, bất quá phương thức này là do các ngươi chọnngay từ đầu, cho nên không có gì để than oán nữa."

Trữ Nguyện ngây người nửa ngày, bỗng nhiên kêu lên: " Ha ha, không đúng, ta có ý kiến !"

" Ngươi có ý kiến gì?" Tiểu Khai hung hăng trừng mắt: " Nói cho ngươihay, bây giờ du thuyền này là của ta rồi, ngươi đừng mong đòi về."

" Ta không cần du thuyền." Trữ Nguyện nói: " Ta vẫn tưởng Tiêu Vận tiểuthư là bạn gái của ngươi nên mới đánh cuộc quyết đấu với ngươi, nhưngtrên sự thật, ngươi căn bản không phải là bạn trai của Tiêu Vận tiểuthư, ta đây vì cái gì mà phải quyết đấu với ngươi chứ? Ngay cả điềukiện chủ yếu cũng không thành lập, thì phải nói là Tiêu Vận tiểu thư làngười độc thân đương nhiên là ta còn tư cách để đeo đuổi nàng.!"

Hắn thốt ra lời này, Tiểu Khai đã ngây dại.

" Ân, có đạo lý, rất có lý." Đạo Nhĩ tiên sinh nói: " Nghiêm tiên sinh,ta phán đoán tiêu chuẩn, lời này của Trữ tiên sinh nói rất có đạo lý."

" Nhưng...nhưng..nhưng là..." Tiểu Khai buồn bực: " Không phải hôm nay ta quyết đấu vô nghĩa với hắn hay sao?"

" Ngươi có được một chiếc du thuyền còn không thỏa mãn a?" Trữ Nguyệnthật buồn bực: " Ta mới thật sự là không có việc gì làm, tự dưng mất đichiếc du thuyền ta yêu thích nhất, còn bị mất mặt như vậy!"

" Như vậy đi." Đạo Nhĩ tiên sinh suy nghĩ một hồi, nghĩ ra được mộtbiện pháp công bình: " Đã như quyết đấu hôm nay không công bình, thì cứđể lần sau Trữ tiên sinh đưa ra ba phương cách, cùng Nghiêm tiên sinhtỷ thí một lần nữa, xem ai thắng ai thua, như vậy mọi người đã côngbình với nhau, nếu Nghiêm tiên sinh thắng lợi, vậy Trữ tiên sinh tựđộng mất đi tư cách, nếu Trữ tiên sinh thắng lợi, vậy các ngươi cứ côngbình cạnh tranh. Nếu các ngươi có trận đấu gì đó, thì ta rất vui lònglàm trọng tài cho các ngươi."

" Ta phản đối!" Tiêu Vận lúc này đã đi tới, nghe nói như thế, lập tức nói: " Như vậy đối với Tiểu Khai không công bình."

" Vì sao?" Đạo Nhĩ tiên sinh nghi hoặc nói: " Ta nghĩ đây là biện pháp công bình nhất mà ta đã nghĩ ra."

Tiêu Vận rất muốn nói " Bởi vì Trữ Nguyện vốn là một thiên tài, cònTiểu Khai vốn chỉ là một người bình thường" Nhưng lời này hiển nhiênkhông thể làm lý do, nàng nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra đượcbiện pháp xử lý nào, đành níu cánh tay của Tiểu Khai: " Bởi vì...ta đúnglà bạn gái của Tiểu Khai."

Trữ Nguyện nóng nảy: " Nói bậy, bạn gái hắn rõ ràng là Trì Tiểu Trúc!"

" Đúng vậy, vậy thì thế nào?" Tiêu Vận nói: " Trì Tiểu Trúc có thể làmbạn gái hắn, chẳng lẽ ta lại không được a? Chẳng lẽ ta không xứng vơihắn sao?" Nàng nói xong còn cố ý ưỡn ngực ngẩng đầu lên, phảng phấtmuốn nói mình thật là vĩ đại.

Trữ Nguyện thật sự là không có chuyện gì để nói nữa, hắn rất muốn nói "Nàng dĩ nhiên xứng với hắn nhưng hắn lại không xứng với nàng" Nhưngnhìn thấy hình dáng của Tiêu Vận như cố ý, lời nói hết lần này tới lầnkhác đều không thể thốt ra, chỉ có thể nói: " Ta không tin, tuyệt đốikhông tin."

" Ngươi không tin cũng không được." Tiểu Khai bỗng nhiên thoát ra: "Được rồi, Trữ Nguyện, ta cũng không nói lời vô nghĩa với ngươi, xem rata dấu diếm hoài, thì ngươi sẽ không biết lợi hại của ta. Được rồi, sựkhiêu chiến của ngươi ta tiếp đón vậy!"

" Đúng vậy, như vậy là tốt nhất." Đạo Nhĩ tiên sinh vừa lòng gật đầu.

" Ngươi nói cái gì?" Phản ứng đầu tiên của Tiêu Vận chính là hoài nghilỗ tai của mình đã nghe lầm: " Ngươi muốn nói là ngươi lại quyết đấuvới hắn nữa?"

" Đúng vậy, không được sao?"

" Nhưng lại muốn cho hắn lựa chọn phương pháp quyết đấu?" Tiêu Vận lấytay sờ sờ cái trán Tiểu Khai, muốn xác định có phải là Tiểu Khai bị sốthay không.

" Đừng sờ ta, ta đang tỉnh táo." Tiểu Khai đẩy tay Tiêu Vận, vô cùngkiêu ngạo tiêu sái bước tới hai bước, vừa lúc ánh mặt trời chiếu tớisau lưng, tạo hình thật là rất tuyệt: " Ta chính là muốn đường đườngchính chính chiến thắng hắn, cho hắn biết ai mới chính thức là người cótư cách nhất !"

" ..." Tiêu Vận không nói gì nữa.

" Tốt!" Trữ Nguyện hét lớn một tiếng, nhất thời tinh thần chấn hưngtỉnh táo, phấn chấn vô cùng, nhảy đứng lên: " Chúng ta quyết định vậy!"

" Tốt đấy, bất quá ta có điều kiện." Tiểu Khai chậm rãi ung dung nói: "Ngươi phải cho ta biết nội dung trận đấu trước, bởi vì ta cần phảichuẩn bị."

" Được, ta đáp ứng." Trữ Nguyện vô cùng hiểu rõ điều kiện của TiểuKhai: " Chỉ cần ngươi dám theo ta so tài, cho dù phải chuẩn bị một nămta cũng không sợ, bởi vì ngươi căn bản là không có cơ hội thắng!"

" Một lời đã định!"

" Một lời đã định!"

Hai bàn tay của hai nam nhân vỗ chặt vào nhau, Tiêu Vận ngơ ngác nhìnvẻ kiêu ngạo của Tiểu Khai, ánh mắt sáng lạn do mặt trời chiếu vào, thếnhưng lại làm cho nàng có một cảm giác không thể tả được, trong lòngnàng rối loạn, nghĩ lại vị thiếu niên này đột nhiên có chút thần bí.

" Ha ha ha!" Tiểu Quan tránh ở chỗ tối cười đến chết đi sống lại: "Khai ca, ngươi yên tâm, ta cam đoan, chỉ cần có ta ở đây, vô luận hắnđưa ra nội dung gì, ngươi tuyệt đối có thể thông qua sự huấn luyện màthu phục hắn!"

" Một đời anh danh của ta đều đặt trên người ngươi hết đó." Tiểu Khaicắn răng nói: " Nếu ta thua, ta sẽ làm cho ngươi đẹp mắt.!"

Bốn người một lần nữa đi trở về mũi thuyền, ngoại trừ Đạo Nhĩ, còn bangười đều cúi đầu không nói, mặt của mọi người đều hồng hồng, không khíxấu hổ lan tràn lặng lẽ, Tiểu Khai vốn muốn nói với Tiêu Vận vài câunhưng vừa rồi lại bị nàng xem phải thứ không nên xem, chợt cảm thấytrong bụng có chút rung động, mà Tiêu Vận lại là một cô gái, càng cúithấp đầu, không còn bộ dáng phong lưu mấy ngày trước, nên khi Tiểu Trúcnhìn thấy bộ dáng họ đi ra thì cảm thấy là lạ, chạy tới giữ chặt TiểuKhai nói: " Ai thắng?"

" Anh thắng." Tiểu Khai nhìn lén Tiêu Vận đỏ mặt nói.

" Cái..kia.." Tiểu Trúc lặng lẽ nói bên tai Tiểu Khai: " Tiêu tổng giám đều thấy được?"

" Ân" Tiểu Khai nói nhỏ: " Đều thấy được."

Vì thế Tiểu Trúc nhéo vào tay Tiểu Khai một cái sau đó cười hì hì níutay hắn: " Vừa rồi xem như giáo huấn, bây giờ chúng ta đi làm thôi."

" Đừng nóng vội." Tiểu Khai đắc ý nở nụ cười: " Ta còn có một đại sự muốn làm, ta phải tiếp thu chiếc du thuyền này."

Trữ Nguyện cũng là một hán tử, sự thật mặc dù đối với vị thiếu gia nhàgiàu như hắn mà nói du thuyền cũng là sự tồn tại xa xỉ, chẳng nhữngphải mua mất bảy tám trăm vạn Mỹ kim, hơn nữa hàng năm còn phải bỏ ranăm, sáu mươi vạn Mỹ kim để bảo dưỡng du thuyền, có thể nói chơi chiếcdu thuyền này tuyệt đối là chỉ có siêu cấp phú hào mới có khả năngnhưng hắn nhất thời xúc động đem chiếc du thuyền ra đánh cuộc, vậy cũngcó khí phách mà chịu thua.

Bất quá trước khi xuống hắn nói một câu: " Hừ hừ, Nghiêm Tiểu Khai, mặcdù du thuyền này ta đã bại, nhưng ngươi cũng không bảo dưỡng nó nổi,ngươi xem thủy thủ và tiêu trên thuyền, còn có tiền đậu thuyền,hàng năm phải sửa chửa bảo trì nó, lau chùi nó, ta không chút khoatrương mà nói, mỗi một thứ thôi với tiền lương của ngươi cũng không đủđâu, ngươi muốn chơi du thuyền, hắc hắc, đợi cả đời đi !"

" Này, khi nào ta đã nói qua ta muốn chơi du thuyềnchứ?" Tiểu Khai vẻ mặt thản nhiên nhìn bên cạnh, vừa lúc thấy Tiêu Vận,thuận tay chỉ tới, nói: " Ta không bảo dưỡng nó nổi, vậy có thể tặngcho người khác cơ mà, Tiêu tổng giám, chiếc du thuyền này ta tặng chocô đó, cô chắc là tu dưỡng được nó chứ?"

" A, đưa cho ta? Tốt a tốt a." Tiêu Vận vui vẻ nhận lấy.

Trữ Nguyện tức giận đến nỗi lỗ mũi bốc khói: " Tiêu Vận tiểu thư, chiếc du thuyền này đã quá cũ, tôi tặng cho cô chiếc mới nhé."

" Vậy thì không được." Tiêu Vận thản nhiên nói: " Ta nhận quà của bạntrai thì còn coi được đi, lấy đồ của ngươi không phải là kỳ cục lắmsao?"

" Ta..." Trữ Nguyện trợn trắng mắt, may là không ngất xỉu, Đạo Nhĩ tiênsinh nhìn thấy không đúng, vội vàng lôi kéo Trữ Nguyện đi xuống.

Nhìn thấy Trữ Nguyện đi xa, ba người nhìn nhau, rốt cục bật cười ha ha.

" Đi thôi, chúng ta đi làm." Tiểu Khai cao hứng giữ chặt tay Tiểu Trúc,đột nhiên điện thoại của Tiểu Trúc vang lên, nàng lấy ra, mới nghe mộttiếng thì sắc mặt đại biến: " Cái gì?"

Tiểu Khai vội hỏi: " Chuyện gì vậy?"

" Có chút việc." Tiểu Trúc có vẻ lo lắng tắt điện thoại, tay bỗng runrun, cái điện thoại đột nhiên rớt xuống mặt đá cẩm thạch cứng rắn.

" Nga, em nên cẩn thận một chút chứ." Tiểu Khai xoay người nhặt lên,chỉ nghe Tiểu Trúc nói: " Tiểu Khai, em không thể đến công ty, em phảivề nhà trước."

" Anh đưa em về." Tiểu Khai nói.

" Không cần đâu, có việc gấp, lái xe sẽ lập tức tới đón em." Tiểu Trúclắc đầu, nhìn Tiêu Vận: " Tiêu tổng giám, phiền cô đưa Tiểu Khai vềdùm, tôi phải đi trước."

" Yên tâm đi." Tiêu Vận cười nói: " Tôi còn định mời hắn ăn cơm, cảm tạhắn tặng du thuyền này cho tôi, ân, Tiểu Trúc muội muội, từ nay về saucó rảnh cùng ra biển chơi nga."

" Tốt lắm." Tiểu Trúc miễn cưỡng cười cười, vội vàng xoay người đi,Tiểu Khai nhìn theo bóng lưng của Tiểu Trúc, trong lòng có một loại dựcảm, Tiểu Trúc vốn là một người trầm tĩnh, nhưng theo bóng lưng củanàng bây giờ, vẫn không còn loại đặc chất yên tĩnh như ngày thường.Liên tưởng tới chuyện hôm qua nàng nói làm Tiểu Khai cảm thấy càng bấtan.

Trong nhà nàng rốt cục xảy ra chuyện gì?

Tiêu Vận cũng không chú ý tới nhiều chi tiết như vậy, thấy Tiểu Trúc đirồi, trong lòng có chút vui mừng, giữ chặt tay Tiểu Khai nói: " Đithôi, theo giúp ta mua chút đồ."

" Không cần đâu." Tiểu Khai từ chối: " Ta còn phải đi làm nữa."

" Tiểu Khai, tỷ tỷ thật sự làm cho ngươi chán ghét như vậy sao?" TiêuVận u oán nhìn Tiểu Khai: " Tỷ tỷ chỉ muốn làm bạn gái của ngươi màthôi, chẳng lẽ ngươi hoàn toàn quên duyên phận năm đó của chúng ta rồisao?"

" Ta..ta không phải có ý tứ này." Tiểu Khai giải thích.

" Vậy người vì cái gì mà đáp ứng quyết đấu với Trữ Nguyện?" Tiêu Vậndựa đầu vào vai Tiểu Khai, một tay chạm đến ngực hắn: " Ngươi dùngchính lương tâm mình nói cho tỷ tỷ, ngươi đối với tỷ tỷ thật sự khôngcó một chút cảm tình nào sao?"

Tiểu Khai bị nàng sờ như vậy, lại hỏi, trong lòng nhất thời cũng là mềm nhũn: " Đương nhiên là không phải."

Tiêu Vận thở dài sâu kín: " Ta không cầu danh phận gì, cũng không phảimuốn tranh gì với Tiểu Trúc muội muội, ta chỉ hy vọng, ngươi đối với tatốt hơn một chút, có thể không?"

Giờ phút này mỹ nhân như ngọc, nhu tình như nước, Tiểu Khai không thểnói nên lời, ngưng thần nhìn lại, chỉ cảm thấy trên mặt Tiêu Vận có vạnngàn u oán, vô hạn mềm mại, hắn nghĩ cũng không nghĩ, ôn nhu nói: "Tiêu tổng giám.."

" Ngươi còn gọi ta là Tiêu tổng giám hay sao?" Tiêu Vận che miệng hắn,bàn tay bóng loáng ôn nhuyễn như ru: " Ngươi không thể gọi ta là Vận tỷhay sao chứ?"

" Cái...này..Vận...tỷ..." Tiểu Khai đỏ mặt nói: " Ta..ta sẽ đối với ngươi tốt hơn."

Tiêu Vận bỗng nhiên cười khanh khách: " Tốt a, vậy thì đi theo ta mua chút đồ a."

Tiểu Khai lúc này mới tỉnh ngộ đã bị nàng ta lừa: " Mua cái gì?"

" Mua nội y a." Tiêu Vận cười hì hì nói: " Ngày hôm qua ngươi bỏ đi quá sớm, ta cũng chưa mua, hôm nay ngươi phải theo giúp ta."

" Ta.." Tiểu Khai rất muốn cầm đao nói thẳng vào vấn đề: " Ngươi làngười tu chân, ta còn là người phàm, ngươi liều mạng tiếp cận ta rốtcuộc muốn làm gì chứ." Nhưng khi đối diện với sóng mắt và dung nhan mỹnữ, phong cảnh chết sống nói không nên lời, trong lòng chuyển qua vô sốý niệm trong đầu, rốt cục thở dài, gật gật đầu: " Đi thôi."

" Khai ca, phải nhớ kỹ, trên đầu chữ sắc là một con dao." Tiểu Quantrịnh trọng nhắc nhở hắn: " Vô luận cô ta giở ra chiêu gì, ngươi nhấtđịnh phải kiên trì trụ vững."

" Ta biết." Tiểu Khai tràn ngập tin tưởng nói: " Cô ta nhiều nhất cũngchỉ là muốn thái dương bổ âm mà thôi, chỉ cần đề phòng một chiêu này,còn những điều khác coi như là khảo nghiệm đi."

Địa phương Tiêu Vận mua nội y là nằm ở đường Nam Kinh hào hoa nhất, khiTiểu Khai có chút xấu hổ đi theo Tiêu Vận đi vào chỗ bán nội y, cũngkhông có gặp phải ánh mắt kinh ngạc nào, rất nhiều nữ nhân nhìn thấyTiểu Khai tiêu sái đi đến, cũng bất quá chỉ mỉm cười bước đi, Tiểu Khaiđang nhìn tới nhìn lui, chợt thấy Tiêu Vận cầm tay hắn: " Ngốc tử, bênnày."

Thanh âm ngốc tử này thật sự là thân mật vô hạn, có vẻ phiêu đãng, đầu óc Tiểu Khai có chút mông lung, theo nàng ta đi vào.

" Theo ta vào đây." Tiêu Vận mặt đỏ hồng nói với hắn: " Giúp ta tham khảo một chút."

" Vào..vào nơi này?" Tiểu Khai chỉ vào gian phòng thử đồ.

" Đương nhiên rồi, bằng không thì phải làm sao." Tiêu Vận liếc mắt nhìn hắn với vẻ thiên kiều bá mỵ: " Nhanh lên, đi vào đi."

" Tiểu thư, chuyện này..." Phục vụ viên hiển nhiên cũng ngoài ý muốn,nhưng Tiêu Vận lập tức trừng mắt nhìn: " Thế nào, tôi muốn bạn trai tatham khảo dùm một chút cũng không được sao?"

" Được, được, mời ông." Phục vụ viên lập tức lui trở về.

Vì vậy Tiểu Khai mơ mơ hồ hồ tiến vào.

" Không được xem loạn nga." Trong tay Tiêu Vận cầm năm, sáu bộ đủ màusắc, mỗi cái so với nhau càng nhỏ hơn, một cái so với một cái càng tiếtkiệm vải hơn. Tiểu Khai đi theo sau phía nàng ta vào một phòng thử đồ,mặc dù đã có tâm lý chuẩn bị, biết rõ đối phương lòng có mưu đồ nhưngcũng khó giữ cho tim không đập nhanh được.

Phòng thử đồ tổng cộng không vượt qua nửa thước, hai người cùng vào mộtchỗ vốn đã gần trong gang tấc, Tiêu Vận xoay người, bắt đầu thoải máithoát y( cởi quần áo), chỉ thoáng chốc quần áo đã bắt đầu cởi xuống, dathịt trắng như tuyết phảng phất như bạch ngọc, tản mát ra vẻ nhu hòađộng lòng người sáng lạn, Tiểu Khai đứng ở sau lưng cô ta, không dámthở mạnh, hai mắt nhìn trừng vào tấm lưng trắng nõn mịn màng như lụa,trong lòng hắn có một thanh âm không ngừng vang lên: " Lên! Mau lên đi,sờ một cái, cắn một cái, ăn cô ta vào bụng nào!"

" Đi tới đi, nhanh lên đi tới đi !" Tiêu Vận một bên cố ý kéo dài thờigian, một bên hò hét trong lòng: " Sờ một cái, cắn một cái, vô luận làmcái gì, please( làm ơn), nhanh bại lộ bản tính của ngươi đi, tiểu sư đệcủa ta."

Nhưng Tiểu Khai vẫn không nhúc nhích, đến mấu chốt thời khắc, Trì TiểuTrúc bỗng biến thành một ánh đèn sáng, treo cao trong lòng hắn, cho hắnđịnh lực vô hạn và lực nhẫn nại đến vô cùng.

" Tiểu Khai đệ đệ, giúp một chút nga." Tiêu Vận xuất ra chiêu mới: " Đi tới giúp ta cởi ra một chút."

Tay nàng chỉ vào chỗ nút thắt ở ngay lưng mình, cố ý lắc vài cái nhưng vẫn làm như không cởi ra được.

" Ta...được thôi." Tiểu Khai thở mạnh một hơi, đi về phía trước nửa bước,cái lưng trắng nõn kia, cái cổ đẹp tuyệt kia, thân thể tuyệt vời vớinhững đường cong, có thể thấy được cả ngọn núi cao, cũng thấy mơ hồnhững đường lượn mịn như tơ, quả nhiên là hấp dẫn đến chết người. Ngóntay hắn vươn ra, không thể không chạm vào da thịt của Tiêu Vận, ngóntay tiếp xúc vào da thịt bóng loáng, làm Tiểu Khai cảm thấy rất làthoải mái.

" Nhẫn nại ! Nhẫn nại!" Thân thể Tiêu Vận có chút run rẩy, cố gắng báocho chính mình: " Vì muốn cho hắn bại lộ, phải có một chút hy sinh, vừarồi trong xe bị hắn chiếm đại tiện nghi, huống chi chỉ một điểm tiểutiện nghi này chứ?"

Cô ta mặc dù có ý dẫn dụ, nhưng trên thực tế cũng chỉ là một xử nữ màthôi, bị Tiểu Khai ở sau lưng chạm tới chạm lui, thì cảm thấy có mộtluồng khí nóng lặng lẽ xông tới, nhịn không được đã khẩn trương lên.

" Ân, cởi rồi." Tiểu Khai buông tay, cái áo kia thuận tay rơi xuốngtrên mặt đất, Tiêu Vận thay một cái áo mới, chỉ tiếc cái áo này nútthắt lại nằm ở phía trước, cô ta có thể tự mình làm được, Tiểu Khailặng lẽ thở dài, nhịn không được có chút thất vọng.

" Ngươi xem thế nào?" Tiêu Vận mặc xong bộ quần áo, bỗng dưng xoay người lại, mỉm cười đối diện Tiểu Khai.

Giờ phút này khoảng cách hai người không đủ một cm, chỉ cần ngẩng đầu,bộ ngực vun cao lập tức sát rạt ngay ngực Tiểu Khai, vừa lúc chạm ngayvào ánh mắt của hắn, cái loại cảm giác này bỗng dưng mà đến làm cho thịgiác của hắn rung động, nhất thời làm hắn giống như bị sấm đánh sợ runcả người, hắn hít một hơi không khí, răng bắt đầu va vào nhau lập cập:" Tốt..đẹp lắm."

" Thật vậy chăng?" Tiêu Vận ưỡn ngực lên: " Ngươi xác định? Có cần thử lại bộ khác không?"

" Không...không cần đâu." Tiểu Khai dùng sức đè lại cái mũi, ngẩng đầulên dùng sức nhìn cái đèn treo bên trên, nói gì cũng không dời đi tầmmắt: " Đẹp mắt, cái này đi, tin tưởng ta, chắc chắn là vậy!"

" Tốt lắm." Trong lòng Tiêu Vận mừng thầm: " Thêm một lần nữa, coi như hắn sẽ sập bẫy thôi, ha ha.."

" Đã thử xong quần áo, bây giờ thử nội y a." Tiêu Vận cố ý đến bên cạnh nói nhỏ vào lỗ tai Tiểu Khai, vừa thổi và nhẹ giọng nói.

" Trời ạ!" Tiểu Khai như muốn khóc: " Cô ta sao làm vậy a?"

" Hắc hắc, Khai ca, cái này rất đơn giản a." Tiểu Quan nhảy ra đúnglúc: " Ta hoài nghi cô ta khẳng định đã luyện thái dương bổ âm côngphu, chỉ cần ngươi cùng cô ta vừa lên giường, thì hơn mười năm nguyêndương gìn giữ chắc chắn sẽ rơi vào trong tay cô ta, đây cũng là việc vôcùng đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn nữa là cô ta sẽ hấp khô ngươi, hấpthành một cái xác khô."

Trong đầu Tiểu Khai nhất thời hiện ra hình dáng của một bộ xương khô,sau đó cái đầu đầy lửa dục nhất thời tiêu tán hơn phân nửa.

" Bất quá Khai ca, hay là có thể lo lắng một chút." Tiểu Quan bắt đầuxuất ra chủ ý ngu ngốc: " Nghe nói công phu trên giường của nữ nhânloại này rất là tiêu hồn, chết dưới hao mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu,giống như tên Trữ Nguyện kia, phỏng chừng hắn cũng rất vui làm quỷphong lưu dưới hoa mẫu đơn đó."

" Hắn là hắn, ta là ta." Tiểu Khai nghiến răng nói: " Đã như vầy, ta sẽphụng bồi cô ta đến cuối cùng, xem yêu nữ này thật ra muốn làm gì! Mẹnó, lòng kiên định của ta quyết tâm lần đầu tiên phải là Tiểu Trúc."

" Tốt lắm, Khai ca, ta vừa mới nhớ ra một đoạn khẩu quyết, vừa lúc chỉdùng để thanh tỉnh, ngươi có muốn học hay không?" Tiểu Quan nói: "Trình độ của nữ tu chân này quá tệ, nếu không ta đã trực tiếp xử lý côta là được."

CHƯƠNG 3 : CỰC HẠN HẤP DẪN

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

" Xử lý cô ta?" Tiểu Khai nhịn không được mắt nhìn TiêuVận, giờ phút này Tiêu Vận đã xoay người đi, đang từ từ cởi chiếc váyxuống dưới chân, bờ mông đầy đặn vừa mới lộ ra, Tiểu Khai cảm thấyngười đã muốn ngất, nghĩ tới nghĩ lui cũng không đành đem một tuyệt thếvưu vật như vậy mà xử lý: " Hay là ngươi dạy cho ta cách nào thanh tâmđi...Phật tổ nói trên trời có đức hiếu sanh, chúng ta cho nàng ta một conđường sống."

Đang nói tới đó, Tiêu Vận đột nhiên xoay người, vừa lúc vướng phảichiếc váy bên dưới mắt cá chân, phòng thử đồ vốn rất chật chội, cái ngãnày của nàng may mắn lại ngay trên bụng Tiểu Khai, hắn chỉ cảm thấy mộtcỗ khí nóng từ đâu xông lên, thật sự là không thể nào nhẫn nhịn hơnđược nữa, " A", một tiếng kêu sợ hãi, vừa mới kêu xong, liền nghĩ phíadưới có một thứ gì đó vừa mới lớn lên, khe khẽ cử động, một cái đã vọtlên cao, vừa lúc đánh vào mông của Tiêu Vận.

Nói tới Tiêu Vận, lần này quả đúng là vô tâm, bị Tiểu Khai một gậy đánhuyên ương, chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, cơ hồ muốn xụi lơ trên mặtđất, trong người có một cỗ dục vọng ẩn núp chợt bị câu dẫn lên, dù saonàng cũng còn là thân xử nữ, ngày thường mặc dù có vô số sự theo đuổi,nhưng cũng chưa bao giờ thế này, cùng nam nhân có sự mập mờ cũng là lầnđầu tiên trong đời, khuôn mặt của nàng như bị thiêu nóng lên, nhưng lầnnày lại không có cách nào đại phát tính tình, chỉ có thể lặng lẽ nóivới mình: " Trời trước khi giao nhiệm vụ quan trọng cho ai, tất nhiênphải gặp nhiều khổ sở, chuyện nhỏ không nhịn sẽ loạn mưu lớn, vì tươnglai tốt đẹp của ta, vì hạnh phúc trăm năm của ta, thì cứ cho hắn chiếmchút tiện nghi đi thôi!"

Tiểu Khai vốn không hay biết lịch trình phức tạp trong lòng của nàng,hắn thật tự nhiên rụt súc cả người, cả thân thể lui bật tới cửa, ấp úngnói: " A, thực xin lỗi, ta không phải cố ý đâu."

" Ngươi khẳng định là cố ý thôi!" Tiêu Vận vừa phẫn nộ thầm mắng, vừalộ ra nụ cười mê người: " Tiểu Khai đệ đệ, tỷ tỷ sao lại trách ngươiđược chứ? Tỷ tỷ còn muốn cho ngươi nhìn xem cái quần này được không a."

Hiện ra trước mặt Tiểu Khai là một cái quần nhỏ xíu, nhỏ còn không nói,hơn nữa lại mỏng như cánh ve, mặt trên còn có vô số hoa văn trong suốt,muốn nói thợ nào quả thật khéo tới điểm, Tiểu Khai chỉ cần hơi nhíu màynghĩ tới chiếc quần này sau khi được mặc vào là đã cảm thấy nổi giận.

Tiêu Vận cười hì hì xoay người, từ từ cởi chiếc quần trên người mìnhxuống, làm cho cả cái mông và chân đều bại lộ ngay trước mặt Tiểu Khai,Tiểu Khai vô cùng kinh hoàng, rốt cuộc nhịn không được không tài nàodời mắt đi chỗ khác, theo góc độ của hắn, thậm chí từng dấu vết đều cóthể thấy được, nếu chính thức mà xem, chỉ cần hắn ngồi xổm xuống là cóthể đem hết cảnh sắc thu vào trong đáy mắt, tình cảnh này, Tiểu Khaichỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra, toàn thân đổ mồ hôi, lấy tay dùngsức giữ chặt cái móc áo trên vách tường, khó khăn lắm chống đỡ bướcchân của mình muốn tiến đến.

" Khai ca, theo ta niệm chú." Tiểu Quan giống như một cái đèn sáng trong biển khổ vọt ra: " Sắc tức là không, không tức là sắc."

Tiểu Khai lập tức mặc niệm theo: " Sắc tức là không, không tức là sắc."

" Ăn bồ đào không nhả vỏ bồ đào, không ăn bồ đào thì nhả vỏ bồ đào." Tiểu Quan tiếp tục nói.

" Ngươi đây là đang nói cái gì?" Tiểu Khai ngạc nhiên: " Đây là Thanh Tâm quyết của ngươi?"

" Ngươi đừng quản, niệm theo ta là được." Tiểu Quan lại nói: " Đen hóaphì biến thành bụi bay tung, bụi hóa phì bay tung biến thành màu đen."

Tiểu Khai mơ hồ nửa ngày cũng không sao niệm được câu này thật chuẩn: "Chẳng lẽ khẩu quyết tu chân đều khó niệm như vậy hay sao? Trách khôngđược lại khó tu tiên đến như vậy."

" Cái này thì không phải." Tiểu Quan cười khúc khích một tiếng: " Đâylà thủ đoạn dời đi lực chú ý mà, ngươi không nghĩ ngươi đã cảm thấy tốthơn rồi sao?"

Tiêu Vận ở bên kia âm thầm cảm thấy kỳ lạ, đã hy sinh tới cực hạn rồi,cả trần truồng cũng đã làm luôn, người này như thế nào còn không cóphản ứng gì? Chẳng lẽ hắn thật sự có định lực như vậy?"

Nàng khẽ cắn môi, rốt cuộc hạ quyết tâm: " Thôi, đã muốn hy sinh, vậyhy sinh cho tới cuối cùng a!" Nàng dứt khoát xoay người lại, kiều mỵnói: " Tiểu Khai đệ đệ, giúp ta nhìn xem được không nga."

" A! Ngươi nói cái gì?" Tiểu Khai phảng phất như hồn phách đang baytrên trời vừa mới trở về, kinh hãi kêu lên kỳ quái: " Cái gì cần xem?"

Răng của Tiêu Vận cắn chặt đến vang lên, nắm tay nhỏ niết mạnh, phithường muốn đánh vào mặt nam tử trước mặt, chính mình tìm được dũng khínhư vậy, làm ra hy sinh lớn như vậy, người này cư nhiên...cư nhiên..hắncư nhiên nói lời như thế!

" Giúp ta nhìn bộ đồ lót này." Tiêu Vận cố gắng nở một nụ cười, lần này rốt cuộc cũng không thể ngọt ngào được nữa.

Đây là một bộ đồ lót nhỏ xíu.

Bộ đồ lót này tràn ngập những hoa văn trong suốt.

Đây là một cái quần mỏng như cánh ve.

" Phốc." Vừa mới còn đang cố gắng niệm ảo khẩu lệnh, Tiểu Khai đồng chí trực tiếp gần như phun ra hai dòng máu mũi.

Gương mặt Tiêu Vận kiều diễm xinh đẹp, eo thon chân dài, bờ mông tròntrịa lộ rõ đường cong làm cho người ta hoa mắt: " Đẹp không, Tiểu Khaiđệ đệ?"

" Hồng phượng hoàng, phấn phượng hoàng, phấn hồng phượng hoàng, hoaphượng hoàng, lão Đỗ và lão Cố, cùng là người giàu có. Lão Đỗ nuôi conthỏ, lão Cố nuôi con nai." Tiểu Khai dùng tốc độ nhanh nhất nhắm mắtlại, bắt đầu lớn tiếng đọc: " Hội đôn ta đôn đống đậu hũ, lai đôn tađôn đống đậu hũ, sẽ không đôn ta đôn đống đậu hũ, đừng đôn ta đôn đốngđậu hũ..."

Tiêu Vận cả kinh đến nỗi động tác đều dừng lại, trợn mắt há hốc mồm.

" Ngươi đang làm cái gì?" Tiêu Vận hỏi.

" Ngươi mặc cái này xem đẹp lắm." Tiểu Khai nói thật nhanh bảy chữ,tiếp tục nói: " Lái xe mua con gà, nhìn kỹ có tới bốn con gà, vô cùngvui mừng, lái xe cười hì hì."

" Đầu óc ngươi có vấn đề gì không?" Tiêu Vận dùng tay quơ trước mặt hắn: " Bị kích thích quá mạnh mẽ rồi sao?"

Tiểu Quan ở trong lòng Tiểu Khai cười ha ha, cả nước mắt cùng đều tuônđầm đìa, nếu Tiêu Vận biết Tiểu Khai vì chống đỡ hấp dẫn, không biết cóthể phát điên lên không.

Vô luận thế nào, đại sư tỷ của chúng ta cuối cùng đã thất bại, cô tahận hận liếc mắt trừng Tiểu Khai, mặc quần áo vào thật nhanh " phanh",một cước mở tung cửa: " Lão bản, tính tiền!"

Nhìn thấy cô ta đi ra ngoài, Tiểu Khai nhanh chóng mở mắt, lót tót đi theo ra ngoài.

" Ngươi được rồi?" Tiêu Vận tức giận nói.

" Được rồi, hắc hắc." Tiểu Khai ngại ngùng nói: " Vừa mới bỗng nhiên như mơ hồ, giống như có quỷ ám vậy."

" Quỷ cái đầu ngươi!" Tiêu Vận nắm lấy cánh tay hắn, thân mật nắm chặt, sau đó nhéo một cái vào bắp tay non cạnh sườn.

" A!" Một tiếng kêu như heo bị chọc tiết vang vọng toàn trường.

" Là ngươi, Nghiêm Tiểu Khai?" Một thanh âm thanh thúy vang lên ngoàicửa, Tiểu Khai vừa ngẩng đầu thì thấy có một tiểu mỹ nữ đang đi vào.

Tiểu mỹ nữ này không phải người khác, đúng là cháu gái của Trung Hànhđịa sản Trữ tổng, là cô gái lôi kéo Tiểu Khai đòi bồi thường váy áo, ởbên cạnh nàng còn có một người quen, không phải ai khác, chính là TrữNguyện.

Trữ Nguyện liếc mắt nhìn thấy cánh tay Tiểu Khai còn đang ăn đậu hũtrước ngực Tiêu Vận, trong mắt lập tức toát sự ghen ghét mãnh liệt,từng bước đi tới, nhìn Tiêu Vận cất tiếng thân thiết: " Tiểu Vận, côcũng ở đây nha."

" Đúng vậy, bạn trai ta đi theo ta giúp ta mua nội y." Tiêu Vận thoảimái nắm thật chặt cánh tay Tiểu Khai: " Các ngươi làm gì? Đây là bạngái của ngươi?"

" Nga, không phải, không phải, ngươi đừng hiểu lầm, cô ấy là em gái taTrữ Tình." Trữ Nguyện vội vàng giải thích: " Ta còn chưa có bạn gái,nếu tìm không thấy một cô gái hoàn mỹ như Tiểu Vận cô, ta sẽ không tìmbất cứ ai khác."

" A a, cảm ơn khích lệ." Tiêu Vận căn bản không có hứng thú dây dưa với hắn: " Tiểu Khai đệ đệ, chúng ta đi."

" Chậm đã." Trữ Tình nắm chặt Tiểu Khai: " Hay a! Ngươi là Trần Thế Mỹ,ngươi không phải là bạn trai của Tiểu Trúc tỷ tỷ hay sao? Sao ngươi lạigiúp Tiêu Vận tỷ tỷ đi mua nội y, ta nhất định sẽ nói cho Tiểu Trúc tỷtỷ!"

" Ngươi..ngươi đừng nói bậy." Tiểu Khai lập tức xuất mồ hôi, lặng lẽdùng sức định rút cánh tay đang hưởng diễm phúc khôn cùng ra, nhưngTiêu Vận nắm quá chặt, khí lực không đủ, Tiểu Khai cố gỡ thế nào cũngkhông được, mặt hồng lên, ấp úng nói: " Trữ tiểu thư, không phải nhưngươi nghĩ, kỳ thật ta...ta chỉ là.."

" Hắc hắc, ta biết, ngươi la một đại sắc lang!" Tiểu mỹ nữ ra vẻ đãhiểu rõ: " Tiểu Trúc tỷ tỷ xinh đẹp, Tiêu Vận tỷ tỷ cũng xinh đẹp,ngươi là muốn ăn cả lớn nhỏ, nam nhân bây giờ đều như vậy, ta cũng đãthấy qua, hừ, Trữ Tình ta tuyệt đối sẽ không coi trọng loại sắc langnhư ngươi, ỷ vào gương mặt trắng nơi nào cũng trêu chọc phụ nữ."

" Ta..ta có tuấn tú như vậy không chứ?" Tiểu Khai thật ngại ngùng nói:" Đây là lần đầu tiên có người nói ta là tên mặt trắng, thực sự là cảmđộng a."

Trữ Tình nghe được trợn mắt há hốc mồm, nàng cũng là lần đầu tiên gặp phải một nam nhân như vậy.

Tiểu Khai nhìn Trữ Tình làm một cái mặt quỷ, rồi bước đi, Trữ Tình tứcgiận ở phía sau nắm chặt nắm tay, hướng theo hắn dứ một cái, lúc nàymới quay đầu hướng ca ca của nàng nén giận nói: " Thật không biết hắnrốt cuộc có điểm nào tốt, không những là một tên vô lại, còn lăngnhăng, thật không biết ông nội vì sao lại mơ hồ đem kế hoạch lớn nhưvậy giao cho hắn nữa."

" Không, người này thật không đơn giản." Trữ Nguyện trầm ngâm nói: " Xem ra là ta đã coi thường hắn rồi."

" Không phải đâu ca ca, anh mà cũng cảm thấy hắn lợi hại?" Trữ Tìnhdùng ánh mắt bất khả tư nghị và khó tin nhìn Trữ Nguyện: " Anh khôngthấy hắn đúng là một tên vô lại hay sao chứ?"

" Đương nhiên không phải, theo hai phương cách quyết đấu hôm nay thìnhìn ra được, hắn kỳ thật là một người có trí tuệ phi thường thiênphú." Trữ Nguyện trịnh trọng nói: " Ta bây giờ bắt đầu hoài nghi, ngàyđó hắn nói về Ngũ Hành Khám Tham cổ pháp, có thể đúng là một môn họcvấn, hơn nữa so với phong thủy chuyển vận thuật của Trữ gia chúng tacao minh hơn nhiều lắm, khó trách ông nội có ý muốn đem kế hoạch giaovào trong tay hắn."

Trữ Tình sửng sốt nửa ngày, rốt cuộc chà mạnh chân dưới đất: " Dù sao em cũng tuyệt đối không thích hắn đâu."

Trữ Nguyện tựa hồ có chút thất thần, không nói gì.

Trữ Tình xuất ra cái túi nhỏ của mình, cẩn thận lấy ra một tấm ảnhchụp, đó là một tấm ảnh đã cũ, trên ảnh chụp một tiểu nam hài vẻ mặtsáng sủa đang mỉm cười, sắc mặt hắn có chút tái nhợt, phảng phất nhưkhông được ăn uống đầy đủ, nhưng nét cười lại chân thành ngây thơ, trànngập vẻ ấm áp vô cùng.

" Em gái, em còn không quên được hay sao?" Trữ Nguyện nhẹ nhàng hỏi.

" Ân, không có khả năng buông bỏ được." Thần sắc Trữ Tình có chút ảmđạm: " Em đã sớm có lời thề, còn sống ngày nào, nhất định phải tìm chođược anh ấy."

Tiểu Khai đưa Tiêu Vận đi ra đến ngoài đường thì nhận được điện thoại của Tiểu Trúc.

Trong thanh âm của Tiểu Trúc mang theo tiếng khóc, nói: " Tiểu Khai, em rất sợ hãi, anh có thể tới đây giúp em không?"

Tiểu Khai lại càng hoảng sợ: " Em làm sao vậy?"

" Mẹ của em sắp không được rồi." Tiểu Trúc khóc ròng nói: " Vốn vẫnđang khỏe lắm mà, mấy ngày nay lại không được nữa, vô luận thế nào cũngtìm không ra nguyên nhân, còn xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ cổ quái, emcảm thấy rất cô đơn, rất sợ hãi."

" Em đừng sợ." Tiểu Khai luống cuống: " Em ở đâu? Anh sẽ đến tìm em."

" Em ở nhà." Tiểu Trúc nói: " Em sẽ kêu lái xe đến đón anh."

Tiêu Vận vẫn đang ngóng lỗ tai lên nghe, nghe đến đó lập tức chen vào: " Ngươi hỏi cô ấy ở chỗ nào, ta đưa ngươi đi là được."

Tiểu Khai gật gật đầu: " Cảm ơn ngươi, Vận tỷ." Một tiếng " Vận tỷ" nàythật ra gọi được rất tự nhiên, cực kỳ thuận miệng, trong lòng Tiêu Vậncó chút ngọt ngào, bỗng nhiên nghĩ tới sở dĩ Tiểu Khai gọi như thế,hoàn toàn là vì mình đã nguyện ý đưa hắn đi, nghĩ thông suốt chuyện nàyxong, nhịn không được có chút lộ ra nụ cười khổ.

Đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Khai đến nhà của Tiểu Trúc, xe dừng lạitrước một căn biệt viện, Tiểu Khai nhìn thấy Tiểu Trúc chạy tới đón,ánh mắt nàng có điểm hồng, vừa ra là lập tức ôm cánh tay Tiểu Khaikhông buông, nói: " Theo em vào trong đi."

Tiểu Khai quay nhìn Tiêu Vận nở nụ cười xin lỗi, xoay người đi theoTiểu Trúc vào cửa, tâm thần của Tiểu Trúc thật loạn, nên không còn nhớtới việc đón tiếp Tiêu Vận, tâm thần của Tiêu Vận lại rối loạn, nhìnthấy Tiểu Khai không có chút lưu luyến xoay người đi xa, bỗng nhiênnghĩ thấy trong lòng chợt trống rỗng.

" Ta làm sao vậy?" Tiêu Vận lặng lẽ hỏi chính mình: " Ta sẽ không phải đã thích hắn rồi chứ?"

Cha của Tiểu Trúc tên Trì Định Nghiêu là một trung niên nhân nhìn có vẻvô cùng nho nhã, sắc mặt trắng nhợt, quần áo sạch sẽ, một đôi tay đượcbảo dưỡng trắng nõn bóng loáng, trên mặt mang theo vẻ ngạo mạn củangười trí thức, chỉ là trong vẻ ngạo mạn mang theo sự sầu lo rất sâuđậm, hắn nhìn thấy Tiểu Khai tiến đến, chỉ có chút gật đầu: " Cậu gọilà Nghiêm Tiểu Khai?"

" Đúng vậy." Tiểu Khai lập tức trở nên nghiêm túc, trường hợp bây giờđúng là con rể bái kiến cha vợ, ấn tượng đầu tiên nhất định là quantrọng, hắn lặng lẽ ưỡn lưng thẳng tắp, tận lực cất tiếng thật rõ ràng:" Chào bác."

" Ừm.." Trì Định Nghiêu hờ hững nói: " Gia thế như thế nào, bao nhiêu tuổi rồi, đang làm việc gì?"

" Tôi là cô nhi, năm nay hai mươi mốt tuổi." Tiểu Khai thành thật nói: " Tôi và Tiểu Trúc là đồng nghiệp."

" Tại Thiên Dật?" Khóe miệng Trì Định Nghiêu khởi lên một tia khinhmiệt, rồi nhanh chóng biến mất: " Là Thiên Dật mà ta kêu Tiểu Trúc đếnchơi đùa đó à?"

" Ách...chơi?" Tiểu Khai sửng sốt một chút, gật đầu nói: " Đúng vậy."

Trì Định Nghiêu không nói gì nữa, phất phất tay: " Các ngươi vào đi thôi."

" Ba, con đi về phòng trước." Tiểu Trúc xoay đầu: " Đợi lát nữa sẽ đi thăm mẹ."

Trì Định Nghiêu gật đầu, chậm rãi đĩnh đạc đi ra ngoài.

" Tiểu Trúc, ấn tượng của ba em đối với anh thế nào?" Tiểu Khai ở hành lang hỏi Tiểu Trúc.

" Bình thường thôi." Thần sắc của Tiểu Trúc có chút ảm đạm: " Người nhưông ấy, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện môn đăng hộ đối...có một chút cổ hủ,nhưng người cũng tốt."

" A, như vậy à, vậy nhà em rốt cuộc là làm gì?" Tiểu Khai thật ra không để trong lòng: " Dường như rất có thế lực nga."

" Có thế lực gì a." Tiểu Trúc cười khổ nói: " Chỉ mạnh hơn một chút mà thôi."

Tiểu Khai còn muốn hỏi nữa, nhưng thấy nàng không muốn nói, đành imlặng, đi theo nàng, một lúc nhìn thấy tòa đình thủy tạ, toàn một màuxanh mát mắt, lại có vẻ phong thái của đình viện cổ đại Trung Quốc,không khỏi tán thưởng: " Nhà của em bố trí rất hay."

Tiểu Trúc hé miệng cười: " Nhà của em nổi tiếng là thư hương môn đệ nga( gia đình lễ giáo danh gia)."

" Nhưng có điểm không đúng." Tiểu Khai nhíu mày nói: " Bây giờ rõ rànglà mùa hè, sao anh lại cảm thấy nhà em có vẻ lạnh lẽo sao đó."

" Đúng là rất kỳ quái a." Tiểu Trúc gật đầu nói: " Trước kia chỉ cảmthấy mát mẻ thôi, nhưng gần đây em cảm thấy có điểm lạnh lẽo, có thể vìtâm tình của mọi người cũng không tốt, cho nên không khí trong nhàkhông có sự ấm áp a."

" Khai ca, nhà của bọn họ có vấn đề." Tiểu Quan lặng lẽ đi ra: " Phong thủy nhà họ tựa hồ không đúng."

Tiểu Khai lắp bắp kinh hãi, lặng lẽ hỏi: " Sao lại thế này?"

Tiểu Quan có vẻ thật nghiêm túc: " Chỗ đình viện đang ngồi khẳng địnhcó trận pháp gì đó áp chế linh giác của ta, ta bây giờ còn không cóbiện pháp tra xét toàn bộ địa hình của đình viện, nhưng ta nghĩ trongviện này khẳng định có một đại kiếp phong thủy, làm cho cả địa khí vànhân khí trong đây đều có vấn đề...nếu có cơ hội, ngươi dẫn ta đi quanhtrong viện, xem có thể tìm ra trận nhãn hay không."

Tiểu Khai nhất thời cảm thấy trầm trọng, nói: " Ngươi có thể hóa giải kiếp số này không?"

" Bây giờ còn không thể." Tiểu Quan có chút uể oải nói: " Trước kia thìkhẳng định ta có thể, nhưng lực lượng bây giờ của ta còn quá yếu, chủyếu là trí nhớ ta còn không khôi phục, rất nhiều pháp thuật trước kiacòn dùng không được, chỉ cảm thấy có điểm quen thuộc nhưng nhớ khôngnổi tại sao lại như vậy."

" Điều đó không quan hệ." Tiểu Khai khẽ cắn môi: " Buổi tối ta sẽ chongươi lấy máu nhiều hơn một chút, vậy là ngươi sẽ có lực lượng rồi."

" Không đơn giản như vậy." Tiểu Quan cười khổ nói: " Phóng thích lựclượng cũng phải từ từ mà tiến, cũng không phải ngươi lấy máu là có thể,lại nói bổn thiên thư kia còn thật sự cổ quái đến cực điểm, ta dám camđoan, từ khi ta sanh ra tới nay còn chưa có gặp qua giam cầm thuật lợihại như vậy, đáng sợ chính là đây chỉ mới là trang đầu tiên của nó,trời ạ, ta quả thật không dám tưởng tượng ở những trang sau còn có thứgì cường mãnh tồn tại."

" Vậy làm sao bây giờ?" Tiểu Khai hỏi.

" Đi từng bước tính từng bước thôi." Tiểu Quan nói ra kết luận.

Đang nói tới đó bỗng nhiên thổi tới một trận gió mát, Tiểu Khai nhấtthời rùng mình, cảm giác Tiểu Trúc đang run nhè nhẹ, đã đưa thân thểyếu đuối nhích lại gần bên người mình, Tiểu Khai vươn tay ôm lấy eo củanàng.

" Khái khái.." Cách đó không xa truyền đến một tiếng ho khan, Tiểu Khaivừa ngẩng đầu thì thấy Trì Định Nghiêu, ông ta đang giương mắt nhìn tayTiểu Khai đang ôm eo Tiểu Trúc, nghiêm túc nói: " Tiểu Khai, con gái tavừa mười tám tuổi."

" Nga, thật xin lỗi." Tiểu Khai mặt đỏ tới mang tai buông tay ra.

Tiểu Trúc cũng không quan tâm đến ba của mình, chỉ kéo tay áo Tiểu Khai, nhẹ giọng nói: " Đi thôi, chúng ta đi thăm mẹ của em."

Đi qua đình đài lầu các, Tiểu Khai đi vào một cái sân, vừa vào cửa thìgặp một cái bóng đen theo cạnh cửa chạy trốn ra ngoài, chui vào phíadưới một ngăn tủ, Tiểu Khai thấy rõ ràng, đó là một con chuột mập rấtlớn, còn lớn hơn cả con mèo, lông của nó trơn nhẵn, xem ra đã ăn uốngthật béo mập sảng khoái.

Tiểu Khai khó hiểu hỏi: " Nhà của em sao lại có chuột? Sao không tìm người lai xử lý một chút?"

" Vô dụng thôi." Tiểu Trúc nói: " Nhà của em trước kia không có chuột,nhưng mấy ngày nay trong nhà phát sinh chuyện kỳ quái, đầu tiên là mẹem ngã bệnh, sau đó trong nhà xuất hiện nhiều chuột lớn, đuổi không đi,bắt không được, lần trước tìm vài con mèo về kết quả sáng hôm sau đãphát hiện bị cắn chết hết, máu đẫm đầy thi thể nằm ở cửa."

Tiểu Khai rùng mình: " Vậy sao nhà em không dời ra ngoài a, đây đúng là có quỷ."

" Đã dời ra..." Tiểu Trúc nói: " Những người khác đều ra khỏi..nhưng mẹ em lại không thể ra, bà vừa đi ra là xảy ra vấn đề."

" Xảy ra vấn đề gì?" Tiểu Khai nói: " Dù sao cũng tốt hơn ở lại trong phòng quỷ khí này chứ."

Bọn họ vừa nói tới đây thì đi tới trước cửa, ở cửa có hai người đangđứng, nhìn thấy Tiểu Trúc nhất thời kêu một tiếng: " Tiểu thư."

" Ở chỗ này làm gì?" Tiểu Trúc hỏi.

Một người nói: " Là lão gia mời thầy thuốc đến, đang bắt mạch cho phu nhân."

Tiểu Trúc gật đầu, kéo Tiểu Khai đi vào cửa.

Trì Định Nghiêu đã ở trong phòng, nhìn thấy hai người, có chút chau mày, nhưng không nói gì.

Mẹ của Tiểu Trúc là một người phụ nữ trung niên có vẻ ung dung nhã lệ,mặc dù tuổi đã lớn nhưng dung nhan vẫn có vẻ tú lệ của ngày xưa, tócbới thành một búi, nằm yên trên giường, khuôn mặt an tường tĩnh lặng,giống như đang ngủ, giờ phút này một cánh tay đặt trên mép giường, mộtlão nhân ngồi ở bên giường, đang bắt mạch cho bà, vẻ mặt lão nhân vôcùng cổ quái, hai mắt nhìn lên trần nhà, ba ngón tay vẫn không nhúcnhích, xung quanh còn có bốn người đang đứng, xem ra cũng là trợ thủlão mang đến, bọn họ nhìn thấy Tiểu Khai và Tiểu Trúc đi đến thì khẽgật đầu chào, không dám nói một câu, trong phòng yên tĩnh đến cây kimrớt cũng nghe được.

Tiểu Khai và Tiểu Trúc không dám nói gì, đợi khoảng ba, bốn phút, mới thấy lão nhân buông tay ra, đứng dậy lắc lắc đầu.

" Mẹ tôi thế nào?" Tiểu Trúc hỏi.

" Không biết." Vẻ mặt lão nhân cổ quái lắc đầu: " Theo tôi xem, bàkhông có vấn đề gì, mạch tượng vững vàng, hít thở đều đều, chỉ giốngnhư đang ngủ mà thôi."

" Không đúng a." Tiểu Trúc vội la lên: " Mẹ tôi đã ba ngày không tỉnh rồi."

" Tôi biết." Lão nhân cười khổ nói: " Tôi Kim Châm Âu Dương Sanh cũngkhông phải là một người trọng mặt mũi, tôi thừa nhận bệnh này xem khôngđược, hay là các người tìm cao nhân khác đi."

Tiểu Khai ở phía sau lặng lẽ le lưỡi, Kim Châm Âu Dương Sanh chính làcao thủ trung y cao nhất trong nước, được gọi là " Khinh dịch bất xuấtthủ, xuất thủ tất hoàn hồn." ( Không dễ dàng ra tay, ra tay nhất địnhsống), có ba cây kim châm, có thể tung hoành thiên hạ. Không ngờ hômnay lần đầu tiên nhìn thấy thì cũng là lần thất bại đầu tiên của ông ta.

CHƯƠNG 4 : YÊU QUÁI THẦN TOÁN

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

Vẻ mặt Trì Định Nghiêu vô cùng sầu lo, thở dài: " Tây ytìm không ra vấn đề, Trung y cũng tìm không ra vấn đề, rốt cuộc đây làcăn bệnh gì chứ?"

" Trì tiên sinh, tôi có một đề nghị." Âu Dương Sanh nói: " Mặc dù tôitìm không ra là vấn đề gì, nhưng tôn chỉ hành y tại giới Trung y vẫn cócâu nói phong thủy vận số phối hợp cho thuốc, tôi xem tình huống củaquý phu nhân có thể là do trong phương diện phong thủy nảy sinh vấn đề,vừa rồi lão phu vừa đi vào thì đã nhìn thấy trong viện có dịch chuộthoành hành, vô cùng quỷ dị, hiển nhiên địa khí đã mất, tà khí xâm nhập,trươc mắt là nên đưa phu nhân đến nơi nào có phúc duyên thật nhiều, rồisau đó mới tính tiếp."

" Lời ngài nói sao ta lại không tính qua chứ." Trì Định Nghiêu cười khổnói: " Nhưng trên người vợ ta đã nảy sinh hiện tượng dị thường cổ quái,chỉ cần đưa bà ấy rời khỏi phòng này thì lập tức hai mắt sẽ trợn trắng,miệng phun bọt mép, tay chân run rẩy, trạng thái như bị nổi phong,chúng ta đã thử qua hai lần, thật sự không đành lòng nhìn bà ấy chịu sựthống khổ như vậy chỉ đành đưa bà ấy trở vào thôi."

" Nga, như vậy a." Âu Dương Sanh vuốt râu, trầm ngâm một lát, rốt cuộcthở dài: " Nếu như thế, Trì tiên sinh thử đi tìm cao tăng danh đạo thửxem, chuyện này rõ ràng không thể giải quyết bằng y thuật được nữa."

Trì Định Nghiêu thở dài: " Không dối gạt Âu Dương tiên sinh, ta địnhnếu lần này lai thất bại, ta định đi Định An Tự để thỉnh chủ trì phươngtrượng đến."

Đang nói đến đó, bỗng nhiên nghe được xa xa truyền đến một thanh âmvang vang: " Đây là nhà nào, mà sao âm khí nặng như thế? Địa khí mấtdạng, trăm bệnh sanh ra, sau mười năm thì huyết mạch đoạn tuyệt nha!"

Trì Định Nghiêu lắp bắp kinh hãi: " Đây là thanh âm gì? Sao lại như bên ngoài sân?"

Phải biết rằng Trì gia chiếm diện tích rất lớn, người ngoài nếu muốnvào thì phải đi bằng cửa lớn, mà tại cửa lớn đứng nói chuyện, vô luậnthế nào cũng nghe không được. Nhưng mà thanh âm người này lại cao vútvang xa, hiển nhiên cách nơi này không xa, chuyện này có chut kỳ quái.

Cánh cửa bị bật ra, một người hầu vội vàng chạy đến: " Lão gia, bên ngoài có thầy tướng số tiên sinh muốn vào cầu kiến."

Trì Định Nghiêu nhíu mày nói: " Thập Thất, ta bình thường dạy ngươi nhưthế nào, dù thái sơn có sập trước mắt thì thần sắc vẫn không thay đổi,đó mới là sự tu dưỡng của người đọc sách, ngươi nhìn xem hình dáng nàycủa ngươi...Ngươi a, ngươi nói hắn vẫn còn ở ngoài cửa lớn?"

Thập Thất lập tức trấn định lại, nhẹ nhàng nói: " Đúng vậy, hắn nói muốn gặp mặt ngài."

Trì Định Nghiêu nói: " Nếu đã muốn gặp mặt, sao lại còn ở ngoài cửa cao giọng ồn ào?"

Thập Thất ngạc nhiên nói: " Không có ồn ào a, người này thật ra đĩnhđạc khách khí, đứng ở cửa, một câu cũng không có nhiều lời."

Sắc mặt Trì Định Nghiêu biến đổi, mới nói: " Mời hắn vào đi."

Chỉ chốc lát sau, Thập Thất mang theo một người, là một thầy tướng sốtiên sinh đi vào, vị thầy tướng số này có vài cọng râu mép, lông mi màutrắng so với người bình thường thì dài hơn gấp đôi, rũ xuống hai bên,thoạt nhìn có điểm tiên phong đạo cốt, Trì Định Nghiêu trực tiếp đónhắn, nói: " Đại sư có gì chỉ giáo?"

Lúc hắn đi ngang qua, không biết vô tình hay cố ý xuyên qua giữa TiểuKhai và Tiểu Trúc, tách đôi hai bàn tay hai người đang nắm lấy nhau.

Thầy tướng số tiên sinh a a cười: " Ta hôm nay ngẫu nhiên đi ngang quaquý phủ, phát hiện bên ngoài quý phủ có một tầng vụ khí nhàn nhạt đangbay thoát ra bên ngoài, cẩn thận xem xét, mới phát hiện đó là cục diệnđịa khí bị lưu tán, như thế xem ra, người ở đây có chuyện tai bệnh xảyra, trăm bệnh phát xuất, vừa lúc bản thân tinh thông thuật phong thủy,cho nên không biết tự lượng sức mình không mời mà đến, muốn xem thử cógiúp được điều gì hay không."

Trì Định Nghiêu dò xét hắn cả buổi, mới nói: " Ta làm sao có thể tin tưởng ngươi?"

Thầy tướng số tiên sinh mỉm cười: " Duyên phận vốn là trời định, thiêný vốn vô tình, tin hay không do ý niệm của thí chủ trong lúc đó, ngươinếu không tin, ta lập tức xoay người đi liền, tuyệt đối sẽ không nóinhiều một câu."

Trì Định Nghiêu bị hắn nói sửng sốt cả nửa ngày, mới gật gật đầu: "Được, vậy ngươi cứ nói, vì sao mà địa khí nhà ta bị lưu tán, làm sao đểhóa giải được?"

Thầy tướng số tiên sinh cắm cây trúc trên tay xuống mặt đất, bên ngoàisân vốn là một con đường nhỏ làm bằng đá, chắc chắn dị thường, bị hắncắm xuống thế này, lại giống như một cây sắt xuyên qua đậu hũ, vô thanhvô tức đã ngập sâu vào, vững vàng đứng ở nơi đó, thầy tướng số tiênsinh bày ra một thế, hiện ra một mặt chữ thật to " Chu", viết rằng: "Ta họ Chu, thí chủ có thể gọi ta là Chu đại sư."

Hắn tiện tay lấy trong ao ra một lọ đồng, nói: " Thí chủ, tiền đồ sau này, hung hiểm hay hoan lạc, đều ở trong đây."

Trì Định Nghiêu gật gật đầu, cũng không nhiều lời, thò tay rút một cây xăm trong lọ đồng ra.

" Người này có phải là có vấn đề?" Tiểu Khai âm thầm hỏi Tiểu Quan: " Ta vẫn cảm thấy không đúng a."

" Đương nhiên là có vấn đề." Tiểu Quan thái độ thật nghiêm túc: " Khai ca, Chu đại sư này là một con yêu quái."

" Yêu quái!" Tiểu Khai lại càng hoảng sợ: " Trên thế giới này vẫn thật sự có yêu quái a?"

" Đương nhiên, có tu chân thì có yêu quái, có gì đáng kinh hãi kỳ quáiđâu." Tiểu Quan nói: " Trong nhà này không chỉ có một yêu quái, vừa rồicon chuột lớn kia cũng là tu luyện thành tinh, mặt khác, trong nhà nàyngoại trừ chuột, còn có nhện, kiến, còn có rất nhiều cổ quái gì đó. Đềulà yêu quái, bất quá có thể biến ảo hình người cũng như tên trước mặtmà thôi."

Tiểu Khai hít sâu một hơi: " Ngươi nói nơi này là chỗ của yêu quái a?"

" Không sai, đúng là như vậy." Tiểu Quan nói: " Ta xem ít nhất cũng có mười tám con yêu quái."

Mặt Tiểu Khai có chút trắng bệch: " Chúng nó muốn làm gì? Nếu không ngươi bắt bọn nó xử lý hết đi."

" Ta cũng không biết chúng nó muốn làm gì, bất quá ta phỏng chừng khôngphải muốn hại người, nếu muốn hại đã hại từ sớm, còn dùng nhiều trò nhưvậy, cho nên phỏng chừng là đang tìm vật gì đó." Tiểu Quan nói: " Mấyyêu quái này đều có mấy trăm năm đạo hanh, còn có thể hóa hình làmngười, ta có lẽ không đối phó được."

" Ngươi đã tu luyện mấy vạn năm rồi, cả mấy yêu quái cũng không đối phóđược?" Tiểu Khai nóng nảy: " Vậy Tiểu Trúc làm sao bây giờ?"

" Hừ, nếu lực lượng của ta mà khôi phục, chúng nó có tới một vạn concũng không bằng một lóng tay của ta." Tiểu Quan buồn bực nói: " Lựclượng của ta bây giờ bị giam cầm thảm như vậy, cũng đều tại cuốn sáchbại hoại kia của ngươi, ngươi còn muốn giận ta."

" Vậy làm sao bây giờ?" Mồ hôi trên trán Tiểu Khai toát ra: " Ta mặc kệ, vô luận thế nào ta cũng phải cứu cho được Tiểu Trúc."

Tiểu Quan thở dài: " Đừng nói thêm nữa, đi từng bước tính từng bướcthôi phỏng chừng chúng nó là muốn tìm thứ gì đó ở nhà Tiểu Trúc tỷ tỷ,chỉ cẩn thứ đó không tìm được, khẳng định là chúng nó chưa giết ngườiđâu."

Đang nói đến đó, chỉ thấy Chu đại sư bỗng nhiên quay đầu lại, con ngươilóe tinh quang lòe lòe, nhìn Tiểu Khai liếc mắt một cái thật sâu, TiểuKhai bị ánh mắt của hắn làm cho cả người run run, đang muốn trừng mắttrở lại thì Chu đại sư đã xoay người, bắt đầu giảng giải cho Trì ĐịnhNghiêu.

" Vì có người phản trắc, ở những đời trước không hợp thiên hòa, cầnphải diệt tham diệt dục tu bản tâm. Đây là một xăm hạ hạ a." Chu đại sưkhàn khàn nói: " Trên đây nói rõ ràng, kiếp nạn của gia đình các ngươilà do nghiệp số từ bảy đời trước để lại, bởi vì trước kia đã có làmchuyện tổn thương người khác, cho nên bây giờ gặp báo ứng, chẳng nhữngnhư thế còn có tiểu nhân tâm mang phản trắc muốn tiếp cận các ngươi,cho nên muốn tiêu tai giải nạn thì phải bỏ đi sự tham lam, cần phải tuchân a."

" Đại sư, không thể nói cụ thể một chút sao?" Trì Định Nghiêu nhíu mày nói: " Những lời nói này quá mơ hồ a."

" A a, ta nói thẳng một chút." Chu đại sư nói: " Nói cách khác, cácngươi cần bỏ qua tiền tài hôm nay, đoạn tuyệt tà dục trong lòng, buôngtha cho nghiệp số, nhảy ra khỏi hồng trần, vậy thì sẽ không phải chịunghiệp báo, chỉ có thể như thế, ngươi mới có thể miễn trừ đi tai nạntrong gia đình."

Trì Định Nghiêu sửng sốt thật lâu, mới nói: " Chu đại sư, ngươi không phải nói muốn ta đi làm hòa thượng sao?"

" Không phải làm như vậy, mọi người đều có tạo hóa của mỗi người, nếuđã có cơ duyên, thí chủ hãy nói ra ngày tháng năm sinh, đợi ta tính chongươi một quẻ." Chu đại sư nhìn gương mặt chợt xanh của Trì ĐịnhNghiêu: " Thí chủ không cần quá mức lo lắng, nếu thật sự bỏ qua khôngđược, ta cũng có biện pháp bảo vệ cho ngươi bình an ba năm."

Trì Định Nghiêu gật gật đầu, nói ra ngày sinh năm sinh của mình.

" Tiểu Quan, hắn rốt cuộc là muốn làm gì?" Tiểu Khai cảm thấy kỳ lạ: " Sao ta xem không hiểu gì cả."

" Hắn nói loạn nói bậy mà thôi, ngươi không cần quản." Tiểu Quan cườinói: " Ngươi xem đi, cuối cùng là khẳng định muốn Trì Định Nghiêu traora vật gì đó, bọn yêu quái này đang dòm ngó vật gì trong tay Trì ĐịnhNghiêu, nếu ta đoán không sai thì là một vật tổ truyền."

Sau một lúc, thanh âm Chu đại sư bỗng vang lên: " Thíchủ họ Trì, trong họ có nước, mà ngày sinh lại là ngày nước đầy, nướclưu động không ngừng, không bao giờ ngừng nên trong chữ lót phải lấychữ Định, có thể nói cha của thí chủ năm đó đặt tên cũng hao tốn tâmtư, nhưng cũng phải biết rằng, ý trời không thể trái, thí chủ yên ổnnửa đời, nay thì chữ Định cũng đã suy kiệt, không còn cách nào xoaychuyển, cho nên trong nhà bây giờ mới bị nước lấn át, nước vốn âm lãnh,vì thế trong nhà âm khí quá thịnh, chiêu dụ Quỷ Hồn, người sống sanhbệnh, đây là nguyên nhân thứ nhất làm cho địa khí lưu tán."

" Vậy phải làm sao bây giờ?" Trì Định Nghiêu hỏi.

" Rất đơn giản, đổi tên." Chu đại sư nói: " Nước chảy mà không thể chảyquá mạnh, nhưng có thể chuyển hóa một chút, thủy sinh mộc, mà mộc thìlại trầm lặng, gốc rễ thâm hậu, mặc dù không thể tạo rễ, cũng có thểcản bớt nước, đúng là có thể chuyển hướng của nước cho nên tên của thíchủ có thể có thể chữ Mộc."

Trên mặt Trì Định Nghiêu vui vẻ: " Vậy thì đơn giản rồi."

" Không đơn giản như vậy đâu." Chu đại sư không cho là đúng, lắc đầu: "Vừa rồi trên quẻ thì nói vậy, vấn đề trong nhà thí chủ, chủ yếu là docó người phản trắc đang theo nghiệp báo bảy đời của gia tộc, chuyện nàycần phải giải quyết cho sớm."

" Người phản trắc thì làm sao giải thích?" Trì Định Nghiêu rất là buồnbực: " Ta luôn luôn đóng cửa đọc sách, ít hỏi chuyện bên ngoài, làm saocó được người phản trắc gì đó bên cạnh?"

Trên mặt Chu đại sư hiện lên vẻ cười: " Thí chủ mặc dù đóng cửa khôngtiếp khách, nhưng ngươi có phu nhân, có con gái, bọn họ cũng không cókhả năng không giao tiếp với bên ngoài đâu."

" Khai ca, hắn đây là ý xỏ xiên nói ngươi đó." Tiểu Quan lặng lẽ nói: "Phỏng chừng hắn cũng có chút nhìn không thấu ngươi nên trước tiên muốnđuổi ngươi đi."

Quả nhiên lời này của Chu đại sư vừa nói xong thì ánh mắt của Trì ĐịnhNghiêu đã nhìn về hướng Tiểu Khai, trên mặt đã hiện ra vẻ không tốt lắm.

" Ha ha, Khai ca, lão nhân này nhất định nghĩ là ngươi coi trọng tài sản của lão rồi." Tiểu Quan nhìn có chút hả hê cười rộ lên.

Tiểu Khai tức giận cắn chặt răng, thật muốn một quyền đấm thẳng vào mặttên Chu đại sư đang làm ra vẻ cao thâm khó lường, nhưng khi nghĩ lạihắn là một yêu quái cao cấp mà ngay cả Tiểu Quan cũng không chắc đốiphó được đành đem cục tức này nuốt xuống.

" Vậy oan nghiệt gia tộc thì làm sao giải thích?" Trì Định Nghiêu hỏi.

" Người đời trước của thí chủ, hoặc là kiếp trước của thí chủ, khẳngđịnh đã có làm qua những chuyện thương thiên hại lý, cho nên bây giờmới bị báo ứng." Chu đại sư nói: " Nếu ta tính toán không sai, trongnhà thí chủ có một ít nghiệp báo gì đó tồn tại, cho nên mới có oannghiệt tìm tới cửa, tai họa khắp nhà, địa khí lưu tán, thí chủ nếu muốntránh họa, không có biện pháp nào khác, chỉ có đem thứ nghiệp báo gì đóbuông ra mới có thể tĩnh tu bản tâm, chính thức làm được sự vô tranhcùng nhân thế."

Trì Định Nghiêu suy nghĩ hồi lâu mới lắc đầu: " Không thể nào, Trì giata mấy đời đều lấy việc tích thiện làm đầu, cho tới bây giờ không cólàm việc gì tổn thương thiên lý, đến đời này của ta, càng tích thiệnnhiều hơn, ngay cả con kiến còn không dám giết, làm thế nào có thể làmra chuyện gì thương thiên hại lý? Đại sư có phải là tính sai rồi."

" Đúng vậy, tuyệt đối đúng vậy." Chu đại sư gật đầu nghiêm trọng: " Thíchủ, ngươi phải nghĩ lại, có phải đã quên sự tình gì không?"

Tiểu Khai nhạy cảm chú ý tới, thần sắc của Chu đại sư đã có chút khẩntrương, nhưng vẻ khẩn trương này lại rất nhạt, bị hắn che dấu rất khá,nếu không phải Tiểu Khai sớm biết hắn là một con yêu quái, khẳng địnhnhìn không ra.

" Ha ha, quả nhiên đã lộ ra cái đuôi." Tiểu Quan cười nói: " Ngươi xem, kịch vui đến rồi."

Sắc mặt Trì Định Nghiêu xoay chuyển mấy lượt, bỗng nhiên nói: " Đại sư, hay là vào trong xem thử tình huống của vợ ta xem sao."

Chu đại sư cười: " Thí chủ, ngươi không tin tưởng ta, cũng được, ta trước hết xem thử tình huống của phu nhân."

Nói đến đây, chỉ thấy một con chuột lớn từ góc tường chạy ra, hướng mộtngăn tủ chạy tới, mới chạy nửa đường, Chu đại sư đột nhiên trừng mắt,trong miệng quát một tiếng: " Đốt!" Tay vung lên, chỉ thấy một đạo bạchquang hiện lên, con chuột kia nhất thời khựng lại trên nền kêu lên "chi chi" hai tiếng thảm thiết rồi nghẹo đầu bất động.

Trì Định Nghiêu nhìn kỹ, thấy con chuột này lớn như một con mèo nhỏ, bịmọt cây trúc ghim trên mặt đất, cây trúc ghim sâu vào tấm gỗ, tới batấc, không khỏi tấm tắc kỳ lạ, đối với Chu đại sư càng thêm tin tưởng.

" Hắn đang giở trò nữa." Tiểu Quan nói: " Khai ca, ta nói cho ngươi nghe, con chuột này chỉ là ảo tượng, là giả thôi."

Quả nhiên mới qua nửa phút, con chuột lớn kia máu tươi đầm đìa trên mặtđất đột nhiên biến mất không thấy, thần sắc Chu đại sư ngưng trọng, thởdài: " Con chuột này đã tu thành yêu quái, ta nhất thời không giết, đểcho nguyên thần của hắn bỏ chạy rồi."

Trì Định Nghiêu nghe được hai chữ yêu quái, thì hít một hơi thật sâu, một chữ cũng không nói ra lời.

Chu đại sư xoay người nhìn mẹ Tiểu Trúc, trầm tư nửa ngày, dùng ba đầungón tay áp lên xem mạch bà, qua vài giây, bỗng nhiên vươn tay trong hưkhông vẽ ra mấy hình phù kỳ lạ, mấy tấm bùa này được vẽ ra thì kimquang lóe lên, phảng phất như là thật, hắn ném bùa lên giường, miệngquát: " Quỷ quái biến mất, tỉnh lại cho ta!"

Nói ra thật lạ, mẹ của Tiểu Trúc đột nhiên ho khan, từ từ mở mắt.

" Tiếu Nhan, em tỉnh rồi !" Trì Định Nghiêu nhất thời kích động, nắm lấy tay mẹ của Tiểu Trúc: " Em cảm thấy thế nào?"

Mẹ của Tiểu Trúc ngơ ngác nhìn Trì Định Nghiêu, sau hồi lâu mới nói: " Anh là...Định Nghiêu?"

" Đúng vậy." Trì Định Nghiêu nóng nảy: " Em làm sao vậy, không biết anh sao?"

" Em không biết." Mẹ của Tiểu Trúc mờ mịt nói: " Em dường như biết lại như không, anh là chồng của em sao?"

Mọi người nhìn nhau, Trì Định Nghiêu quay mặt năn nỉ: " Chu đại sư, vợ tôi làm sao vậy?"

" Yêu khí xâm nhiễm, âm khí nhập thể, thần trí của bà ta còn chưa thanhtỉnh." Chu đại sư dù bận rộn vẫn ung dung nói: " Ta chỉ có thể để bàthanh tỉnh một lát, nếu thật muốn giải quyết vấn đề, còn phải nghĩ biệnpháp."

Thật hiển nhiên, Trì Định Nghiêu đối với mẹ Tiểu Trúc đúng là si tìnhthắm thiết, vừa rồi còn đang trấn định như một kẻ thường đọc sách,nhưng khi nhìn thấy mẹ Tiểu Trúc tỉnh lại thì đã thất thố, vội la lên:" Vậy phải làm sao bây giờ?"

" Ta vừa mới nói qua, thí chủ còn mang theo nghiệp số oan nghiệt củatiền kiếp, cần phải kết thúc mới có thể giải quyết giải quyết vấn đề,bằng không thì chẳng những lần này xảy ra chuyện, hơn nữa trong vòngmười năm sẽ huyết mạch đoạn tuyệt, chính là thảm kịch rất lớn." Chu đạisu híp mắt nói: " Thí chủ suy nghĩ cho kỹ một chút, rốt cuộc có cái gìtrước kia xem nhẹ, nhất định phải nhớ cho kỹ."

Nói xong những lời này thì nhìn thấy mắt của mẹ Tiểu Trúc lại nhắm lại, rồi nằm yên như cũ, lại hôn mê trở lại.

" Ai, chuyện bất khả kháng a..." Chu đại sư cao thâm khó lường thở dài.

Trì Định Nghiêu xoay người lại nói: " Để cho cho suy nghĩ kỹ lại...đại sư, chẳng biết có thể ở lại nhà ta mấy ngày không?"

" A a, ta luôn luôn không ở một nơi, du lịch bốn biển, ở lại lâu cũngkhông sao." Chu đại sư hiển nhiên tâm tình rất tốt, lại mở miệng nóiđùa một câu.

Trì Định Nghiêu lại không có tâm tình này, miễn cưỡng cười, nói: " Tốt lắm, chúng ta đi ra ngoài trước đi."

" Đi, em đưa anh đến phòng em ngồi một lát." Tiểu Trúc lôi kéo tay TiểuKhai, thấp giọng nói. Lại nghe Trì Định Nghiêu ở một bên lên tiếng: "Tiểu Trúc, ba có chuyện nói với con."

" Nga, được rồi ba." Tiểu Trúc không thể làm gì đành dừng chân lại, lôi kéo Tiểu Khai: " Anh đến phòng chờ em."

" Tiểu Trúc, con là con gái, nên giữ gìn một chút." Trì Định Nghiêutrầm giọng nói: " Sao lại để cho người ngoài nhìn phòng riêng của mình,lại còn là con trai, ba đã dạy con thế nào?" Mắt hắn nhìn qua rồi lạinhíu mày: " Hai người các ngươi làm sao lại quấn vào một chỗ? Con làdanh môn khuê tú, Tiểu Trúc, con sao lại ở cùng một chỗ với người nhưthế được."

Tiểu Khai vô cùng xấu hổ vội buông tay ra, nở một nụ cười: " Tiểu Trúc, anh đi với em là được."

" Không được." Trì Định Nghiêu nói: " Tiểu Trúc, ba muốn nói với một mình con."

Lời đã nói đến cùng, nếu da mặt Tiểu Khai còn chịu nổi, thì cũng lạ: " Tiểu Trúc, anh về trước, chúng ta gặp lại ngày mai."

" A a, Nghiêm tiên sinh, thật là ngại, trong nhà xảy ra chuyện lớn nhưvậy, Tiểu Trúc từ ngày mai sẽ không đi làm nữa." Trì Định Nghiêu mặtcười mà lòng không cười: " Ngươi đi thong thả."

Tiểu Khai thẳng một đường đi tới, trong lòng không biết rủa xả Trì ĐịnhNghiêu bao nhiêu, mãi cho đến khi tiêu sai rời khỏi Trì gia, mới quayđầu hung hăng nhổ một cái: " Mẹ nó, nếu không phải vì Liễu Tiểu Trúc,ai thèm nhìn cái mặt nửa chết nửa sống của ngươi, thật không hiểu,người như ngươi mà sao có thể sinh ra một cô gái như Tiểu Trúc vậy, tanghiêm trọng hoài nghi năm xưa ngươi đã dùng cách bất chính để đoạtđược bác gái đó!"

" Khai ca, ngươi không thể buông ra." Tiểu Quan xông ra: " Bây giờ chính là lúc sinh tử a!"

" Ta đương nhiên biết." Tiểu Khai tức tối nói: " Ngươi xem không phảita đang đi vòng quanh nhà họ sao, ta phải tìm một chỗ đi vào nè."

Tiểu Quan thở dài: " Khai ca, ngươi là Thiên Tuyển Môn môn chủ đươngkim mà thật là uất ức, đương nhiên cả đằng thuật mà cũng không biết,pháp bảo cũng không có một món, bỏ đi, ngươi đừng vòng vo nữa, hay làta đưa ngươi vào thôi."

" Nga, tốt." Tiểu Khai nói: " Ngươi làm phép đi."

" Ngươi trước tiên đứng trên vách tường đã." Tiểu Quan nói: " Lực lượng của ta quá yếu, xa quá ta không khống chế được."

Vị trí nhà của Tiểu Trúc tương đối rộng lớn, bên ngoài bao vây bởi váchtường khá cao, Tiểu Khai tùy tiện tìm một góc, giấu thân thể vào trongbóng tối của vách tường.

" Nhắm mắt lại." Tiểu Quan trầm giọng nói: " Đừng có lộn xộn, đừng lêntiếng, bên kia tường có chó, nếu bị phát hiện thì thảm, ta dùng thổ độnthuật, ta sẽ tận lực độn xa một chút, chờ ta làm phép xong ngươi mới mởmắt."

Tiểu Khai sợ run cả người: " Ta sợ chó nhất đó."

Hắn nhắm mắt lại, đứng vài giây, rồi nghĩ thấy mình đang di động, bênngười có vật gì đang tách ra, có tiếng gió yếu ớt, nhưng không có gìcản thân thể hắn, qua chừng nửa phút, chợt nghe Tiểu Quan nói: " Tốtlắm, vào được rồi."

Tiểu Khai mở mắt, liền phát giác mình đang đứng giữa đình viện, đúng lànơi vừa rồi Tiểu Trúc đưa hắn đi qua chỗ thủy tạ, đây là lần đầu tiênhắn chính thức nhìn thấy pháp lực như vậy, không khỏi rất là tán thưởng.

Chợt nghe xa xa có thanh âm truyền đến, Tiểu Khai vội vàng ngồi xổmxuống, giấu người vào sau tòa núi giả, chợt nghe Chu đại sư nói: " Buổitrưa ngày mai, hướng đông nam có quý nhân có đại thần thông, quý nhântừ hướng tây đến, cơ hội vô cùng hiếm có, thí chủ nên đi cầu hắn, nhưvậy có thể được quý nhân giúp đỡ, giải quyết vấn đề sẽ không còn khónữa."

" Tốt lắm, ngày mai ta tự mình đi, nhất định sẽ đưa quý nhân trở về."Trì Định Nghiêu hiển nhiên đã nghe theo lời Chu đại sư: " Thật là đa tạđại sư, nếu không có đại sư, thêm vài ngày là đã không biết ra sao."

" Đúng vậy, thật nguy hiểm." Chu đại sư có vẻ tràn ngập cảm khái: "Nhất là tên phản trắc bên mình, càng làm tăng tai họa, nếu chậm trễ mộtngày để hắn vào nhà, thì hậu quả thật sự là không thể cứu lại được nữa."

" Ai, đáng tiếc là tiểu nữ không hiểu chuyện, bị yêu tà điều khiển."Trì Định Nghiêu thở dài, chậm rãi cùng Chu đại sư tiêu sái đi xa.

CHƯƠNG 5 : VỊ QUÝ NHÂN

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

Tiểu Khai tức giận đến thất khiếu( tai, mắt, mũi, miệng)khói bay, hết lần này tới lần khác không phát tác được, răng cắn chặtđến vang lên, suy nghĩ hồi lâu, nói: " Tiểu Quan, chúng ta ngày maicũng đi hướng đông nam tìm một chút, để xem là quý nhân gì đây."

" Làm gì có quý nhân." Tiểu Quan " xuy" cười: " Bất quá là con yêu quái khác thôi."

Tiểu Khai đi ra khỏi Trì gia, trở lại văn phòng, thì đã là hai giờchiều. Trong văn phòng không có một người nào, chỉ có một người đangmặc bộ đồ vệ sinh đang đi kiểm tra, Tiểu Khai đi tới vỗ vai hắn: " Uy,cho hỏi một chút, bọn họ đi đâu hết rồi?"

Người này vừa nhấc đầu, Tiểu Khai lắp bắp kinh hãi, nguyên lai đúng làCổ Chánh Kinh, Tiểu Khai vừa biết mình nhận lầm, chỉ thấy Cổ Chánh Kinhlộ ra một nụ cười: " Nghiêm trợ lý, bọn họ đi họp rồi, dường như đangnghiên cứu chuyện hợp tác với Trung Hành địa sản, bởi vì Trì quản lývắng mặt, cho nên Tiêu tổng giám tự mình chủ trì."

" Nga." Tiểu Khai cẩn thận hỏi: " Ngươi...ngươi đây là..."

Cổ Chánh Kinh ưỡn ngực: " Ta bây giờ là phó quản lý bộ vệ sinh."

Tiểu Khai lúc này mới nhớ tới, vị này hình như đã bị mất đi quyền lựcmấy ngày nay, bây giờ nhìn hình dáng của Cổ Chánh Kinh, quần áo lẫn mặtmũi đều dính tro bụi, thật sự không biết nói cái gì mới tốt, hắn trởlại chỗ ngồi của mình, nhàm chán ngồi xuống, thuận tay đem Vô Tự ThiênThư ra.

" Nghiêm trợ lý, ngươi dường như thích đọc sách nha." Cổ Chánh Kinhkhông có chuyện cũng tìm lời để nói: " Di, là quyển sách ngươi xem lầntrước đây mà."

" A a, đúng vậy." Tiểu Khai dùng tay áo che đi tựa sách, ngẩng đầu lên nói: " Có chuyện gì không?"

" Không có gì, chỉ là muốn nhìn một chút." Cổ Chánh Kinh có điểm xấu hổđưa tay chỉ Vô Tự Thiên Thư trên bàn, hai người cách nhau rất gần, ngóntay hắn vừa chạm vào trên bìa Vô Tự Thiên Thư, chỉ thấy trên sách nhấtthời nhấp nhoáng một đạo quang hoa màu vàng rất nhạt, sau đó dưới chânCổ Chánh Kinh đột nhiên trợt đi, nhất thời cả thân thể lại té xuống,đặt mông ngã ngồi trên mặt đất, vừa lúc dưới đất lại có một vũng nước,làm bẩn cả lên người hắn. Hắn lấy tay chống xuống đất, kết quả nước bắnlên cả trên đầu hắn.

Tiểu Khai thấy vậy trợn mắt há hốc mồm.

Ha ha ha, cười chết ta mất." Tiểu Quan trong lòng Tiểu Khai cười to: "Chỉ với tư cách như hắn mà cũng muốn đụng đến Vô Tự Thiên Thư, hắn hiểnnhiên là bị trời phạt đó."

" Ta kháo, quyển sách còn có công năng này?" Tiểu Khai kinh nghi khôngchừng nói: " Vậy nói, nếu có ai muốn đối phó ta, ta dùng quyển sách nàyđánh hắn, hắn có bị trời phạt không?"

" Theo lý luận thì có lẽ như vậy." Tiểu Quan nói: " Bất quá, ai lại chongươi cơ hội đánh hắn, nếu ngươi có khả năng đánh hắn, còn không bằngcầm lấy một thanh đao chém hắn còn hơn."

Đang nói đến đó, chợt thấy Cổ Chánh Kinh lảo đảo đứng lên, vuốt lại rácrưởi trên đầu xuống, miễn cưỡng cười nói: " Cũng may ta phản ứng nhanh..."

Lời còn chưa nói dứt thì cái đồng hồ bên trên vô thanh vô tức rớt xuốngtới, đập ngay trên đầu hắn, Cổ Chánh Kinh chưa kịp kêu lên một tiếng đãgục xuống mặt đất....

Tiểu Khai khi tối trở về nhà còn đang nghĩ tới chuyện trời phạt, suynghĩ hồi lâu, đem sách ra xem, đặt trên mặt bàn, cẩn thận nghiên cứu.

" Khai ca, mau bỏ thêm một giọt máu đi." Tiểu Quan nói: " Nhìn xem cóthể cho ta thêm chút năng lực, ngày mai đối phó được yêu quái."

Tiểu Khai gật gật đầu, cắt đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu, chợt thấyquyển sách một trận nhộn nhạo, đầu óc hắn có chút hôn mê, sau đó lạithấy tốt hơn.

" Không tác dụng Khai ca." Tiểu Quan nói: " Ta không có chút cảm giác nào."

" Ta có cảm giác, hình như ta học được cái gì đó." Tiểu Khai cau mày cố gắng nhớ từng chữ: " Phong...Ma...Khẩu...Quyết, đó là cái gì?"

" Có thể sao?" Tiểu Quan lắp bắp kinh hãi: " Lại là Phong Ma Khẩu Quyết!"

" Không biết!" Tiểu Khai thử nói thầm vài câu, nhưng trong đầu vô cùngmơ hồ, âm thanh phi thường cổ quái, không cách nào niệm được ra.

" Ngươi thử lại xem?" Tiểu Quan nói: " Nếu thật là Phong Ma Khẩu Quyết, vậy ngày mai yêu quái sẽ không còn mạng nữa."

" Phong Ma Khẩu Quyết thật nổi danh như vậy sao?" Tiểu Khai hỏi: " Nói ta nghe xem."

" Đơn giản mà nói, Phong Ma Khẩu Quyết là một loại pháp thuật không cầnnhiều lực lượng, nhưng lại có rất ít người luyện thành, bởi vì luyệnkhẩu quyết này phải nhờ thiên phú, có thể luyện thì chỉ cần một ngàyluyện được, còn không thể luyện thì cho dù một ngàn năm cũng vô dụng,hơn nữa tác dụng của khẩu quyết này phi thường cổ quái." Tiểu Quan nói:" Nó nhằm vào mỗi một yêu ma chỉ có thể sử dụng một lần, sau khi phongấn thì vĩnh viễn không thể hóa giải, hơn nữa chỉ có thể phong ấn mộtnăng lực mạnh nhất của đối phương, mà không phải phong ấn đối phươnghoàn toàn, cho nên loại khẩu quyết này bình thường chỉ có thể phụ trongchiến đấu mà không thể quyết định chiến cuộc."

Tiểu Quan ngừng lại một chút, lại nói: " Khai ca, ta nhớ ra rồi, tađúng là trúng Phong Ma Khẩu Quyết, cho nên dù bây giờ ta khôi phục thếnào nhưng năng lực cũng chỉ có hạn, bởi vì năng lực mạnh nhất của takhông thể hoàn toàn khôi phục được tất cả."

Tiểu Khai nói: " Vậy năng lực quan trọng nhất của ngươi là cái gì?"

" Không biết." Tiểu Quan buồn rầu nói: " Hoàn toàn nghĩ không ra."

Tiểu Khai lại nghiên cứu kỹ lưỡng một trận, nhưng Phong Ma Khẩu Quyếtkia trong đầu hắn chỉ có một cảm giác mơ mơ hồ hồ, vô luận như thế nàocũng không thể niệm ra vài câu chú ngữ, hắn đành bỏ qua.

Ngày hôm sau.

Được xưng là đường Nam Kinh phồn hoa nhất đô thị, đang lúc mở ra mộtbuổi biểu diễn huyền học phục hưng, đương kim thế giới, theo chất lượngcuộc sống ngày một đề cao, trình độ khoa học lại phát triển, rất nhiềuđiều trước kia được cho là mê tín phong kiến đều đã thay hình đổi dạng,bắt đầu phát ra sức sống mới, mọi người đem những điều không giải thíchđược đặt tên là : Huyền Học. Cho nên tại rất nhiều địa phương phát đạtở các tỉnh thành, việc xem phong thủy, thầy tướng số, xin xăm hỏichuyện lại trở thành một loại trào lưu.

Giống như bây giờ, ba người trên đài cao, lại có tính đại biểu phithường, một người là hòa thượng, một người là đạo sĩ, còn thêm một tiểuhài tử.

Nghe nói rất nhiều năm trước trong tiểu thuyết võ hiệp từng nhắc nhởqua, hòa thượng, đạo sĩ, nữ nhân, tiểu hài tử đều là những cao nhânhành tẩu giang hồ không dễ trêu chọc, dựa theo lý luận này, ba ngườitrên đài cũng có chút ít sắc thái thần bí.

Tiểu Khai đi dọc theo nhà Tiểu Trúc thẳng theo hướng đông nam, kết quảđi ra đường Nam Kinh, liền thấy được buổi biểu diễn này, sau đó TiểuQuan cũng trực tiếp nói với hắn: " Yêu quái ở trên đài."

" Nga, thì ra là nơi này." Tiểu Khai lập tức dừng chân lại, nhìn lên đài cao.

Vừa nhìn thấy thì đã bị không khí nhiệt liệt của hiện trường làm chohoảng sợ, dưới dài vây quanh chừng hơn một ngàn người, Tiểu Khai cũngkhông quản nhiều như vậy, liều mạng đi đến một chỗ đông nhất, la lớnlên: " Thật xin lỗi, thật xin lỗi, nhường đường nhường đường, ta muốnlên đài biểu diễn!"

Mọi người nghe hắn nói như vậy liền tránh ra một con đường, Tiểu Khai thuận lợi chen ra phía trước, sau đó thì đứng bất động.

" Uy, không phải ngươi muốn lên biểu diễn hay sao?" Một người bên cạnh hỏi.

" Nga, là ta vừa mới nói là ta đến xem biểu diễn mà." Tiểu Khai ra vẻ vô tư nói: " Có thể là nói dư một chữ."

Mắt của mọi người trừng lên dữ tợn, nhưng Tiểu Khai bây giờ là vì TiểuTrúc có thể bài trừ muôn vàn khó khăn, vốn không lo chuyện này, toàn bộtinh thần chăm chú nhìn lên đài cao.

Trên đài, buổi biểu diễn đã bắt đầu. Đầu tiên chính là vị đại hòathượng mặt mày hồng hào, hòa thượng vừa lên đài, lập tức hai tay tạothành chữ thập, hét lớn một tiếng: " Bần tăng chính là đại truyền nhânthứ ba mươi tám của Thiếu Lâm Tự Phúc Kiến, pháp danh Ngộ Minh! Hôm nayta sẽ cho mọi người kiến thức một chút Phật Môn Thiên Nhãn truyền đờitám trăm năm, có thể biết được chuyện ngàn năm thần thông sau!"

Tiếp theo là tên đạo sĩ, người này cũng rất có lai lịch: " Các vị thíchủ, bần đạo là truyền nhân đại đệ tử đời thứ ba mươi bảy của Long HổSơn Trương Thiên Sư tên là Trương Cửu Linh, mạo muội hiến tài cho mọingười."

Cuối cùng đi lên chính là tiểu hài tử kia, thoạt nhìn hình dáng thì chỉcó mười tuổi, lời nói lên lại thật dọa người: " Bản nhân trời sinh linhthể, năm tuổi khai thiên nhãn, tám tuổi ngự quỷ thần, thân được phậtgiáo chuyển thế tuệ căn, là thần đồng trong nhân thế. Ba cõi chín giớitrong vũ trụ, còn chưa có địa phương nào mà ta không nhìn thấy cả."

Người chủ trì lập tức phi thường phối hợp kêu lên: " Vị bằng hữu nàonguyện ý đi lên hiệp trợ giúp đỡ cho ba vị đại sư đây? Có thể nhấc taybáo tên, ba vị đại sư sẽ ở trong điều kiện không có chút tài liệu nàolàm chứng, sẽ chính xác nói ra tương lai của ngài, rồi nói cho ngàinghe làm sao tránh tai nạn, tiêu tai miễn họa."

Đúng lúc này, Tiểu Khai cảm thấy trên vai bị người vỗ một cái, quay đàulại thì nhìn thấy vị người hầu hôm qua gặp trong nhà Tiểu Trúc, ThậpThất.

" Di, ngươi tới đây làm gì?" Tiểu Khai nói: " Ta rõ ràng nhỡ lão gia ngươi nói tự mình đi mời quý nhân cơ mà."

" Ông ấy có nói qua sao? Sao ta không biết?" Thập Thất hiển nhiên cũngkhông biết thái độ của Trì Định Nghiêu đối đãi Tiểu Khai, ngày hôm quahắn gặp Tiểu Khai là khẳng định hắn là bằng hữu của lão gia mình, chonên thành thật trả lời: " Sáng sớm ông ấy đã kêu ta đi tới đây a."

Tiểu Khai ngây người một chút, lúc này mới nhớ là do mình nghe lén câuchuyện ngày hôm qua, bất quá may mắn là Thập Thấp cái gì cũng khôngbiết, nên cũng không lo lắng lộ ra, hắn nghĩ nghĩ, lại hỏi: " Vậy lãogia ngươi ở nhà làm gì?"

Thập Thất nói: " Có điểm kỳ quái, tiểu thư luôn luôn rất nghe lời, ngàyhôm qua không biết sao đã cãi nhau với lão gia một trận, kết quả hômnay tiểu thư chết sống cũng không chịu ra khỏi phòng, lão gia rất lolắng nên phái ta tới đây."

" Vì sao cãi nhau? Tiểu Trúc không có việc gì chứ?" Tiểu Khai lo lắng: " Bọn họ tại sao cãi nhau?"

Thập Thất cau mày suy nghĩ một hồi, nói: " Bọn họ hình như nói về cáigì mà nữ nhân bình quyền, đại khái tiểu thư yêu cầu nam nữ phải nganghàng, sau đó lão gia không đồng ý, vì vậy mới như vậy đó."

" Nữ nhân bình quyền? Là ý tứ gì a?" Tiểu Khai gãi đầu.

" Không cần suy nghĩ, khẳng định là tranh thủ nữ quyền, chuyện như vậythì rất thường thấy." Thập Thất lộ ra hình dáng như rất tự tin như thế.

Tiểu Khai suy nghĩ hồi lâu, mới nghĩ được cẩn thận, Trì Định Nghiêu nóikhẳng đinh là người phản trắc nịnh bợ đang ở bên cạnh mà không phải cáigì mà nữ nhân bình quyền gì đó, hắn hiển nhiên là muốn khuyên Tiểu Trúckhông được quan hệ với Tiểu Khai, nhưng Tiểu Trúc rõ ràng không tinchuyện này, nói cách khác Tiểu Trúc cãi nhau với ba nàng chẳng qua tấtcả là vì mình, nghĩ tới đây, Tiểu Khai bắt đầu thấy cảm động.

" Khai ca, đột nhiên ta có ý nghĩ đùa chơi hay lắm." Tiểu Quan chạy ra: " Ngươi có muốn nghe một chút hay không?"

" Ta cũng không có thời gian đùa chơi." Tiểu Khai nghiêm trang nói: " Ta còn chưa kịp nghĩ cách cho Tiểu Trúc muội muội đây nè."

" Hắc, hắc, ta biết, biện pháp này của ta là có thể trợ giúp Tiểu Trúctỷ tỷ đó." Tiểu Quan hắc hắc cười, nói cho Tiểu Khai nghe một lần, nóiđến mức mặt mày Tiểu Khai hớn hở: " Tốt, cứ làm như vậy."

Người ở bên cạnh đang xem, đột nhiên cảm thấy trước mắt bỗng nhiêntrước mắt hoa lên, khoảng cỡ năm giây lại khôi phục bình thường cho nêncũng không ai phát hiện, thừa dịp này từ phía sau, Tiểu Quan đã ở trongsách bay ra, nhanh như chớp đã vụt đi xa.

Trên đài cao phía sau buổi biểu diễn còn chưa có bắt đầu, Thập Thấtđang ở phía dưới lầm bầm: " Lão gia nói muốn tìm quý nhân, nhưng ở trênđó lại có tới ba người, thực hiển nhiên chính là ba quý nhân này rồi a."

Tiểu Khai lập tức xoay mặt qua: " Điều này không nhất định nga."

" Vì cái gì?" Thập Thất nói: " Chẳng lẽ còn có người muốn lên biểu diễn?"

" Ngươi nói đúng rồi." Tiểu Khai cười hăng hắc, chỉ vào mũi mình: " Người đó đúng là ta."

" Ngươi" Thập Thất há to miệng tròn vo như chữ O.

Người chủ trì đang nhiệt tình hiệu triệu quần chúng: " Ai có hứng thúlên nhận sự chỉ điểm của cao nhân thì hãy khẩn trương lên một chút a,thời gian quý giá, cơ hội khó được, qua rồi thì thôi a."

" Xem ta đây." Tiểu Khai vỗ vai Thập Thất, đi thẳng lên đài. Nhất thờidọa cho người chủ trì giật mình, lui bật ra sau ba bước, tập trung nhìnlại, chỉ thấy thiếu niên trước mặt mặt mũi thanh tú, nhưng tóc lại rốiloạn, thoạt nhìn như đã nhiều ngày không có tắm gội.

" Ngươi là ai? Ngươi muốn làm gì?" Người chủ trì nhìn thấy Tiểu Khaicầm một cái bao màu đen dài trong tay, hắn cảm thấy rất giống như mộtthanh đao được bao bọc trong đó.

" Ngươi quên rồi sao? Ta gọi là Tiểu Khai." Tiểu Khai nhìn người chủtrì với vẻ ngập tràn chờ mong: " Ngày đó ngươi có nói qua, cấp cho tamột lần cơ hội biểu diễn." Hắn xốc xốc lên cái bao trong tay, nguyênlai là một bó dây điện trong đó.

" Cho ngươi một cơ hội?" Người chủ trì cúi đầu ra chiều suy nghĩ chừngvài giây: " Ta dường như không nhớ rõ, có chuyện này hay sao?"

" Đương nhiên là có! Chẳng lẽ ngươi muốn nuốt lời!" Thanh âm Tiểu Khainhất thời cao lên, " Sưu", hắn lẻn đến bên người chủ trì, chỉ một tayđã nắm được quần áo người chủ trì: " Lão huynh, ngươi mau cẩn thận ngẫmlại, ngươi nhất định sẽ nghĩ ra a."

Người chủ trì thấy Tiểu Khai đã nắm tới ngực mình, bây giờ thấy hắnđang có vẻ kích động, người chủ trì đành nuốt ngụm nước bọt, quyết địnhkhuất phục: " Ta...ta nhớ ra rồi..."

" Ha ha, tốt quá! Ta nói làm sao mà ngươi không nhớ rõ được chứ!" TiểuKhai hưng phấn nhảy xuống dưới đài, ánh mắt mọi người nhất thời lướtnhìn theo, chỉ thấy đám người dạt ra hai bên, một chiếc xe thể thao màuđỏ tiến đến, nhìn màu sắc thật có phong cách, nhưng trong xe lại lòi ranhiều cái thùng lớn, thoạt nhìn cũng vô cùng bất nhã, mọi người nhìnlại thì thấy trong xe bước ra một mỹ nữ, bất quá mỹ nữ giờ phút nàyđang nghiêm mặt sầu thảm, hình dáng như đang bị tổn thương, cũng khôngbiết là đang bị ủy khuất gì.

" Cái này..." Người chủ trì có điểm ngây ngốc: " Ngươi đang làm gì?"

" Đây là công cụ tính toán vận khí của ta a." Tiểu Khai nói: " Ta tínhkhông giống bọn họ đâu, đây là công cụ tính toán tướng số mới nhất củata, máy tính đoán trước, tuyệt đối mới mẻ, trước sau chưa từng có." Hắnnói tới đó thì chớp mắt nhìn mỹ nữ sầu thảm kia vài cái, thấp giọngnói: " Tiểu tử ngươi thật biến thái, sao lại biến thành nữ nhân?"

" Khai ca, ngươi nghĩ sai rồi." Thanh âm Tiểu Quan vang lên trong lònghắn: " Tỷ tỷ kia là bị ta khống chế mà tới, hắn là người thật đó."

Tiểu Khai sửng sốt một chút, lại nhìn mỹ nữ đối diện, đang dùng một đôimắt ướt đẫm trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt như đang tức giận nghiến răng,gương mặt Tiểu Khai chợt hồng lên, xấu hổ cười cười, bắt đầu bày đồ đạcra.

Ngộ Minh đại sư, Trương Cửu Linh đạo trưởng và Mật Tông tiểu thần đồngđứng trên đài liếc mắt nhìn nhau, đồng thời nhíu nhíu mày, bất quá độngtác này rất nhẹ, tất cả mọi người không nhìn thấy.

Người chủ trì cũng không nói gì chỉ nhìn Tiểu Khai đang dọn đồ ra, sau đó cẩn thận hỏi: " Xin hỏi, ta có thể tiếp tục không?"

" Nga, có thể rồi." Tiểu Khai làm ra vẻ phong độ phất tay: " Các ngươicứ biểu diễn trước đi, đợi lát nữa ta sẽ cho các ngươi mở rộng tầm mắt!"

Vì vậy người chủ trì tùy tiện tìm ba người bên dưới đi lên đài, bắt đầu xem tướng số.

Đầu tiên chính là một người trung niên cỡ ba mươi tuổi, người này hìnhnhư có vẻ không tin tưởng tướng số cho lắm, vẻ mặt chế nhạo như nhìn bangười trong giang hồ: " Xin hỏi ba vị cao nhân, các ngươi muốn xem chỉtay, hay là xem mặt, hay hỏi ngày sinh tháng sinh?"

Ba vị cao nhân căn bản không để ý tới hắn, chỉ từ trên xuống dưới nhìnhắn, vị thần đồng kia vốn rất lùn, còn phải lấy một cái ghế leo lênđứng xem, nhìn chừng ba phút thì trung niên nhân bắt đầu không còn kiênnhẫn: " Ta nói các ngươi rốt cuộc có tính được hay không đây? Khôngtính thì ta đi xuống!" Chân hắn vừa nhấc lên, đang muốn đi xuống, chợtbên lỗ tai nghe được một thanh âm cất lên như tiếng nổ.

" Tiên sinh ngươi năm nay ba mươi hai, mười hai năm trước cha mẹ cùngqua đời, hiện có một anh một em gái, bần tăng nói có đúng không?" Thanhâm Ngộ Minh đại sư quả nhiên có hương vị của Phật môn sư tử hống, bấtquá hắn không phải thanh âm của hắn làm cho trung niên nhân khựng lại,mà chính là vì nội dung trong câu nói, bởi vì trung niên nhân đã dừngchân lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn qua.

" A a, bần tăng còn biết, ngươi sinh nhằm mùa thu đông, cả đời lao lựcbôn ba, áo cơm coi như không tệ, nhưng vẫn chưa có con." Xem ra NgộMinh đại sư đối với phản ứng của trung niên nhân rất vừa lòng, trên mặtđang mỉm cười.

" Đại sư nói thêm chút nữa." Trung niên nhân khẩn trương giương mắt nhìn Ngộ Minh.

" Vô lượng thọ phật, ta nói." Trương Cửu Linh đạo trưởng đi tới: " Bấtquá có một số việc, là chuyện riêng tư, không biết thí chủ có ngạikhông?"

" Không quan hệ, ngươi nói đi." Trung niên nhân nói.

" Tốt lắm, ba năm trước đây thí chủ nhất thời động sắc niệm, từng làmđiều sai lầm, hôm nay trên thân có bệnh kín, chuyện nam nữ cấm tuyệt,tuy trị liệu có khởi sắc nhưng muốn khỏi hẳn thì cần đến một năm thờigian, thật là đáng tiếc.."

Lời nói này cho dù mịt mờ, nhưng mọi người nghe được thì hiểu, dưới đàiđột nhiên một trận cười to, trung niên nhân đứng ở trên đài, sắc mặtlúc xanh lúc trắng, muốn nổi giận cũng không được, không giận cũngkhông xong, chuyện xấu này dĩ nhiên không thể nói với người ngoài,nhưng hết lần này tới lần khác là do hắn đồng ý cho Trương đạo nhân nóira, cho nên hắn không thể làm được gì lão.

May mắn là người chủ trì là một người có kinh nghiệm phong phú, lập tứcchạy tới: " Các vị, các vị, các ngươi xem, hai vị đại sư chính là caonhân có chân tài thực học nha, bây giờ chúng ta lại tìm một vị kháchthí nghiệm tiếp theo thôi." Hắn không chút phản ứng đẩy trung niên nhânđi xuống, muốn dời đi lực chú ý.

" Đừng nóng vội, cứ từ từ." Thần đồng leo xuống ghế: " Đã hôm nay có duyên gặp, ta sẽ giúp ngươi tiêu tai giải nạn a."

Trung niên nhân ngạc nhiên xoay người: " Ý tứ của ngươi là..?"

Tiểu thần đồng nở nụ cười cao thâm khó lường, đưa tay vào người tha thamột hồi xuất ra một viên đất, thấy dưới đài có nhiều người đang âm thầmnhíu mày suy nghĩ: " Tiểu hài tử này cũng thật quá đáng, trên ngườikhông ngờ lại bẩn như vậy!"

Tiểu thần đồng đưa cục đất cho trung niên nhân: " Viên này, ngươi trởvề uống chung với nước, ba ngày sao kỵ đi ra ngoài, kỵ uống rượu hútthuốc, sau đó ngươi sẽ khỏi bệnh, tinh lực càng tăng tiến."

Sắc mặt mọi người lập tức kinh ngạc!

Sắc mặt trung niên nhân vừa rồi là màu trắng xanh, còn bây giờ đã biếnthành màu đen, một tay chộp tới viên đất rồi sau đó ném mạnh vào mặttiểu thần đồng. Vừa rồi hắn đã tức giận đến muốn nín thở, nhân cơ hộinày phát tác, mắng to: " Tiểu súc sinh! Thật là không có dạy dỗ!"

Tiểu thần đồng quả nhiên là người có hàm dưỡng, cũng không hề tức giận,đứng ở nơi đó cũng không nhúc nhích, nhưng khi viên đất bay đến trướcmặt hắn, lại phảng phất như gặp phải thứ gì đặc biệt, trực tiếp bay rangoài, theo gương mặt bay sát qua, bay ra sau đầu hắn, Tiểu Khai đanghưng phấn gắn thêm một sợi dây điện cuối cùng, vừa quay đầu lại, hámiệng nói mới một từ: " Ta..."

Chợt nghe một tiếng rít gió, viên đất đã hướng thẳng vào miệng hắn.

Cả toàn trường trợn mắt kinh ngạc.

Thời khắc mấu chốt, chỉ thấy Tiểu Khai thật trấn định, vẫn không nhúcnhích, viên đất bay đến trước mặt hắn, phảng phất như chạm phải vật gìngăn trở, đột nhiên bị kìm hãm, sau đó thẳng tắp rơi xuống.

" Chân khí hộ thể!" Đạo sĩ, hòa thượng, và tiểu thần đồng ba người sáu con mắt đồng thời bắn ra tinh quang.

" Ta kháo...đây là cái gì?" Tiểu Khai lúc này mới có phản ứng, bất chấptất cả hắn liền nói: " Là ai làm, mẹ nó, ta nhất định phải báo thù."

Vẻ mặt Tiểu Khai khiêu khích ngẩng đầu lên, theo ánh mắt mọi người nhìn về hướng trung niên nhân.

" Không phải ta." Trung niên nhân hiển nhiên thân thể khỏe mạnh chỉ cóhạn, vừa gặp phải một tiểu tử cao lớn có ánh mắt phẫn nộ, lập tức sợhãi: " Kỳ thật là hắn làm." Tay hắn chỉ vào hướng tiểu thần đồng.

Tiểu thần đồng giống như một pho tượng phật đang mỉm cười, ánh mắt hiềnlành quét về phía Tiểu Khai: " Ngươi không cần phẫn nộ, viên vừa rồikhông phải là vật dơ bẩn phàm tục, mà là đại hồng đan quý giá nhất củaMật Tông ta, có thể chữa lành trăm bệnh, đáng tiếc ngươi vô duyên, lãngphí một viên thuốc tốt."

CHƯƠNG 6 : ĐIỆN NÃO THẦN TOÁN

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

" Tiểu tử, đừng nghe hắn gạt người." Trung niên nhân nóichuyện hùng hồn: " Đó chính là đất bẩn trên người hắn tha xuống, taphỏng chừng hắn đã một tuần không có tắm rửa đó."

" Tốt lắm, tốt lắm, vị tiếp theo." Người chủ trì lúc này không thểkhông tiếp tục đứng ra, liều mạng đẩy trung niên nhân: " Vị tiên sinhnày phiền ngài đi xuống đi."

Vị thứ hai tình nguyện xem tướng số là một thiếu niên chỉ có mười bảy,mười tám tuổi, thái độ của thiếu niên này hoàn toàn không giống trungniên nhân, vừa lên đài đã ôm lấy tay của tiểu thần đồng lắc mạnh: " Caonhân, cao nhân, vô luận là Mật Tông hay là giáo đình, hay là các loạimôn phái tu chân, ta đều hướng tới đã lâu a! Năm năm trước ta đã xemPhiêu Miểu Chi Lữ nga, hôm nay khó khăn mới được gặp cao nhân, ngươihãy thu ta làm đồ đệ a, được không?" Thiếu niên lui về phía sau vàibước, hình dáng ra vẻ khổ sở: " Cao nhân, ngươi xem ta căn cốt thế nào?Có phải là một kỳ tài tu đạo năm trăm năm mới xuất hiện chăng?"

Đại hòa thượng Ngộ Minh nhìn hắn liếc mắt nở nụ cười: " Phàm phu tục tử, nhưng bất quá phúc khí đến rồi."

Thiếu niên nổi giận: " Ngươi tuyệt đối đã xem lầm rồi, ta tuyệt đối làmột kỳ tài tu luyện, ta từ nhỏ đã cảm thấy trong cơ thể ta có một cỗkhí, hơn nữa ta đặc biệt thích ăn trái cây...đại sư, ngươi không thể nóita như vậy nga."

Tiểu Khai bình thường vốn cũng rất thích xem tiểu thuyết huyền huyễn,bất quá khi gặp biểu hiện của thiếu niên này, rõ ràng là đã đọc sáchđến mức bị tẩu hỏa nhập ma rồi, hắn lặng lẽ lắc lắc đầu: " Ai...mới tuổinhỏ như vậy...."

" Được rồi, đừng có làm vậy nữa." Tiểu thần đồng cũng cười: " Bây giờngươi đi theo phía đông năm mươi thước, quẹo trái, sẽ gặp một chỗ xổsố, đúng là kịp giờ để mua, ngươi đi mua mười đồng tiền, chắc chắnngươi sẽ trúng thưởng."

" Thật hay giả đó?" Thiếu niên nghi ngờ.

" Thử xem không phải sẽ biết sao?" Vẻ mặt thần đồng cao thâm rõ ràng làđang trấn an thiếu niên, thiếu niên không nói hai lời, quay đầu bướcđi. Mọi người dưới đài đang bàn tán không ngừng, đều cảm thấy phithường tò mò.

Phải biết rằng tính toán cho số mệnh một người, có thể tìm người hợpmệnh số, nhưng loại mua xổ số này thì tuyệt đối thật là công phu, viênđất vừa rồi của tiểu thần đồng cho đến bây giờ còn không biết là thậthay giả, nếu lần này tính toán của hắn có thể thành công, vậy viên đấtvừa rồi tám phần là thánh dược Đại Hồng Đan của Mật Tông không sai.

Động tác của thiếu niên rất nhanh, năm phút sau đã thở hổn hển chạy trở về, cầm trong tay năm tờ xổ số.

" Nga, cao nhân, ta đã mua xổ số về đây, ta sẽ mở trước mặt các ngươi."Thiếu niên vừa nói vừa mở ra tờ thứ nhất, ở trên viết: " Cảm ơn đãquyên góp sự nghiệp phúc lợi của Trung Quốc."

Thiếu niên tiếp tục mở tờ thứ hai cũng là câu viết đó.

Tờ thứ ba, thứ tư cũng là cảm tạ.

" Di, chẳng lẽ tiểu thần đồng tính sai rồi?"

" Nha, dĩ nhiên rồi, ta đã nói đâu dễ trúng như vậy."

" Ha ha, ha ha, ta nói mà, thứ Huyền Học này không huyền bí như vậy đâu."

"...."

" Tiểu...tiểu thần đồng, chỉ còn tờ này thôi." Tay của thiếu niên chỉ vào tờ xổ số: " Hay là...ngươi xem đi?"

" Không cần, ngươi xem là được." Tiểu thần đồng đã tính trước, mỉm cười: " Đừng lo, mở nó ra đi."

Thiếu niên cẩn thận mở tờ xổ số, lộ ra vài chữ tinh mỹ.

" Một số 0, hai số 0, ba số 0, bốn số 0...Oa! Thật sự trúng rồi, một vạn nguyên a!" Thiếu niên kêu to lên.

" Trời ạ, thật sự là trúng thưởng lớn rồi! Tiểu thần đồng này thật sự là quá thần kỳ a!"

" Đúng vậy, đúng vậy, đây không phải thần đồng, đây là phật sống a!"

" Ai, tại sao ta không lên nhờ phật sống tính toán cho ta chứ?"

" Ta hỏi người chủ trì, còn nhận báo danh không?"

"..."

Thiếu niên hưng phấn đi xuống, có một vạn nguyên, hắn đã quên chuyệnmình cần bái sư phó học tu chân, người chủ trì nhìn vị tình nguyện thứba, lại nhìn vẻ mặt nhiệt tình của Tiểu Khai, có chút chần chờ nói: "Nếu không...hay là ngươi tới biểu diễn đi?"

" Ha ha, rốt cuộc đến ta rồi!" Tiểu Khai nhảy lên một cái: " Được, vậybây giờ đến phiên ta đến biểu diễn, ta cho các ngươi kiến thức kiếnthức, cái gì mới gọi là tướng số công nghệ cao, trăm tính đều linh,tuyệt đối không sai!"

" Ân...vị..tiên sinh này ngài họ gì?" Người chủ trì hỏi.

" Nga, ta họ Nghiêm, ngươi gọi ta là Tiểu Khai là được." Tiểu Khaithuần thục mở ra năm vật dụng đặt trên đài, tất cả đều lóe sáng, dụngcụ vận hành đã ông ông vang lên, đứng ở vị trí thứ ba vị tình nguyệnxem tướng rõ ràng đã bị Tiểu Khai dọa khiếp, nuốt nước bọt một cái quayđầu hỏi người chủ trì: " Ta...ta có thể mời Trương đạo trưởng tính cho takhông?"

" Không được, tuyệt đối không được! Ngươi là của ta đó!" Lỗ tai TiểuKhai thật thính, nhào tới giữ chặt cổ tay vị tình nguyện đó, bị TiểuKhai lôi kéo, nhất thời không thể động đậy, mặt hắn cũng đỏ lên, nhưngnhìn thấy hình dáng sẵn sàng nổi điên của Tiểu Khai, hắn thật sự khôngdám nói ra chữ " không" chút nào.

Tiểu Khai thuận thế chụp micro trong tay người chủ trì: " Các vị xem,các vị nữ sĩ, ta, Nghiêm Tiểu Khai, năm nay hai mươi mốt tuổi, tướngmạo đoan chính, thân thể khỏe mạnh, không hút thuốc, không uống rượu,không có điểm nào không tốt, đang làm việc tại một công ty tài chính,nghiệp vụ thuần thục, chưa lập gia đình, còn đang độc thân..."

" Ngươi nên nói về máy móc của ngươi đi." Người chủ trì lặng lẽ nhắc nhở hắn.

" Nga, nói vào việc chính đây.." Động tác của hắn có vẻ ngại ngùng: " Kỳ thật, ta là một khoa học gia..."

" Oanh!" Bên dưới vang lên một trận cười to.

" Ân, các ngươi không cần cười, chờ ta giải thích cho các ngươi cáchxếp đặt nguyên lý, các ngươi sẽ biết ta là một khoa học gia vĩ đại thếnào." Tiểu Khai nghiêm trang nói: " Nói cho các ngươi, đây tuyệt đối làphát minh mới của thời đại, các ngươi có thể nhìn thấy đầu tiên, làvinh hạnh lớn nhất của các ngươi."

Nghe nói như thế, dưới đài lại một phen cười to.

Khi mọi người đã bình tĩnh trở lại, Tiểu Khai bắt đầu nói chuyện.

" Dựa theo quan niệm của ta, trước tiên hoàn toàn đánh vỡ chuyện tínhtoán không chính xác, tất cả những người học vật lý nên biết, trong thếgiới điện não, quỹ tích vận động của điện tử không thể tính toán, chúngta chỉ có thể căn cứ vào việc kết quả mà đại khái xác định cách vậnđộng của nó nhưng ta vẫn kiên trì cho rằng, trên thế giới này mọi sựvạn vật kỳ thật đều có thể tính toán chuẩn xác, nhưng vì điều kiện đểsuy đoán chưa đủ nên mới không thể tính toán chuẩn xác được, nếu trongđiều kiện đầy đủ, ta nghĩ có thể nhìn thấy sự vật phát triển biến hóa,sau đó tiến triển thế nào, đều có thể tính toán một cách chuẩn xác cả!"Tiểu Khai đột nhiên ngưỡng cổ, tiêu sái nhìn lướt qua dưới đài, khẳngkhái nói: " Cả thế giới, thậm chí cả vũ trụ, đều có thể đoán trước đượchoàn toàn!"

Hắn vỗ vỗ vào máy tính của mình: " Ta đã giải thích trình tự này suốtnăm năm, có thể hoàn thành cỗ máy tính toán hết sức phức tạp này!"

" Cao, cao, thật sự là rất cao a!" Tiểu Quan nghe được trợn mắt há hốcmồm: " Khai ca, ngươi đang diễn giảng hả? Ta không thể không thừa nhậnta đã bị ngươi mê hoặc rồi."

" Hắc hắc, bình thường thôi." Tiểu Khai nói: " Kỳ thật đây là luận văntốt nghiệp đại học của ta, bất quá cuối cùng thầy giáo đã cho ta mộtcâu kết luận quá kém."

Tiểu Quan không nói gì.

" Cáp...ây!" Người chủ trì ngáp một cái: " Nói xong rồi chứ? Nói xong thìhãy biểu diễn cho mọi người xem một chút đi, Tiểu Khai đồng chí."

" Nga, được." Tiểu Khai thuần thục trên máy tính mở ra một hình ảnh, bắt đầu phỏng vấn vị tình nguyện thứ ba.

" Năm nay bao nhiêu tuổi?"

" Cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu?"

" Có bao nhiêu đứa con? Bao nhiêu con gái? Tên gọi là gì?"

" Nhóm máu của ngài là gì?"

" Có cao huyết áp hay không? Có bệnh gì khác không?"

" Nhà của ngài ở đâu? Bao nhiêu phòng?"

" Khi ngài còn trẻ có cuộc tình nào khác không? Trong cuộc đời từng có mấy nữ nhân?"

" Nơi này có ba tấm hình, nếu một chọn một ngài chọn cái nào?"

" Một hay nhiều?"

" Ảo tưởng của ngài là Tiêu Sắc hay là Lâm Chí Linh?"

" Tiền dành dụm của ngài nhiều không? Mật mã nhiều số chứ?"

"..."

Lão nhân gia tính tình rất tốt, mặc dù vậy chỉ nửa giờ sau khi TiểuKhai hỏi tới mật mã ngân hàng của ngài thì ngài đã phát tác, tay hắnrun run chỉ vào Tiểu Khai, môi đánh bần bật run rẩy: " Ngươi...ngươi conthỏ đáng chết, ngươi đúng là có mưu đồ làm loạn, tiểu súc sanh..rõ ràngngươi có âm mưu đoạt gia sản của ta a.!"

" Không phải, không phải lão nhân gia, ta tuyệt đối không có ý tứ này."Tiểu Khai nóng nảy: " Ta là muốn dùng điều tra tường tận để có thể đạtđược kết quả chuẩn xác nhất a."

" Ngươi...ngươi đúng là một tiểu tử táng tận lương tâm, ngươi đừng mơtưởng! Lão nhân ta còn chưa hồ đồ, ta chết cũng không nói cho ngươi mậtmã là ngày sinh của ta đâu!" Lão nhân gia dĩ nhiên cũng đã tức giận đếnhồ đồ luôn.

" Nga, vậy ngày sinh của ngài là gì?" Tiểu Khai liền hỏi.

" Hừ, hừ, sáu tây tháng ba." Lão nhân nói: " Ta sẽ không nói cho ngươi."

Tiểu Khai cuối cùng cũng không ngốc, không dám nói nữa, thấp giọng nóithầm: " Được được, hãy dùng tư liệu không trọn vẹn này mà tính thôi."

" Tư liệu không đầy đủ thì kết quả thế nào a?" Ở dưới đã bắt đầu có người tò mò.

" Không có gì." Tiểu Khai nói: " Trình tự của ta phi thường vĩ đại, nếuhắn không dùng đủ trọn vẹn tư liệu để tận lực tính toán, tuy hắn cấp rakết quả không sai, bất quá nếu tư liệu quá ít, hắn cũng chỉ có thể làmra bảng tính toán sơ lược bên ngoài, không có khả năng làm ra tính toánthật tỉ mỉ chính xác."

" Nga, nếu là không sai, thì chỉ cần có kết quả là được." Người bên dưới yêu cầu cũng không cao.

Tiểu Khai lại quay về máy tính bận rộn bấm gì đó. Khôngthể không thừa nhận hắn thao tác máy tính rất là lão luyện, ngón taykhông ngừng khua động, thanh âm liên tục giống như đang có những hạtđậu đang nổ, vang thành một mảnh, người đi đường bên ngoài nhìn vào cảmthấy thao tác này quả thật hiệu suất vô cùng cao cường, nhìn máy móccủa hắn, cách tính toán, tựa hồ là vô cùng cao cấp a!

Sự thật, Tiểu Khai vốn không hiểu được, thật ra thời đại học hắn có họcqua ba tháng nhưng sau đó đã sớm trả lại hết cho thầy cô, sở dĩ bây giờhắn có thể làm nhưng gió cuốn như thế là do ngày thường hay chơi tròchơi, bây giờ tay hắn làm nhanh như chớp như thế quả nhiên là có sựrung động đầy hiệu quả trong tầm mắt mọi người.

Nếu nói những biểu diễn khi nãy của Tiểu Khai chỉ là nháo kịch, vậy nãygiờ biểu diễn đánh chữ suốt nửa tiếng mới chính thức hấp dẫn được đámngười đang vây xem, cả vị lão nhân tình nguyện đang còn giận dữ khinãy, đều từ từ đi tới gần, muốn nhìn xem màn hình máy tính thật ra hiệnlên cái gì.

Rốt cuộc Tiểu Khai cũng ngừng lại: " Các vị hãy xem, kết quả có rồi đây!"

Tất cả mọi người ồn ào lên, Thập Thất vô cùng khẩn trương nhìn lên đài,miệng thì thào niệm liên tục: " Tiểu Khai có phải là quý nhân...Tiểu Khaicó phải là quý nhân...."

" Rốt cuộc ai mới chính thức là quý nhân đây? Trong bốn người này tuyểnra quả thật vô cùng khó khăn a." Thập Thất lặng lẽ cảm thán.

Cả màn hình bỗng nhiên tối đen, sau đó một màu bích lục chậm rãi hiệnra, cả quá trình tràn ngập cảm giác thần bí, người chủ trì đã sớm chồmtới nhìn xem, giơ microphone lớn tiếng đọc ra chữ viết trên màn hình: "Năm phút sau, ngài sẽ gãy một cái chân."

" Năm phút sau, ngài sẽ gãy một cái chân?"

Cả hiện trường, theo câu nói này hoàn toàn yên lặng hẳn, tất cả mọingười cổ quái nhìn nhau rồi lại nhìn lên đài, hoàn cảnh có vẻ vô cùngtrang nghiêm mỹ cảm.

" Hắc..." Rốt cuộc có người bật cười đầu tiên, bởi vì nhịn không được màphun ra một ngụm đồ uống, sau đó cả trên lẫn dưới đài, bộc phát ratiếng cười vô cùng đắc ý.

" Ha ha ha ha! Quả thật vô cùng buồn cười a! Năm phút sau, ngài sẽ bịgãy một cái chân, nga, trời của ta ạ, ta bây giờ còn đang khỏe lắm a!"Vị tình nguyện khi nãy còn đang tức giận đến vểnh râu mép mà bây giờ đãcười lên ha ha, cười đến râu mép cũng run lên, thoạt nhìn vô cùng tứccười.

" Ta đã nói, thần thần bí bí như vậy, thì ra là một tên lừa gạt!"

" Vui thật, vui thật, hôm nay lại gặp sự tình vui vẻ như thế, ai, đáng tiếc ta không đưa bạn gái tới xem nga."

" Đúng vậy, đúng vậy, tiểu tử này gọi là gì nào? Nga, đúng rồi, Tiểu Khai, tiểu tử này tuyệt đối là một tên hoạt bảo a."

" Hắc, bằng hữu, ta thưởng thức ngươi, ngươi tuyệt đối có tiềm lực đi đóng phim!"

Tiểu Khai hắc hắc cười đứng ở trên đài, một chút cũng không bối rối,còn có quay mắt nhìn trộm ba con yêu quái kia, sắc mặt của ba yêu quáiđều có vẻ vui mừng, đại khái là do nhìn thấy Tiểu Khai làm trò cườinhất thời cảm thấy Tiểu Khai đối với bọn họ không chút uy hiếp.

" Tiểu Khai tiên sinh, ngài có cái gì giải thích không?" Người chủ trì đưa microphone tới.

" Các vị, năm phút còn chưa tới mà." Tiểu Khai cười nói: " Đợi thêm lát nữa được không?"

Hắn nói chưa hết lời, Tiểu Quan đã bắt đầu phát công.

" Lão nhân, vì Tiểu Trúc, xin đừng trách ta, thành thực xin lỗi ngươia, dù sao ta cũng không phải nhà từ thiện." Tiểu Khai một bên cầunguyện, một bên mệnh lệnh: " Chuẩn bị...xuy!"

Chữ " xuy" vừa ra khỏi miệng, thì mặt đất bỗng nhiên nổi lên một trậngió lớn, vừa lúc thổi thẳng về phía lão nhân tình nguyện kia, lão nhânvì cười quá sức nên không còn hơi sức mà thở, đang ngưỡng cổ thở dốc,chân thối lui ra sau, lui mãi, lui mãi, lui tới bên mép đài cao, ngườichủ trì mắt thấy không hay, đang muốn dùng tay níu lại, nhưng có cơngió thổi đến, chỉ thấy lão nhân ngã mạnh ra sau, rớt ngay xuống đài!

Một tiếng hét thảm.

Người đứng quanh đài nhanh chóng vây tới, chỉ thấy lão nhân nằm trênmặt đất đang nắm lấy chân mà thở dốc đau đớn, trong đám người có mộttrung niên nhân đi tới nói: " Ta là thầy thuốc, để cho ta xem."

Năm phút sau, trung niên nhân ngẩng đầu lên: " Đưa đến bệnh viện đi, chân gãy rồi, gãy ngay khớp xương."

Cả hiện trường đang náo nhiệt ồn ào bỗng nhiên biến mất, mọi người taxem ngươi, ngươi nhìn ta, vẻ mặt đều nói không ra sự cổ quái, vẫn trầmmặc chừng vài phút, mới tất cả dồn ánh mắt lên Tiểu Khai trên đài đangmỉm cười.

Trong nháy mắt, cả sân rộng liền bộc phát ra tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Người chủ trì phản ứng đầu tiên, đi đến bên người Tiểu Khai nói: "Ngươi thành công rồi, chúc mừng ngươi, có muốn nói thêm gì không?" Hắnvừa nói vừa đưa microphone tới.

" Ta muốn nói một câu." Tiểu Khai nuốt ngụm nước bọt, dùng sức nắmchặt microphone, ánh mắt gắt gao nhìn Thập Thất chằm chằm, nhấn mạnhtừng chữ: " Ta chính là quý nhân!"

" Quả nhiên là ngươi." Thập Thất cũng không do dự: " Ta cũng không nhiều lời nữa, đợi lát nữa đi theo ta gặp lão gia đi."

" Điều đó là đương nhiên." Vẻ mặt Tiểu Khai thâm tình khẩn khoản: " Vì Tiểu Trúc thân ái, ta nhất định phải đi."

Ba yêu quái nhìn nhau, gương mặt tối đen.

Trương Cửu Linh đạo trưởng là người đi lên đầu tiên, nhìn Thập Thấtnói: " Vị thí chủ này, ta xem mặt người đầy vẻ sầu lo, ấn đường tốiđen, có phải trong nhà có chuyện tai họa gì không?"

" Đúng vậy." Thập Thất nói: " Đạo trưởng quả nhiên là cao nhân."

Trương Cửu Linh cao thâm cười cười: " Nếu bần đạo tính toán không sai, tên của thí chủ nhất định là con số."

" Oa, thật sự là thần a!" Thập Thất nói: " Ta gọi là Đinh Thập Thất, chính là con số, đạo trưởng, ngài tới nói chuyện đi."

" Được, nhưng mà..." Lão đạo cố ý trầm ngâm nói: " Bần đạo còn có một vị bằng hữu, đó chính là Ngộ Minh hòa thượng."

" Nga, đúng lúc, đúng lúc." Thập Thất thở ra một hơi dài: " Ta đang lokhông có cách nào khác để nhận ra, xem ra đúng là ba vị quý nhân rồi,kêu luôn Ngộ Minh đại sư luôn a. Kỳ thật lão gia của ta muốn mời các vịđi xem trong nhà, có việc thỉnh giáo, còn xin mời ba vị cảm phiền mộtlần."

Trương Cửu Linh lại nói: " Vị kia tiểu thần đồng..."

" A a, không cần nữa, hắn không tính." Thập Thất hưng phấn kéo hòathượng và đạo sĩ, sau đó tiếp đón Tiểu Khai: " Đi thôi, đi thôi."

Tiểu Khai nhún nhún vai, không nói hai lời, đi theo sau lưng Thập Thất,Trương Cửu Linh và Ngộ Minh nhìn nhau, rồi chỉ tiểu thần đồng: " Nhưngmà hắn..." Vừa quay đầu thì Thập Thất đã chạy đến ven đường lái xe tới.

" Ai, chúng ta đi trước thôi." Trương lão đạo lắc đầu, nói khẽ với NgộMinh đầy tức giận: " Thật không hiểu nổi, Trì Định Nghiêu tại sao lạiphái tên ngu ngốc này tới đây chứ."

Tiểu Khai đi theo phía sau Thập Thất, được vài bước đột nhiên nói: "Thập Thất, ta có xe riêng, ta đi theo ngươi đằng sau là được."

Chiếc xe màu đỏ của Tiểu Khai đậu nơi đó thật là bắt mắt, vẫn đang đợihắn, Tiểu Khai hỏi Tiểu Quan: " Xe này ở đâu ra, còn mỹ nữ kia thì saolại vậy?"

" Nga, không có gì." Tiểu Quan làm ra vẻ thản nhiên: " Xe kia là tacướp tới, thuận tiện giả mạo yêu quái một chút, kết quả là mỹ nữ kiabiến thành như vậy."

" Còn máy tính này? Là ngươi chạy về đem tới?" Tiểu Khai nói: " Ngươi thật là rất nhanh đó."

" Ây, ngươi thật là không có kiến thức." Tiểu Quan nói: " Ngũ Quỷ BànVận Thuật, là cổ pháp thô thiển nhất của Ngũ Hành Khám Tham, nếu ngaycả thứ này mà ta không biết, còn không bằng tìm một khối đậu hũ đập đầuchết cho rồi."

Thập Thất ngồi xe đằng trước, ló đầu ra nói với Tiểu Khai: " Theo sát a, đừng để lạc đó."

" Yên tâm" Tiểu Khai chắc chắn: " Vì hạnh phúc của Tiểu Trúc, ta sẽ tuyệt đối không nửa đường mà bỏ đi."

Tiểu Quan ngồi vào xe, không nhìn vị mỹ nữ bị Tiểu Quan áp bức mà tới,nhưng nhìn mặt nàng đang đầm đìa nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn chu ra cóthể treo được một cái bình, đang hung hăng trừng mắt nhìn Tiểu Khai,bất quá trừng thì trừng nhưng không dám làm gì, xem ra là bị Tiểu Quanlàm cho sợ hãi.

" Ngươi...tên là gì?" Tiểu Khai có chút xấu hổ, tìm lời để nói.

Mỹ nữ căn bản không để ý tới hắn.

" Ngươi có biết lái xe hay không?" Tiểu Khai lại hỏi.

Mỹ nữ đáng thương gật đầu.

" Ngươi tên là gì?" Tiểu Khai tiếp tục tìm lời để nói.

Chỉ tiếc là người ta không cho hắn chút mặt mũi, chẳng ừ hử câu nào.

" Được rồi, ngươi lái theo xe phía trước đi." Tiểu Khai nói.

Mỹ nữ gật đầu, thật nghe lời nhấn chân ga.

" Tiểu Quan, ngươi làm sao dọa cô ta vậy?" Tiểu Khai nói: " Sao ta cảmthấy thần kinh cô ta có vấn đề, nếu không tại sao không nói gì?"

" Không có gì, ta chỉ lừa cô ta một chút." Tiểu Quan giải thích: " Tanói với cô ta, ngươi là một con rết tinh, thích nhất là chui vào miệngngười ta uống não tủy, cho nên cô ta chỉ cần mở miệng nói, não tủy sẽbị ngươi hút hết."

Tiểu Khai lại hỏi: " Vậy ngươi biết cô ta là ai không? Có một chiếc xethể thao xinh đẹp như vậy, ta xem không giàu cũng quý a. Ta sợ chọcphải đại nhân vật."

" Ta đâu có lo được nhiều như vậy." Tiểu Quan ủy khuất nói: " Ta cũnglà có bệnh tìm đại thầy mà thôi, có thể tìm được một chiếc xe là khôngtệ rồi, sớm biết ngươi có nhiều vấn đề như vậy ta sẽ không giúp ngươiđâu."

Tiểu Khai trợn trắng mắt, bèn trầm mặc không nói.

Khi Trì Định Nghiêu nhìn thấy Tiểu Khai từ trong chiếc xe thể thaophong cách siêu cấp chui ra, hắn cả kinh há miệng, đang định mở miệnggiáo huấn thì chỉ thấy một bóng trắng bên người vọt ra ngoài, trực tiếpchạy đến bên người Tiểu Khai, thân thiết giữ chặt tay hắn: " Tiểu Khai,em biết anh sẽ đến mà!"

Đạo bóng trắng này chính là Trì Tiểu Trúc.

Mũi của Trì Định Nghiêu như muốn bốc khói, lớn tiếng nói: " Tiểu Trúc, con làm gì?"

Tiểu Trúc cũng không còn là cô con gái thật nghe lời như hôm qua nữa,nàng xoay người nói: " Ba, hôm qua con đã nói rất rõ ràng rồi, TiểuKhai tuyệt đối không phải là người nịnh phản trắc gì cả."

" Con..con ngay cả lời của Chu đại sư cũng không tin?" Trì Đình Nghiêu nổi giận: " Chẳng lẽ Chu đại sư gạt người hay sao chứ?"

" Hừ, ngày hôm qua con đã cảm thấy hắn có vấn đề." Tiểu Trúc nói: " Còncó cái gì mà quý nhân hôm nay, rất có thể bọn họ đúng là một bọn màthôi."

Chu đại sư vừa theo cửa đi ra, nghe nói như thế lập tức biến sắc: " Thíchủ, ta chỉ muốn cứu người, ngươi khinh miệt như thế, xem ra ta nên rờiđi là hơn."

CHƯƠNG 7 : TÚ HOA GỐI ĐẦU

(CHIẾC GỐI THÊU HOA)

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

Trì Định Nghiêu lập tức thay đổi gương mặt tươi cười đitới, bồi lễ nói: " Đại sư, tiểu nữ tuổi nhỏ không biết, xin đại sư đừngchấp nhặt với nó, vô luận thế nào, Trì Định Nghiêu ta tuyệt đối tintưởng đại sư, đương nhiên cả ba vị quý nhân ta cũng tin tưởng hết."

Lời vừa nói xong thì chợt nghe Thập Thất ấp a ấp úng nói: " Lão...lão gia, có chuyện nói với ngài."

" Ngươi nói đi." Trì Định Nghiêu nói: " Quý nhân hôm nay đã mời đến chưa?"

" Đã mời đến." Thập Thất nhìn Tiểu Khai, lại nhìn Trì Định Nghiêu, thấpgiọng nói: " Nghiêm Tiểu Khai tiên sinh là một trong những quý nhân màtôi mời về."

Trì Định Nghiêu rốt cuộc ngây ra.

Thật lâu sau, Trì Định Nghiêu mới hung hăng trừng Thập Thất, nói: "Được rồi...Nghiêm Tiểu Khai, nếu Thập Thất đã mời ngươi về, vậy ngươicũng vào ngồi đi."

Tiểu Khai cười hắc hắc, kéo Tiểu Trúc tiến vào.

" Cô gái kia là ai? Thoạt nhìn rất được đó." Tiểu Trúc có chút ghentuông hỏi Tiểu Khai: " Còn lái xe thể thao chở anh đến đây nữa."

" Nga, đó là lái xe của xe taxi." Tiểu Khai nói: " Gần đây thành phố ngày càng phồn vinh, cả xe taxi cũng dùng xe thể thao nữa."

" Hừ hừ, nhưng mà người ta còn đang đứng ở cửa không đi kìa." Tiểu Trúcquay đầu lại nhìn thoáng qua, chiếc xe thể thao đỏ rực vẫn đứng yênngoài cửa, không hề có ý muốn rời đi.

" Nga...là anh yêu cầu cô ta chờ chở anh về thôi." Tiểu Khai nói: " Lái xe của công ty thái độ phục vụ thật là tốt a."

Vừa nói xong lời này thì cửa xe thể thao đột ngột đập mạnh một tiếng, chiếc xe đã phóng vọt đi.

" Ta kháo, máy tính của ta!" Tiểu Khai qua vài giây mới phản ứng, chạy ra ngoài cửa, nhưng chiếc xe cũng chỉ còn là một chấm đỏ.

" Đây là thái độ phục vụ của lái xe thuê sao?" Tiểu Trúc cười cườitrừng hắn liếc mắt, cắn môi nói: " Đợi lát nữa tính sổ với anh."

Trì Định Nghiêu mang theo Chu đại sư, Trương Cửu Linh, Ngộ Minh đithẳng tới, Tiểu Khai cũng không khách khí vẫn đi theo sát phía sau, điđến một căn phòng có cửa sắt, Trì Định Nghiêu quay đầu, liếc mắt trừnghắn: " Nghiêm Tiểu Khai, chúng ta có việc đúng đắn muốn làm, ngươi rốtcuộc muốn làm gì?"

" Ta là quý nhân của ngươi nha." Tiểu Khai thản nhiên nói: " Ta đương nhiên phải giúp ngươi tiêu tai giải nạn rồi."

Trì Định Nghiêu mấp máy môi vài cái, xem ra là muốn phát tác, bất quánhìn con gái vẫn đang đứng cạnh Tiểu Khai, cuối cùng thở dài: " Được,ngươi cũng vào đi."

Đây là một căn phòng rất cổ xưa, trong phòng còn mang theo mùi vị ẩmmốc, xem ra đã thật lâu không có mở ra. Trì Định Nghiêu đợi tất cả mọingười đi vào, liền cẩn thận quan sát bên ngoài, sau đó lục lọi trênvách tường một hồi, nhẹ nhàng ấn một cái, trên vách tường nhất thờihiện ra một cái lỗ kín, hắn cẩn thận lấy ra một cái hộp bằng gỗ hồng,đặt lên bàn.

Trương Cửu Linh, Chu đại sư, Ngộ Minh sắc mặt đều kích động lên, hơi thở cũng trở nên trầm trọng.

" Mời chư vị xem đi, nếu nói Trì gia chúng ta có cái gì liên lụy nghiệpbáo gì đó, thì là vật này thôi." Trì Định Nghiêu nói: " Đây là một mónbảo bối ông nội truyền cho ta."

" Nó tên là gì?" Thanh âm Chu đại sư có chút run rẩy: " Thí chủ phải nên kể lại một chút mới được."

" Ta nhớ rõ khi còn bé ông nội có nói qua, nó gọi à Yêu Hồn Ngọc." TrìĐịnh Nghiêu ráng nhớ lại rồi nói: " Qua nhiều năm như vậy ta đã khôngcòn nhớ rõ chi tiết tỉ mỉ nữa, nhưng lúc ấy ông nội có nói với ta mộtchuyện xưa, dường như là tổ tiên của ta từng lỡ tay làm bị thương ngườinào đó, cuối cùng người kia không trị bệnh mà chết, nên khối ngọc nàyđược lưu lại."

" Vậy khối ngọc này có chỗ nào đặc thù?" Trương Cửu Linh vội hỏi.

" Có một chút đặc thù." Trì Định Nghiêu nói: " Khối ngọc này đông ấm hạmát, đeo vào một năm bốn mùa không bị khí nóng hay lạnh xâm nhập, theoông nội ta nói, đeo trong người còn có thể ngăn chặn yêu ma, quỷ quáikhông xâm nhập được."

Ngộ Minh hòa thượng nuốt ngụm nước bọt, tiếp tục hỏi: " Đã như vầy, sao thí chủ không đem nó ra để bên người?"

" Ai, không thể a." Trì Định Nghiêu thở dài: " Năm đó tổ tiên lỡ taylàm người đó bị thương đã là một sai lầm lớn, tự tiện giữ lại bảo vậtcủa người khác lại thêm sai, nếu con cháu đời sau chúng ta lại còn dùngbảo bối của người ta mà sử dụng, vậy thì càng vô sỉ, thẹn với ba chữngười đọc sách a."

Chu đại sư vỗ tay một cái: " Cái này được rồi, khối ngọc này đúng là căn nguyên của nghiệp báo!"

" Thật là...làm sao bây giờ?" Trì Định Nghiêu nói: " Ta nên đem nó hiến cho quốc gia, hay là hủy diệt."

" Cũng không đúng." Trương đạo trưởng thở dài: " Thiên ý tuần hoàn, báoứng trước mắt, hôm nay bần đạo rút cuộc hiểu được đạo lý của hai câunói này, thí chủ còn nhớ rõ năm đó lỡ tay đánh thương người nọ có họ gìkhông?"

" Ta nhớ rõ ông nội nói qua...tựa hồ là họ Trương." Trì Định Nghiêu bỗngnhiên hiểu được, ngẩng đầu kinh ngạc nói: " Chẳng lẽ đạo trưởng ngàilà..."

" Đúng là tại hạ." Trương đạo trưởng hai tay đan vào nhau, thật sâu báimột bái, thái độ vô cùng trang nghiêm, ẩn chứa vài phần cảm khái vàkích động.

" Ta kháo, chuyện này cũng quá trắng trợn a!" Tiểu Khai nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm: " Chẳng lẽ thật là nhân quả báo ứng?"

" Báo ứng khỉ mốc." Tiểu Quan nói: " Hắn sống mấy trăm năm rồi, đã sớmbiết người chết nọ họ Trương, chỉ có điều chuyện Trì gia trước kia đãcó người tu chân, bọn họ không dám đến thôi, rơi vào đời này, phươngpháp tu chân đã đoạn tuyệt, cho nên bọn họ mới khởi âm mưu đến đây."

Trì Định Nghiêu trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc nói: " Nếu đã là ý trời, vậyhôm nay ta đem khối ngọc này trả lại cho đạo trưởng, thuận tiện thaythế tổ tiên tạ lỗi với đạo trưởng."

" Vô lượng thọ phật." Trương Cửu Linh nói một câu rồi đứng thẳng dậy: "Thương hải tang điền( Ruộng dâu hóa biển xanh), người đã thành không,sự sai lầm năm đó không còn khẩn yếu, bất quá bần đạo biết được khốingọc này cũng không đơn giản như lời của thí chủ, bên trong nhất địnhcòn có nhiều điều huyền bí, chẳng biết thí chủ có thể có một ít ghichép của tổ tiên về khối ngọc này không?"

" Ghi chép...ghi chép cái gì?" Trì Định Nghiêu trầm ngâm nói: " Ý của đạo trưởng là khối ngọc này còn có tác dụng gì khác sao?"

" Thí chủ sai rồi, ở trong mắt phàm phu tục tử, đây có lẽ chỉ là mộtkhối ngọc." Trương Cửu Linh mỉm cười nói: " Nhưng trong mắt lão đạo,đây rõ ràng là một pháp bảo tiên gia."

Trì Định Nghiêu nghe được thì trầm ngâm thật lâu, lúc này mới thở ramột hơi: " Chẳng lẽ trên thế giới này thật sự còn có thần tiên chi đạo?"

Trương đạo trưởng không đáp mà hỏi lại: " Vậy thí chủ có thể có phương pháp đó."

Trì Định Nghiêu ra vẻ quan trọng gật gật đầu: " Đạo trưởng dĩ nhiên làcao nhân, trong lòng ta quả thật có cất giấu vài câu khẩu quyết, nhưngcho tới bây giờ không biết có tác dụng gì, nếu ý trời đã như thế, ta sẽtruyền cho đạo trưởng."

Trương đạo trưởng vừa lòng gật đầu, không nói.

" Làm sao bây giờ?" Tiểu Khai lặng lẽ hỏi: " Mấy yêu quái này diễn xuấtkhông chút sơ hở, nếu không phải ngươi nói cho ta biết, ta cũng nghĩbọn họ là thần tiên đó."

" Cuối cùng ta cũng đã biết bọn họ làm ra nhiều trò như vậy là vì cáigì rồi." Tiểu Quan nói: " Nguyên lai muốn gạt Trì Định Nghiêu nói ravài câu khẩu quyết kia, sự thật mấy câu khẩu quyết nọ mới là mấu chốt."

" Chúng ta có thể làm cái gì đây? Trơ mắt nhìn bọn họ lấy khối ngọc nàyđi hả?" Tiểu Khai nói: " Ai biết sau khi bọn họ lấy được khẩu quyết thìcó giết người diệt khẩu hay không?"

" Vậy cướp khối ngọc kia đi." Tiểu Quan khẽ cắn môi: " Ta đếmmột...hai..ba, chúng ta cùng động thủ, cướp được lập tức chạy trốn,chuyện tới nước này không thể tính gì thêm nữa."

Trì Định Nghiêu nói: " Đạo trưởng, chúng ta đổi chỗ khác, ta một mình nói khẩu quyết cho ngươi."

Ánh mắt Trương Cửu Linh hơi đổi, nhìn qua ánh mắt hai đồng bạn đang đămđăm nhìn, miễn cưỡng cười nói: " Không cần đâu, tất cả mọi người đều làngười tu đạo, không tham không cầu, không có cái gì cần giữ bí mật cả."

" Tốt lắm." Trì Định Nghiêu nói: " Khẩu quyết là như thế này..."

Tim của Tiểu Khai như muốn nhảy ra ngoài, đang đợi Tiểu Quan hô lênmột...hai...ba thì dùng tốc độ nhanh nhất cướp ngọc, nhưng ngay thời khắcmấu chốt này, mọi người đột nhiên cảm giác được dưới chân chấn động,chấn đến ngăn tủ nơi tường cũng lay động không ngừng.

" Chẳng lẽ là động đất?" Tiểu Khai kinh nghi ngẩng đầu lên, liền cảm giác được cả phòng đều chấn động mãnh liệt.

Lúc này đây chấn động càng thêm kịch liệt, Chu đại sư quắc mắt nhảy dựng lên, lớn tiếng nói: " Bên ngoài có người!"

Vừa dứt lời, chợt nghe " ba lạp" một tiếng, cả nóc phòng đổ sụp mộtkhối lớn, may mắn không có đè trúng mọi người, mọi người ngẩng đầu nhìnlên, ánh sáng sáng rỡ bên ngoài tràn vào, nhất thời nhìn thấy hai ngườiđang uy phong lẫm lẫm đứng ngoài cửa phòng.

Tiểu Khai mới liếc mắt nhìn thì thất thanh kêu lên: " Tư Mã Thính Tuyết!"

Trên nóc phòng đứng hai người, mặc toàn quần áo trắng như tuyết, caongạo như cây tùng, một người đúng là Tư Mã Thính Tuyết, mà người cònlại là một lão giả, tóc râu đều bạc trắng, trong tay cầm một thanhtrường kiếm chiếu ra quang hoa lóe sáng, ánh mặt trời chiếu rọi, phảnxạ chiếu ra vạn đạo kim quang, hai mắt tinh quang lòe lòe chăm chú vàoba người Chu đại sư, lớn tiếng quát: " Yêu ma phương nào, lại dám côngnhiên hiện thế, khi dễ Nga My ta không có người sao?"

Ba người Chu đại sư cùng hít một hơi không khí, thất thanh nói: " Phái Nga My?"

" Cũng được." Lão giả kia cất cao giọng nói: " Bản nhân là đại đệ tửphái Nga My Tuyết Mi, ba người các ngươi hôm nay đã gặp được ta, còn cólời gì để nói?"

Tư Mã Thính Tuyết đứng bên cạnh Tuyết Mi mặt mày hớn hở,thấp giọng nói: " Tuyết Mi gia gia, uy phong thêm chút ít, uy phongthêm chút ít, hắc hắc."

Hắn quay đầu lại, nhìn Tiểu Trúc cao giọng nói: " Trì tiểu thư, ta cónghe nói nhà cô xảy ra chuyện, đây là tu chân cao thủ do ta cố tình vềgia tộc mời ra, cô yên tâm, chỉ cần có Tuyết Mi gia gia của ta ở đây,nhà cô nhất định sẽ bình yên vô sự."

Tiểu Khai thấp giọng hỏi Tiểu Quan: " Đây là tại sao?"

" Kháo, còn hỏi sao lại thế này." Tiểu Quan nói: " Bây giờ tu chân giớithật quá tệ rồi, vậy mà còn ở lại nơi phàm gian, tên Tuyết Mi này làtay đánh thuê của Tư Mã gia tộc đó a."

Tư Mã Thính Tuyết dĩ nhiên đã thấy hình dáng không ừ không hử của TiểuKhai, càng đắc ý: " Nghiêm Tiểu Khai, ngươi thật vô dụng, trong nhà Trìtiểu thư xảy ra chuyện lớn như vậy, ngươi không giúp được một chút nào,chỉ biết đi theo nịnh bợ, ngươi xem ta..."

Hắn mặc dù nói còn chưa dứt lời, nhưng trong lời nói biểu hiện ý tứ chêbai không bỏ sót, Tiểu Khai tức hận trừng mắt nhìn hắn, một câu cũngnói không ra lời.

Vô luận thế nào sự xuất hiện của hắn cũng quả thật có nhiều chỗ tốt a.

Trì Định Nghiêu cau mày, quay đầu nói: " Nghiêm Tiểu Khai, rốt cuộc là sao?"

" Vậy còn không rõ ràng?" Tiểu Khai nói: " Ngươi tin phải mấy người nàytất cả họ đều là yêu quái, bây giờ Tư Mã thiếu gia đưa cao thủ tới làđi tới bắt yêu đó."

Trì Định Nghiêu giật mình há to miệng, nhảy dựng lên trốn ngay vào sau lưng Tiểu Khai.

Lão nhân Tuyết Mi cười tủm tỉm nhìn phản ứng của mọi người, nghĩ thấythật thích thú, cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, nói: " Thời gian đãkhông còn sớm nữa, các ngươi muốn chết từng người một hay là cùng mộtlúc đây? Yên tâm, Tuyết Mi ta dù sao cũng là đệ tử danh môn đại phái,nhất định sẽ cho các ngươi chết toàn thây."

Chu đại sư nhìn Trương Cửu Linh, Trương Cửu Linh nhìn Ngộ Minh, ba người đồng thời gật gật đầu, cùng quát to: " Hiện thân!"

Tiểu Khai cảm thấy bên người bốc lên một mùi tanh hôi, ba vị tiên phongđạo cốt yêu quái đã hiện ra nguyên hình, vị Chu đại sư nguyên lai làmột con heo mập, Trương đạo trưởng là một con gián, điểm chết ngườichính là Ngộ Minh đại sư lại là một con hồ ly, ba loại động vật này vốnkhông sạch sẽ, khi bọn họ khôi phục nguyên hình, nhất thời cả ngườitoát ra một mùi hôi thối, Tiểu Khai bị mùi hôi này làm bật lui ra saunăm bước tới sát vách tường rồi " phác thông" đặt mông ngồi bệch xuống.

" Tà ma ngoại đạo, còn dám cậy mạnh?" Tuyết Mi đại sư ánh mắt trừnglên, một tay giơ lên cao, quát một tiếng: " Tật!" Thanh kiếm kia nhấtthời chia ra làm năm, cao cao bay lên trời, giắt trên đỉnh đầu hắn,thoạt nhìn có vẻ như là người bất khả chiến bại, mỗi một cử động củahắn toát ra sự tin tưởng cường đại, cả động tác rút kiếm, hoàn mỹ khôngchê vào đâu được, cả Tiểu Quan nhìn thấy cũng phải thở dài: " Cao thủ,cao thủ a!"

Phải biết rằng, mặc dù lực lượng của Tiểu Quan chưa khôi phục, nhưngánh mắt thì tuyệt đối đứng đầu, cả hắn cũng nói là cao thủ, thì ba yêuquái kia rung động đến thế nào có thể tưởng tượng mà biết, chợt nghecon heo yêu kia cả giận nói: " Chúng ta làm sao bây giờ?"

" Còn có thể làm sao bây giờ, đánh thôi." Tiếng nói chói tai của hồ ly:" Đây rõ ràng là cảnh giới cao nhất của Nga Mi Ngũ Lôi Thiên Tâm kiếmtrận, nghe nói phải có năm người liên thủ mới có thể thi triển, vì saochỉ một mình hắn có thể xuất ra được? Chẳng lẽ thanh kiếm này là tiêngia chi bảo?"

Con gián kia nhảy dựng, nói: " Nói cái gì cũng vô dụng, Ngũ Lôi kiếmtrận như sét đánh, chạy khẳng định không thoát, chúng ta hay là toànlực kháng cự một kích thôi!"

" Come on, baby." ( Đến đây, cưng) Tuyết Mi móc ngón út lại, nói thêm một câu: " Ta sẽ cho các ngươi chết vui vẻ một chút."

Ba con yêu liếc nhau, cùng rống to lên, chỉ thấy ba đạo hào quang nhấpnhoáng, ba con yêu quái đã xuất ra bổn mạng nguyên đan của chính mình,rõ ràng đã hoàn toàn liều mạng đánh thẳng tới hướng Tuyết Mi.

" Ngươi xuống dưới đi." Tư thái của Tuyết Mi ưu nhã vô cùng, đã đẩy TưMã Thính Tuyết rơi xuống phòng, thân thể Tư Mã Thính Tuyết giống nhưmột sợi lông vũ, bị hắn dùng chân nguyên lực nâng, bình yên vô sự rơixuống mặt đất, vừa lúc dừng ngay đối diện Tiểu Khai.

Với chi tiết này, tỉ mỉ vô cùng đã làm cho Tuyết Mi đại tông sư có những thái độ biểu hiện hoàn mỹ không chút sơ sót.

" Ba yêu quái này thật sự nếm khổ lớn, đã bị mất phu nhân còn tổn binh,ngay cả mạng cũng mất luôn." Tiểu Khai cũng không nhẫn tâm nhìn thêmnữa, phảng phất như đã nhìn thấy ba con động vật bị một kiếm phân thây.

Nhưng, một giây sau, chợt nghe Trì Định Nghiêu lớn tiếng kinh hô: " Di?"

Tiểu Khai vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy ba con yêu quái đang thẳng tắpvọt thẳng vào trong kiếm quang đầy trời, trong phút chốc, kiếm quang cóánh sáng thật hoa lệ nhất thời như tảng băng tan rã, hoàn toàn thuliễm, ba con yêu quái phá tan trăm đạo kiếm quang, tốc độ không giảmchút nào, hung hăng hướng thẳng tới chỗ Tuyết Mi.

" Phanh" Một tiếng nổ rung trời, thân hình thon dài cao lớn của TuyếtMi bị đâm cho máu thịt bầy nhầy, phân ra thành bốn, năm mảnh.

" Ta kháo!" Tiểu Khai nhìn thấy trợn mắt há hốc mồm.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi gió thổi vào đình viện, sự yên tĩnh đến nỗi cây kim rớt xuống cũng có thể nghe được.

" Đã chết?" Tiểu Trúc là người phản ứng đầu tiên.

" Không có khả năng a." Tiểu Khai lấy tay khép miệng mình đang mỏ to hết cỡ.

" Hai vị huynh đệ ngàn vạn lần không cần kinh hãi!" Con heo yêu kia hừhừ nói: " Đây là Chướng Nhãn Pháp, hắn muốn lừa gạt chúng ta!"

" Đúng, Chướng Nhãn Pháp, tuyệt đối là Chướng Nhãn Pháp." Mồ hôi trênngười con gián và hồ ly tuôn ầm ầm: " Phương pháp tiềm ẩn của người nàycao minh tới cực điểm, chúng ta cũng không cảm giác được hơi thở củahắn. Hơn nữa, Chướng Nhãn Pháp của hắn cũng quá chân thật, ngươi xem,ngay cả cỗ thi thể bây giờ còn chưa có biến mất."

" Đúng vậy." Con heo yêu cảm thán: " Chẳng những không biến mất, ngaycả máu cũng chảy thành vũng, cả ngũ tạng lục phủ( bộ đồ lòng) cũng đira hết kìa."

" Đúng vậy, đúng vậy. Ngươi xem bên kia màu xanh gì đó, dường như là mật đó a." Hồ ly chỉa chỉa tay nói.

" Mật thì nói gì, các ngươi xem đi, nơi đây đỏ đỏ trắng trắng, giống như là não tủy nga." Con gián đã bắt đầu nghi ngờ.

Ba yêu quái nhìn nhau, nói không nên lời sự cổ quái.

" Nếu không...chúng...ta đi.. nhìn xem?" Con heo đề nghị đầu tiên.

" Vậy ngươi đi đi." Hồ ly vốn đa nghi, hắn tuyệt đối không chịu tự đi nhìn.

" Để ta đi." Con gián nhảy dựng lên chạy tới, đem thi thể qua nhìn lại,rồi lại bay qua bay lại, cả nửa ngày, bỗng nhiên nhảy lên cao ba thước:" Ha ha, chúng ta đã xử lý được một đại đệ tử phái Nga Mi!"

Phải biết rằng, trong cả tu chân giới, Nga Mi và Thanh Thành đều đứngđầu các môn phái, đệ tử của hai phái cơ bản đã bế quan tu luyện nhiềunăm không hỏi thế sự, cho nên các đệ tử của phái Nga Mi, cơ bản như làcấp bậc tồn tại cao nhất trong tu chân giới, bây giờ lại bị ba tiểu yêuquái vừa biết hóa hình tiêu diệt, quả thật khó trách con gián lại caohứng như vậy.

" Thật sự xử lý rồi?" Con mắt hồ ly nhất thời trừng lên.

Tư Mã Thính Tuyết đặt mông ngồi trên mặt đất, mặt mũi trắng bẹch.

Hắn nghe người của Thiên Dật công ty nói nhà của Tiểu Trúc xảy rachuyện, lúc này mới chú ý hỏi thăm, cuối cùng hắn phát hiện có điềukhông đúng, vì vậy về nhà mang theo Tuyết Mi trưởng lão thần bí của TưMã gia tộc đi ra, theo hắn nghĩ, chỉ cần giải quyết được chuyện phiềntoái này, Tiểu Trúc thế nào cũng sẽ có thêm vài phần kính trọng vớihắn, đương nhiên, chuyện tình hôm nay hắn đã giấu diếm cả cha hắn.

May mắn là Tuyết Mi trưởng lão cũng là một người dễ nói chuyện, thậtnhiệt tâm cùng hắn đi đến đây, vốn tất cả đều nằm trong kế hoạch củahắn, hơn nữa hắn nghe cha hắn nói Tuyết Mi trưởng lão là người có đạithần thông, cũng là một nhân vật có thể dời non lấp biển, ai mà biếtchỉ một chút lại bị đánh chết như thế.

Ba yêu quái có thể giết người diệt khẩu hay không hắn còn chưa kịp lolắng, hắn chỉ biết Tuyết Mi chết thì xem như hắn đã gây ra đại họa tàytrời.

" Nguyên lai chỉ là một cái gối thêu hoa!" Vừa nghe nói Tuyết Mi đãchết, ba yêu quái lập tức đắc ý, thân hình nhoáng lên, nhất thời hóathân làm người, Chu đại sư tức hận đá vào thi thể Tuyết Mi một cước,nhổ nước miếng lên người lão, lúc này mới quay đầu hung hăng nhìn vềphía mọi người đang có mặt.

" Các ngươi đã nghe rồi, đã biết chúng ta là yêu quái, vậy nên nghelời, bằng không chúng ta sẽ ăn tươi các ngươi!" Chu đại sư lộ ra răngnanh nói: " Lão già kia, mau đưa Yêu Hồn Ngọc ra đây, còn khẩu quyếtnữa."

" Ta...ta không giao." Trì Định Nghiêu mặc dù là người cổ hủ, nhưng vẫncó điểm ngạnh khí của người đọc sách, mặc dù hai chân đang run cầm cậpy như lá cây trong cơn gió, nhưng kiên quyết không chịu thua.

" Hắc, hắc, lão già này, vốn chúng ta thầm nghĩ lừa đi bảo bối củangươi, nhưng bây giờ ngươi đã biết chúng ta là yêu quái, chúng ta cũngphải hạ độc thủ mà thôi." Trương Cửu Linh đạo trưởng từng bước đi tới,hung hăng nắm lấy cánh tay Trì Định Nghiêu, đoạt đi Yêu Hồn Ngọc trongtay hắn.

" Không cho ngươi!" Trì Định Nghiêu sanh ngạnh lớn tiếng nói: " Không nên ép ta!"

" Hừ! Ta muốn bức ngươi, ngươi làm gì nào?" Trương đạo trưởng dùng sứcgiật lấy, Trì Định Nghiêu mắt thấy không được, bèn dùng sức, khôi ngọctrong tay hung hăng đập thẳng xuống mặt đất.

Trong lòng ba yêu quái vẫn xem khối ngọc này là bảo bối, vốn không nghĩcó người lại hủy diệt nó, chiêu thức này không ai ngờ tới, chỉ nghe "binh bàng" một tiếng, khối ngọc đập xuống đất vỡ thành ba khối nhỏ.

" Ta kháo!" Trương đạo trưởng giận dữ, tay giơ lên, Trì Định Nghiêu bịbắn tung lên nóc nhà, may mắn sao lại rơi xuống đúng ngay trên đầu TưMã Thính Tuyết.

Tư Mã Thính Tuyết sớm đã bị dọa đến hai chân như nhũn ra, ngồi ở trênmặt đất không hề đứng lên, mắt thấy một người đang đè xuống, muốn chạycũng không thoát, bị Trì Định Nghiêu áp xuống: " Phốc" một thanh âmtrầm muộn vang lên, trực tiếp phun ra một búng máu, Trì Định Nghiêu thìkhông bị gì cả, nhưng Tư Mã Thính Tuyết trợn mắt rồi hôn mê.

" Nội thương, hiển nhiên là nội thương." Tiểu Quan ở trong lòng Tiểu Khai có chút hả hê nói.

" Chúng ta làm sao bây giờ?" Tiểu Khai nóng nảy: " Chúng nó khẳng định sẽ giết người diệt khẩu đó."

" Đừng nóng vội, Khai ca." Tiểu Quan nói: " Tuyết Mi kia mặc dù là mộtcái gối thêu hoa nhưng phản ứng cũng không chậm, trước khi hắn chết đãphát ra tín hiệu cầu cứu phái Nga Mi, chúng ta chỉ cần kéo dài thờigian, sẽ có cứu binh thôi."

Mới nói tới đây, chỉ thấy Ngộ Minh đại hòa thượng gầm lên giận dữ, haitay đã chụp lấy cánh tay Tiểu Trúc, lôi tới. Đáng thương thân thể TiểuTrúc lại mảnh khảnh, bị hắn kéo như vậy, nhất thời hai chân hổng lênbay tới.

" Ngươi muốn làm gì?" Tiểu Khai nhất thời nóng nảy.

" Hắc hắc, ngươi nghĩ ta muốn làm gì?" Chu đại sư dù bận vẫn ung dungđi đến trước mặt Tiểu Trúc, dò xét từ trên xuống dưới thân thể nàng hồilâu, ánh mắt dần dần trở nên dâm đãng: " Nếu Trì Định Nghiêu không hợptác, chúng ta đây lấy con gái hắn mà trút giận."

CHƯƠNG 8 : THU YÊU NGOÀI Ý MUỐN

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

" Đừng có làm bậy." Trì Định Nghiêu nóng nảy: " Các ngươi muốn giết cứ giết ta, không được làm hại con gái ta."

" Ngươi nghĩ có thể hay không?" Chu đại sư cười hì hì nhìn Trì ĐịnhNghiêu: " Chúng ta không phải là người lương thiện, chúng ta là yêuquái, biết cái gì gọi là yêu quái hay không? Đúng là loại chuyên mônlàm chuyện xấu, chuyên môn giết người, càng nhìn người khác đau khổ thìcàng cao hứng, nếu không có ích lợi gì thì chúng ta tuyệt đối sẽ khôngbao giờ nhân từ nương tay đâu."

" Ta...ta.." Vừa rồi Trì Định Nghiêu chưa từng khuất phục, giờ nhìn thấycon gái gặp nguy hiểm, nhất thời cả đầu đầy mồ hôi hột cuồn cuộn tuônxuống, chán nản nói: " Ta nguyện ý nói khẩu quyết cho các ngươi nghe."

" Ngươi thúi lắm!" Chu đại sư mở miệng mắng to: " Bây giờ ngươi mới nóicho chúng ta biết thì còn có tác dụng gì, Yêu Hồn Ngọc đã bị ngươi đậpnát, kế hoạch chuẩn bị hoàn hảo của chúng ta hoàn toàn phá sản, nói chongươi, lão tử bây giờ rất tức giận, ta muốn xử lý hết toàn bộ cácngươi!"

" Đúng, nam toàn bộ giết chết, nữ toàn bộ cưỡng gian." Ngộ Minh phụ họanói: " Vừa lúc ta suốt một trăm năm không có thưởng thức qua mùi vị củađàn bà rồi."

" Đúng, cô nàng này cũng được." Trương đạo trưởng bây giờ còn gì hìnhdáng của một đạo sĩ, mà là một con quỷ, bộc lộ dâm ý toát ra ngoài: "Hắc hắc, để lão đạo ta trước tiên kiểm tra căn cốt cô ta trước, nếuthiên tư cao, ta có thể thu một nữ đồ đệ."

Tiểu Khai vốn thật định chờ viện quân, nhưng trong lòng hắn Tiểu Trúclà một nữ thần, tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào ô nhục, vừa thấytay của con yêu đang giơ đến trước ngực Tiểu Trúc định sờ, đâu còn quảnđược nhiều như vậy, nhất thời dấn người lên: " Không được chạm tớinàng!"

" Hừ, hừ không biết tự lượng sức mình, ta vốn nhìn ngươi không vừa mắtrồi." Trương đạo trưởng nói: " Lão tử muốn sờ, ngươi làm được gì nào?"

" Ta...ta.." Tiểu Khai mặt đỏ lên, một quyền đánh tới, nhưng Trương đạotrưởng phất tay áo một cái, Tiểu Khai nhất thời bật lui ra sau hai bathước, lại nhìn tay của Trương lão đạo chỉ cách ngực của Tiểu Trúc cònchút xíu..

" Ta kháo, chuyện tới hôm nay, đành phải bất chấp thôi." Tiểu Khai mộttay chỉ trời, một tay chỉ vào Trương lão đạo, uy phong lẫm lẫm quát: "Phong! Ma ! Khẩu ! Quyết !"

" Phong Ma Khẩu Quyết?" Ba yêu quái cũng là người có kiến thức, cùngquắc mắt nhảy dựng, ánh mắt ngưng trọng trừng tới nhìn Tiểu Khai.

Gió nhẹ, mây vờn, ánh nắng tươi sáng...chưa từng phát sinh chuyện gì.

" Ngươi là tên lừa gạt, nhưng thật ra cũng biết nhiều thứ a." Trươngđạo trưởng nhẹ nhàng thở ra, lại thò tay tới. Tiểu Khai nhìn thấy tronglòng nhảy lên, khẽ cắn môi, một tay móc ra Vô Tự Thiên Thư, vỗ mạnh lênbìa sách: " Tiểu Quan, đi ra cho ta!"

Nhất thời mặt đất bằng phẳng nổi lên một đạo sương khói, một tiểu hàitử như một quả cầu nhảy ra, trên đầu không có một cọng tóc, Trì ĐịnhNghiêu quên hết tất cả, mở to miệng nhìn qua.

" Tiểu Quan, mau cứu Tiểu Trúc!" Tiểu Khai quát to.

" Khai ca, lực lượng của ta...còn không.." Lời của Tiểu Quan còn chưa nóihết, chỉ thấy toàn thân ba yêu quái đều run rẩy lên, run rẩy vô cùngkịch liệt, ngay cả tay cua Ngộ Minh hòa thượng cũng không còn chút sức,Tiểu Trúc rơi bịch xuống mặt đất.

" Chúng nó bị phát bệnh phát điên rồi à?" Tiểu Khai kỳ quái hỏi Tiểu Quan: " Đây cũng là pháp thuật của ngươi?"

" Không có." Tiểu Quan cau mày, như đang suy nghĩ: " Ta dường như đang nhớ ra cái gì thì phải."

" Nhớ tới cái gì?" Tiểu Khai đã khẩn trương lên.

" Ta nghĩ...lực lượng của chúng ta nên đến từ chỗ ta." Tiểu Quan càng chau mày chặt hơn.

Tiểu Khai ngạc nhiên.

Ba yêu quái run rẩy ngày càng kịch liệt, xem ra đang tốt đẹp là thế màbỗng nhiên giống như sanh ra tật bệnh siêu cấp, làm cho Tiểu Trúc nhìnthấy kinh tâm động phách, thực sự sợ chúng nó không cẩn thận da thịttrên người cũng phải run cho đến rơi xuống. Nàng cẩn thận nhìn vẻ mặtba yêu quái, như khóc như cười, nhìn chừng vài giây thì Tiểu Trúc độtnhiên tỉnh ngộ: nguyên lai chúng nó là quá kích động mà thôi.

Vừa mới nghĩ ra nguyên nhân, chỉ thấy ba yêu quái đang quỳ sụp xuống,khóc hô: " Vạn Yêu Vương, Thái Tổ gia gia đại nhân, không nghĩ tới lúcchúng ta còn sống còn có vinh hạnh nhìn thấy lão nhân gia ngài nha!"

" Ách..." Tiểu Khai hoàn toàn hồ đồ rồi.

Biểu hiện của Tiểu Quan tốt hơn, hắn trừng đôi mắt làm ra vẻ vô cùng ápbức quét một vòng trên người ba yêu quái, sau đó lạnh lùng hừ mộttiếng: " Các ngươi quả có lá gan lớn, cả Khai ca của ta mà cũng dám đắctội!"

" Khai...Khai ca?" Chu đại sư thất thanh nói: " Hắn...hắn..hắn là ca ca của thái tổ gia gia?"

" Không sai." Tiểu Quan dùng một tư thế thật xinh đẹp tại chỗ xoay mộttrăm tám mươi độ bay lên, đặt mông ngồi trên bàn, nói: " Hắn là đại cakết bái của ta, ý kiến của hắn chính là ý kiến của ta, Tiểu Trúc tỷ tỷlà chị dâu của ta, ngươi lại dám có chủ ý với tỷ ấy?"

Tay của Trương đạo trưởng như chạm phải điện vội rút nhanh trở về: "Dạ, thái tổ gia gia, ta sai rồi, ta sẽ cấp cho ngài công đạo a." Hắncũng không nói hai lời, đưa một tay nhoáng lên, trong tay đã hiện ramột cây đao, sau đó ánh đao chợt lóe, máu văng ra, đã bổ cánh tay kiaxuống.

" Ti!" Trương đạo trưởng hít sâu một hơi, không kêu một tiếng, quăngcánh tay xuống, cũng không nói một câu nào dư thừa, cặp mắt vẫn nhiệttình nhìn Tiểu Quan.

" Ân, cũng không tệ lắm." Tiểu Quan vừa lòng gật đầu: " Từ bây giờ bắtđầu, Khai ca là người nói chuyện thay ta, nếu các ngươi là tiểu đệ củata, thì cũng là tiểu đệ của Khai ca, từ nay về sau hắn có chuyện gì thìcác ngươi nhất định phải nhanh chóng thi hành, hắn có gì phân phó cácngươi cũng phải nhanh chóng làm ngay, nhất định phải làm một tiểu đệthật sự trung thành, có nghe hay không?"

" Nghe được." Ba yêu quái thành thành thật thật trả lời.

" Vậy thì tốt, ta đi trước." Tiểu Quan liếc mắt nhìn về phía chân trời,sau đó " sưu" một tiếng bay trở vào trong Vô Tự Thiên Thư.

Trường hợp bây giờ thật có điểm cổ quái, Tiểu Trúc nhìn Tiểu Khai, vôcùng nghi vấn, Trì Định Nghiêu nhìn Tiểu Khai, ánh mắt đã có vẻ lolắng, đại khái sợ Tiểu Khai có âm mưu đáng sợ gì đó, chỉ có Tư Mã ThínhTuyết, thật ra là hạnh phúc, vẫn đang trong trạng thái hôn mê, cái gìcũng chưa từng nhìn thấy.

"...Khai gia." Chu đại sư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới tìm được một xưng hô: " Ngài có cái gì phân phó?"

" Cũng không có gì cần làm." Tiểu Khai bây giờ đã có ý: " Mặc dù cácngươi là yêu quái, nhưng cách làm người của Tiểu Khai ta, cũng rất rõràng, ta sẽ không bởi vì các ngươi là yêu quái mà kỳ thị các ngươi, coithường các ngươi, ta luôn là người thích tôn trọng người khác, nhâncách tôn nghiêm, cho nên, ta đối với các ngươi có yêu cầu về việc đềcao đạo đức."

" Tốt quá, Khai gia ngài cứ nói." Ba yêu quái cảm kích nói.

" Đầu tiên, từ nay về sau không thể tiếp tục giết người nữa, ngay cảđánh thương người cũng không được, tính mạng rất là quý giá, các ngươilàm yêu quái cũng đã hiểu rõ sự tu hành, nhưng các ngươi có thể sốngmấy trăm năm, ngươi xem người thường, cuộc sống ngắn ngủi, nếu còn bịyêu quái giết chết, thì đời này không phải rất tội nghiệp hay sao? Chonên con kiến còn muốn sống chứ đừng nói chi con người, nhà phật có nói,rất có đạo lý a." Tiểu Khai chậm rãi nói: " Ta yêu cầu các ngươi từ nayvề sau ăn chay niệm phật, mỗi ngày phải thắp hương, mỗi ngày tắm rửa,không cần hễ một chút là đánh đánh giết giết, nếu các ngươi thật tâm màlàm, thì hãy đi đến Định An Tự tìm chủ trì phương trượng quy y mộtchút, làm đệ tử phật môn đi."

" Ách...cái này..." Ba yêu quái chỉ cảm thấy vớ vẩn vô cùng, nhưng ngườiđang nói chuyện cũng là vị ca ca của Vạn Yêu Vương mà họ vô cùng tínngưỡng, vậy lời này hiển nhiên là khuôn vàng thước ngọc, cho nên bọn họgật đầu: " Được rồi Khai gia, ngày mai chúng ta sẽ đi."

" Cũng được, cũng được, dễ dạy dễ dạy a." Tiểu Khai nói: " Vậy khối ngọc trên mặt đất này sao đây?"

" Khối ngọc này đã không còn ý nghĩa nữa." Ngộ Minh hòa thượng nói: "Vốn trong khối ngọc này ẩn chứa một ít bổn nguyên yêu lực của Vạn YêuVương thái tổ gia gia đại nhân, nhưng nếu thái tổ gia gia đã đích thântới nhân gian, vậy điểm lực lượng trong khối ngọc này không còn ý nghĩagì nữa, huống chi, ngọc đã nát, lực lượng trong đó đã biến mất rồi."

Tiểu Khai lúc này vô cùng sảng khoái, đắc ý thích thú, không hề chú ýtới Tiểu Trúc đang đứng ở sau lưng hắn, trong ánh mắt đã bao phủ mộtnỗi mất mác nhàn nhạt.

" Nguyên lai, hắn là cùng một đường với việc tu chân và yêu quái, tachỉ nghĩ hắn là một người bình thường, ai ngờ hắn lại là một đại nhânvật..." Tiểu Trúc lặng lẽ thở dài: " Ta vốn muốn cùng hắn tương tu yêuthương, nhưng trên trời là một ngày, nhân gian lại trăm năm, chờ chođến khi ta đã già, hắn vẫn còn hình dáng tuấn tú như hôm nay, cho đếnkhi ta về với đất, hắn lại có thể có người yêu khác, vậy thì ta và hắncó khoảng trống lớn như thế nào, nguyên lai hết thảy những gì trướckia, chỉ là ta theo ý mình mà thôi." Nàng càng nghĩ, lại càng cảm thấyảm đạm thương tâm.

Lúc này, Tiểu Khai bừng bừng hưng phấn quay đầu lại, kêu lên: " Tiểu Trúc."

Đúng lúc này, đột ngột có dị biến phát sinh!

Một đạo hào quang chói mắt làm cho người ta không thể mở mắt ra đượctheo phía chân trời xa xôi phóng tới như điện, chỉ trong một giây đãđảo qua hiện trường một vòng, đạo ánh sáng kia phảng phất như có thểxuyên qua tất cả, nhất thời những vách tường trong phòng biến thành bộtphấn, mà ba yêu quái kia vẫn như cũ không hề nhúc nhích đứng ở đó,nhưng nơi ngực của bọn họ lại cùng xuất hiện một lỗ hổng.

" Bồng." Tuôn ra một luồng mưa máu.

Ba yêu quái, vừa rồi còn sống sờ sờ, nhưng bây giờ đã chết rồi sao?

Đạo hào quang kinh thiên động địa trong nháy mắt biến mất, mọi ngườicùng ngẩng đầu lên, chỉ thấy có một trung niên nhân đeo mũ đạo sĩ đanghư không giữa không trung, đôi mắt như trăng sáng chiếu rọi, đang nhìnxuống, cất giọng nói: " Yêu ma phương nào, dám can đảm giết môn hạ NgaMi ta?"

Trên mặt đất, thi thể Tuyết Mi lẳng lặng nằm, ở một nơi không xa, làthi thể Chu đại sư, Trương đạo trưởng và Ngộ Minh hòa thượng ba người,Tiểu Khai, Tiểu Trúc, Trì Định Nghiêu ngơ ngác nhìn lên bầu trời, trongvòng nửa giờ này, động tác thật sự là mau lẹ, tình thế thay đổi liêntục, đến giờ phút này đầu óc mọi người cũng không suy nghĩ được gì nữa.

Bên người trung niên nhân là một cô gái phi thường xinh đẹp, gương mặthoàn mỹ không chê vào đâu được, trên đầu vai đeo một cái áo choàng màuvàng, mặc dù thoạt nhìn phảng phất như bằng tơ vàng, nhưng áo choànglại màu sắc lưu động, ẩn ẩn có loại cảm giác thâm sâu không lường được,hiển nhiên không phải là phàm vật.

Cô gái này vẻ mặt thập phần cao ngạo, trong cao ngạo mang theo lạnhlùng, có chút băng giá quét mắt nhìn mọi người dưới mặt đất, vẻ rấtkhinh thường biểu hiện rõ ràng ra ngoài, có thể xưng bằng tám chữ: "Đẹp như đào lý, lạnh tựa băng sương."

Người trung niên nói xong, liền dò xét chung quanh, nhất thời thần sắccó chút ngoài ý muốn, nói: " Di, không ngờ lại là Thiên Tuyển môn chủđương kim, tại hạ Nga Mi Tuyết Phong, xin thứ cho tội bất kính."

Hắn mặc dù ra vẻ khách khí, nhưng trong ngữ khí cũng có ý khinh miệt,dị thường rõ ràng Tiểu Khai vừa bị một kiếm kinh thiên động địa của hắnlàm hoảng sợ, cũng không thèm so đo thái độ của hắn, ha ha cười hỏi: "Sao ngươi biết?"

Tuyết Phong cười ngạo nghễ: " Tại hạ đứng đầu Nga Mi, chuyện của tu chân giới có gì mà ta không biết?"

Tiểu Khai chấn động, nhất thời chỉ vào thi thể của TuyếtMi nói: " Ngươi...ngươi là chưởng môn phái Nga Mi? Vậy người này ngươibiết hắn sao?"

" Đương nhiên." Tuyết Phong thở dài: " Ta chính là vì nhận được sự cầuviện của sư đệ mới vội vàng chạy tới đây, sư đệ này của ta, cho tới bâygiờ đều không hề học võ thuật, bản lãnh chân thực thì không học được,chỉ học được chút ít Chướng Nhãn Pháp hoa lệ bên ngoài, bình thườngnhững người khác xem trọng mặt mũi Nga Mi ta nên không cùng hắn so đo,lần này gặp phải mấy tên yêu quái chẳng ra gì lại mất luôn cả mạng."

" Phải, nhưng..." Tiểu Khai ấp úng nói: " Hắn vừa dùng chính là..Ngũ Lôi Thiên Tâm kiếm trận nga."

" Giả thôi." Tuyết Phong lại thở dài: " Ngũ Lôi Thiên Tâm kiếm trận làtrấn phái chi bảo của Nga Mi ta, cả ta phải cùng bốn vị sư huynh đệliên thủ mới có thể thi triển ra được, huống chi là hắn, thanh kiếm kiacủa hắn, thật ra là tìm được một loại tài liệu tốt tu luyện qua, đángtiếc hắn luyện chỉ là công phu mặt ngoài, cũng không có được khí lựccủa chính đạo."

" Như vậy cũng đúng." Tiểu Khai nghe được trợn mắt há hốc mồm.

Đang nói tới đó, chợt nghe trên mặt đất " A" một tiếng kêu, mọi ngườiđảo mắt nhìn lại, nguyên lai Tư Mã Thính Tuyết cuối cùng đã tỉnh lại.Hắn vừa tỉnh, mắt lại nhìn ngay bốn cỗ thi thể, trong đó có ba thi thểđang chậm rãi biến hóa thành thi thể động vật, Tư Mã Thính Tuyết lạicàng hoảng sợ, hét lớn một tiếng, nói: " Cứu mạng a!"

" Hắc.." Chợt nghe nữ tử bên người Tuyết Phong đột nhiên bật cười, mớikhoảng nửa giây thì cũng đã thu lại nụ cười, gương mặt lại không chútthay đổi. Nhưng nụ cười vừa rồi, phảng phất như xuân về đại địa, trămhoa đua nở, loại mỹ thái như núi băng hòa tan này nhất thời làm TiểuKhai trợn mắt.

Tư Mã Thính Tuyết vừa ngẩng đầu, lại gặp lúc nữ tử kia thu lại nụ cười,nhất thời ánh mắt cũng ngây ra, ngơ ngác hỏi: " Các ngươi là ai?"

Nữ tử kia nhìn Tiểu Khai, rồi lại nhìn Tư Mã Thính Tuyết, có vẻ chánghét và khinh bỉ, cau mày quay đầu đi chỗ khác, một câu cũng không nói.Tuyết Phong cười nói: " Tư Mã gia tộc cùng Nga Mi ta rất có duyên phận,ta là chưởng môn Nga Mi, không biết ngươi có nghe nói qua không?"

" Nghe nói qua." Tư Mã Thính Tuyết ngơ ngác gật đầu, nói: " Đó là sưmôn của Tuyết Mi gia gia." Nói đến đây, đột nhiên phản ứng, lớn tiếngnói: " Trời ạ, ngài đúng là chưởng môn Nga Mi?"

Tuyết Phong mỉm cười gật đầu: " Đã như vậy, ta hỏi ngươi, việc hôm nay rốt cuộc là phát sinh như thế nào?"

Tư Mã Thính Tuyết cũng không hề giấu diếm, lập tức đem hết mọi sự tìnhra kể một lần, nguyên lai hắn từ ngày ấy gặp qua Tiểu Trúc trong lòngvẫn nhớ mãi không quên, cố tình đi đến công ty Thiên Dật để tìm TiểuTrúc, nhưng vì trong nhà xảy ra chuyện nên Tiểu Trúc không có đi làm,hắn vốn có tiền có thế, nghe được nhiều nơi nói lại, trong khi Tư MãThính Tuyết thì không giống với Trì Định Nghiêu, gia tộc bọn họ đúng làcó người tu chân Tuyết Mi ở phía sau làm chỗ dựa, cho nên hắn đã sớmxác định là có yêu quái và người tu chân tồn tại, cho nên hắn kết luậnđây là vấn đề có liên quan đến phong thủy và yêu quái, vì vậy hắn trởvề tổng bộ mời Tuyết Mi tới.

Nói về Tuyết Mi, mặc dù lực lượng không mạnh, nhưng những thứ kỳ lạ cổquái đã luyện được không ít, hắn chỉ tính toán một chút đã tính ra mấyyêu quái có mưu đồ làm loạn, lập tức xuất ra bảo kiếm, phá đi nócphòng, cùng ba yêu quái tranh đấu.

Chuyện kế tiếp thì Tiểu Khai đã nhìn thấy, chỉ tiếc Tư Mã Thính Tuyếthôn mê quá nhanh, chuyện xảy ra phía sau không nhìn thấy, cho nên hắnnói đến lúc mình ngất đi thì không nói thêm gì nữa.

" Chuyện sau đó cũng rất đơn giản." Tiểu Khai nói: " Chúng ta đã cốgắng kéo dài đến lúc chưởng môn Tuyết Phong xuất hiện, một kiếm đã chémchết ba yêu quái, vì vậy chúng ta được cứu."

" Không phát sinh chuyện khác?" Tuyết Phong nhíu mày: " Ta vừa rồi rõràng cảm giác được nơi này có yêu khí ngập trời dị thường khủng bố, cảphi kiếm của ta cũng bị ăn mòn có chút không thể khống chế. Nhưng trướckhi ta đến thì cỗ yêu khí bỗng nhiên biến mất, sao đó tìm lại khôngthấy, ta đã kêu Bội nhi xem xét chung quanh đây một vòng, nhưng vẫnkhông có phát hiện gì. Chẳng lẽ là ảo giác của ta thôi sao?"

" Nguyên lai nàng gọi là Bội nhi..." Tiểu Khai trộm nhìn cô gái áo vàngliếc mắt, nhưng phản ứng của nàng cũng thật nhạy cảm, ánh mắt Tiểu Khaivừa tiếp xúc, đã bị ánh mắt của nàng nhìn trở lại, vừa nhìn thấy hắnđang nhìn trộm, nàng nhíu mày lại, trên mặt vẻ chán ghét càng thêmnhiều hơn. Tiểu Khai vừa quay đầu, phát hiện Tiểu Trúc đang nhìn mình,trong mắt mang theo ít ưu tư, nhịn không được nhìn nàng cười hắc hắc,hơi có chút ngại ngùng.

Nhưng hắn lại không ngờ, Tiểu Trúc lại đang suy nghĩ vấn đề khác: "Nguyên lai hắn là Thiên Tuyển Môn môn chủ, hơn nữa thoạt nhìn là hìnhnhư còn ngang hàng với phái Nga Mi, vậy thân phận của Tiểu Khai thật làrất cao a. Cao còn hơn ý nghĩ của ta nữa."

" Chào Tuyết Phong chưởng môn, trước tiên xin đa tạ ân cứu mạng củangài." Trì Định Nghiêu cuối cùng mở miệng: " Kỳ thật chuyện vừa rồi lànhư thế này..."

" Ha ha, hiển nhiên là ảo giác của ngươi mà!" Tiểu Khai lập tức lớntiếng nói: " Nơi này ngoại trừ ba yêu quái đâu có ai đến qua, ta vừamới đang cùng ba yêu quái giảng đạo lý, ta muốn khuyên chúng nó cải áchướng thiện, nhưng chúng nó vốn không nghe, nếu không phải ngài tới kịpthì chúng ta đã xong đời rồi."

Tuyết Phong nghi ngờ liếc mắt nhìn Tiểu Khai, bỗng nhiên chau mày, quayvề cách đó không xa quát: " Người nào? Đi ra cho ta!" Lời vừa nói ra,ngón tay bắn ra, một chút lục quang ung dung bắn ra ngoài theo phươnghướng đối diện bay đi.

" Oa, hạ thủ lưu tình!" Một thanh âm rất quen thuộc vang lên, sau đóTiểu Khai liền trợn mắt há hốc mồm nhìn thấy Tiêu Vận như đang bị ngườita đốt mông từ sau tường nhảy dựng lên, nha đầu kia cũng biết Đằng NaThuật, nhảy dựng nhảy vài thước cao, khó khăn lắm mới phóng qua đầutường, thật chật vật khó khăn hạ xuống, nhìn Tuyết Phong rất là xấu hổkêu nhanh: " Tuyết Phong tiền bối."

" Nga, nguyên lai là đại sư tỷ của Thiên Tuyển Môn." Tuyết Phong gặp lại Tiêu Vận, thần thái bỗng nhiên trở nên có điểm cổ quái.

" Tiền bối, ngài còn nhớ rõ ta nha." Thần thái của Tiêu Vận càng xấu hổ: " Ba năm không gặp, ngài vẫn tốt a."

" Vẫn tốt, đương nhiên vẫn tốt." Tuyết Phong cười ha ha: " Bội nhi,ngươi xem, ngươi vẫn nhớ không quên vị bằng hữu tốt này đây, đã xuấthiện rồi đó."

" Hoàng Bội!" Tiêu Vận vừa nhìn thấy cô gái áo vàng bên người Tuyết Phong thì kinh hãi vui vẻ kêu lên.

" Chào tỷ tỷ." Cô gái áo vàng vui vẻ cười rộ lên: " Ba năm qua có được khỏe không?"

" Ta còn khỏe.." Tiêu Vận nhìn thấy mình vừa bị đạo lục quang đốt đimột ít quần áo, lại nhìn xem người bạn tốt đang lăng không phiêu nhiêngiữa không trung, suy nghĩ lại ba năm trước hai người cùng là phàm ục tử mà thôi, nghĩ tới đó thì răng lại cắn chặt: " Cũng nhờ phúc củasư phó, ta thật sự là tốt không thể tốt hơn."

Tuyết Phong cười nói: " Nhị tứ cửu môn chủ vừa mới đi về cõi tiên,chính là sự tổn hao lớn nhất của tu chân giới, Vận nhi đau khổ là đúngrồi."

Hoàng Bội từ trên bầu trời bay xuống, thân thiết giữ tay Tiêu Vận: " Tỷtỷ, nếu lúc trước ngươi theo ta bái nhập môn hạ Nga Mi là tốt rồi,chúng ta có thể mỗi ngày ở chung với nhau, dù sao bây giờ Nhị tứ cửumôn chủ cũng không còn nữa, nếu không ngươi vào Nga Mi đi."

" Bội nhi, không được nói bậy." Tuyết Phong quát: " Trong tu chân giớimôn phái sâm nghiêm, ai dám tùy ý thay đổi, đại nghịch bất đạo như vậytừ nay về sau không được nói nữa."

" Bội nhi biết rồi..." Hoàng Bội kỳ thật rất nghe lời sư phó: " Hay là...tỷ tỷ, nếu không đến Nga Mi chúng ta chơi vài ngày đi."

" Cái này...thì..khái khái...ta không đi được." Tiêu Vận trộm nhìn TiểuKhai, phát hiện hắn đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn mình, bỗng nhiênlòng tinh nghịch khởi lên, quay về Tiểu Khai nháy mắt cười kêu lên: "Sư đệ."

" Ngươi...ngươi..kêu ta sư đệ..." Tiểu Khai ấp úng nói: " Ngươi cũng là người Thiên Tuyển Môn?"

" Đúng vậy, làm sao, không được à?" Tiêu Vận như bị xúc phạm trừng mắt:" Bằng không ta lại cứ dây dưa với ngươi không rõ như vậy hay sao? Cũngdo lão già kia làm ra chuyện này thôi đó."

" Ông ấy đã chọc giận ngươi cái gì?" Tiểu Khai không vui: " Ông ấy nóigì đi nữa cũng là sư phó của hai ta, ngươi nên khách khí với ông ấy mộtchút đi."

" Ta phải khách khí với hắn?" Tiêu Vận nổi giận: " Có loại sư phó bỏmặc đồ đệ đi như thế không? Lão già chết ấy gạt ta nói Thiên Tuyển Mônlà môn phái gần nhất với thần linh, gạt ta vào Thiên Tuyển Môn, kết quảchưa từng học được cái gì, còn bỏ lỡ bao thời cơ, phải biết rằng lúc ấyta hoàn toàn có thể tiến vào Nga Mi hay Thanh Thành a, ngươi có biết đólà địa phương nào không chứ? Đó là thánh địa của tu chân giới!"

Tiêu Vận càng nói càng giận, lớn tiếng: " Chuyện này còn không nói,trước khi chết hắn còn nói với ta, nữ đệ tử của Thiên Tuyển Môn phải gảcho môn chủ!"

Câu nói cuối cùng vừa nói ra nàng đã cảm thấy không đúng, vội vàng chemiệng lại, nhưng đã muộn, trường hợp mới đầu đang náo nhiệt, bỗng nhiênhoàn toàn im lặng xuống, im lặng đến nỗi chỉ nghe được tiếng hô hấp.

Tiểu Khai đã hoàn toàn hóa đá, một đầu ngón tay chỉ vào Tiêu Vận, miệngmở to, rồi lại khép, khép lại mở, rốt cuộc nói không ra một chữ nào.

Hoàng Bội đã ngây dại, chăm chú nhìn vẻ mặt của Tiêu Vận, nhìn thế nàocũng không giống đang nói giỡn, nàng lại nhìn Tiểu Khai, lòng nghĩ càngnhìn càng chán ghét, mày tặc mắt chuột, thần kinh hề hề, không có bảnlãnh, tỷ tỷ mà phải gả cho hắn sao?

Cả Tuyết Phong cũng ngây dại, trầm mặc thật lâu sau mới rốt cuộc thởdài: " Quy củ cổ quái của Thiên Tuyển Môn, quả nhiên thật hiếm có."Những lời này không biết là tán dương hay đang xiên xỏ, nhưng nghe lọtvào lỗ tai mọi người lại có thêm một tư vị trong lòng.

CHƯƠNG 9 : QUAN MÔN ĐỆ TỬ

(ĐỆ TỬ NHẬP THẤT)

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

" Tiêu tổng giám gia thế hiển hách, xinh đẹp như hoa,cùng với Tiểu Khai còn có hôn ước, bọn họ lại cùng tu chân, lại cùngchung môn phái, bọn họ mới chính thức là kim đồng ngọc nữ a." Trongmiệng Tiểu Trúc thập phần khổ sở, cẩn thận nhớ lại, chỉ cảm thấy mấyngày trước đây từ khi Tiêu Vận xuất hiện, mỗi một động tác, mỗi mộtquyết định đều ẩn chứa tình nghĩa sâu đậm với Tiểu Khai, hiển nhiên làtoàn tâm với Tiểu Khai, mà chính bản thân mình lại mơ hồ không biết,vẫn ôm ấp giấc mộng đẹp của một cô gái, nàng càng nghĩ càng cảm thấy ảmđạm thương tâm, cơ hồ nước mắt cũng đã sắp chảy xuống.

" Tỷ tỷ, tỷ thật sự phải gả cho hắn sao?" Hoàng Bội lắc lắc phe phẩy tay áo Tiêu Vận: " Tỷ không phải nói giỡn chứ?"

" Ta không có nói giỡn." Da mặt Tiêu Vận giống như bị lửa thiêu, thấp giọng nói: " Sư phó tay đúng là nói như vậy đó."

" Vậy chính bản thân tỷ thì sao? Tỷ cũng muốn gả cho hắn?" Hoàng Bộinóng nảy: " Tỷ tỷ, ta thật không muốn nhìn thấy tỷ nhảy vào lò lửa đâu."

" Ta còn chưa nói sẽ gả cho hắn mà." Đầu của Tiêu Vận đã cúi sát ngực,thanh âm cũng đã nhỏ xíu giống như hết hơi: " Hắn không có thích ta..."Mặc dù nàng nói vậy, nhưng một đôi mắt long lanh vẫn đang nhìn về phíaTiểu Khai, như muốn nghe Tiểu Khai nói cái gì, lại sợ Tiểu Khai nói racái gì, tâm tư con gái thật là phức tạp, chính mình nghĩ gì mà cũngkhông hay biết.

Tuyết Phong cuối cùng cũng là cao nhân tu chân, rất nhanh đã bỏ quanhững việc phàm trần này, hạ xuống đất, cầm lấy ba khối ngọc bị vỡ trênđất, kinh ngạc nói: " Nguyên lai là Yêu Hồn Ngọc, trách không được vừarồi lại có yêu khí mãnh liệt như vậy xuất hiện, đây là của ai?"

" Không dối gạt Tuyết Phong chưởng môn, đây là vật tổ truyền của ta."Trì Định Nghiêu nói: " Ba yêu quái kia đúng là vì nó mà đến, bất quá takhông muốn giao ngọc cho chúng nó vì vậy mới đập bể nó mà thôi."

Tuyết Phong động dung nói: " Cử chỉ này của thí chủ quả thật là thiệnsự lớn lao, tất có trời phù hộ. Nghe nói tương truyền, trong ngọc nàycó ẩn chứa lực lượng đáng sợ, nếu bị yêu quái có được, hấp thu lựclượng trong đó, tất nhiên sẽ thương tổn vô số sinh linh, trở thành họalớn của tu chân giới."

Tiểu Khai đi lên: " Là lực lượng gì vậy?"

Tuyết Phong trầm tư một lát, chậm rãi nói: " Cũng được, hôm nay Nga Mita mất đi một tính mạng, lại nhìn thấy Yêu Hồn Ngọc trong truyềnthuyết, ta cùng các vị xem như có duyên, ta sẽ kể cho mọi người nghemột sự tình của tu chân giới."

" Dựa theo quan điểm của người tu chân chúng ta, tại thế giới này,không chỉ có nhân gian, mà còn có hai không gian khác, một là tiêngiới, một là ma giới, chúng ta người tu chân sau khi tu luyện trăm ngànnăm, tu vi đạt thành kim thân, xuyên qua không gian, tới tiên giới,suốt đời bất diệt, mà cùng chúng ta tồn tại, trên thế giới này cũng córất nhiều yêu quái, chúng nó trời sinh không thể tu luyện tiên thuật,nên chỉ có thể đi một con đường khác, tu luyện yêu thuật ma công, màmục đích bọn họ tu luyện cũng là xuyên qua không gian, tới ma giới."

" Thời điểm chúng ta tu luyện tại nhân gian, ngoại trừ đều tự tu luyệnbản thể của mình, rất nhiều thời điểm còn mượn lực lượng của tiên giớihoặc ma giới, tỷ như Ngũ Lôi Thiên Tâm kiếm trận của phái Nga Mi chúngta, thông qua sự phối hợp của năm người, có thể gọi về lực lượng củathủy tổ đạo gia tại tiên giới, cho nên có thể dùng để hàng yêu trừ ma,cơ hồ không gì kháng cự nổi, mà yêu pháp của yêu ma môn tu luyện, đươngnhiên cũng có cùng loại tình huống, chúng nó có thể theo rất nhiều mađầu của ma giới mà mượn được lực lượng, bởi vì ma giới sẽ không giảnggiải cách thu liễm, mà lại giảng giải chuyện công khai bạo hành, chonên muốn mượn lực lượng của ma giới thì có hơn nhiều so với người tuchân chúng ta, thậm chí có thể thường xuyên mở được đường thông khônggian, trực tiếp gọi ma đầu xuất hiện tại thế giới này, mà trong đó đámyêu quái sùng bái nhất, thích nhất là mượn lực lượng của một Ma Tướng,tên của hắn là Vạn Yêu Vương."

Vẻ mặt của Tuyết Phong mười phần nghiêm túc, nói: " Vạn Yêu Vương làmột người phi thường nổi tiếng tại ma giới, hắn độc ác vô cùng, hungtàn bá đạo, thích ăn thịt người, uống não hút tủy, giết người thì vôduyên vô cớ, vừa ra tay là giết hơn trăm hay ngàn mạng người, làm chomáu chảy thành sông, trong truyền thuyết từng có tám đại kiếm phái liênthủ giết Vạn Yêu Vương, kết quả trong vòng một ngày đã bị hắn giết chếthết. Vào mấy vạn năm trước thời kỳ hoàng kim của người tu chân, Vạn YêuVương chỉ là một đứa nhỏ, mà ngàn năm trước sau đại thiên kiếp, khôngbiết đã xảy ra chuyện gì mà không cho ai biết, cả tu chân giới điêulinh thất lạc, vô số phương pháp tu luyện cao thâm cũng thần bí mấttích, tất cả đều giảm xuống tới ba, bốn cấp bậc, hơn ngàn năm nay,không một người nào có thể tu đạo thành tiên, có thể vượt không phithăng, cho nên ở niên đại này, chỉ một Vạn Yêu Vương cũng đủ làm cho cảtu chân giới long trời lở đất."

Hắn dùng ba ngón tay cầm lấy một mảnh Yêu Hồn Ngọc, lại nói: " Mà trongkhối ngọc này, lại cất giấu bổn nguyên thuần chánh lực lượng của VạnYêu Vương yêu ma nguyên lực!"

Tiểu Khai trong lòng nhảy lên liên tục, một trái tim suýt chút cũng vọtra, hắn cơ hồ có thể khẳng định Tiểu Quan ở trong thiên thư của mình,đó chính là vị ma tướng khủng bố vô cùng lạ thường: Vạn Yêu Vương. Vừarồi phi kiếm của Tuyết Phong đến nơi, tất nhiên là cảm giác được khiTiểu Quan xuất hiện thì ngập trời yêu khí, xem ra pháp bảo này có cảmứng vô cùng mẫn cảm, chính mình từ nay về sau khi phóng thích Tiểu Quanđi ra cần phải cẩn thận hơn một chút mới được.

Hoàn hảo Vô Tự Thiên Thư quả nhiên là một kiện bảo bối, Tiểu Quan làmột ma đầu mà giấu trong sách như vậy cũng không bị tiết lộ.

Tuyết Phong một hơi nói xong những lời này, nhìn mọi người đang trợnmắt há hốc mồm, mỉm cười: " Tốt lắm, những gì đã hỏi ta cũng trả lờixong, cũng nên cáo từ rồi. Sư đệ chính là môn hạ Nga Mi, ta sẽ mang đithôi." Hắn cầm ba khối ngọc trong tay, nói: " Trì thí chủ, ta nghĩ sẽmang ba khối ngọc này về Nga Mi nghiên cứu một phen, chẳng biết đượckhông?"

Trì Định Nghiêu vội vàng nói: " Tuyết Phong chưởng môn ngài cứ mang đi."

" Tốt." Tuyết Phong đem mảnh ngọc bỏ vào xong, lại nhìn Tư Mã ThínhTuyết: " Tư Mã gia tộc cùng Nga Mi ta có quan hệ sâu xa, hôm nay TuyếtMi sư đệ đã chết, ngươi lại đã thấy qua thần thông của chư tiên gia, taxem tư chất của ngươi cũng tốt, không biết có hứng thú theo ta về núitu luyện hay không?"

" Ta..." Tư Mã Thính Tuyết lưu luyến nhìn Tiểu Trúc, rồi lại quay đầunhìn Hoàng Bội đứng ở một bên, chỉ cảm thấy nói không nên lời sự kiềudiễm xinh đẹp, không thể dứt bỏ, hắn do dự thật lâu sau, vẫn không thểra quyết định.

Tuyết Phong mỉm cười: " Người tu chân vô dục vô cầu, nếu ngươi không bỏ được trần thế, hay là bỏ đi."

" Không, ta đi." Tư Mã Thính Tuyết nhìn Hoàng Bội thật sâu, nuốt một hơi, cắn răng nói: " Ta quyết định rồi, ta muốn tu chân!"

Tuyết Phong vừa lòng gật đầu: " Nếu như thế, theo ta đi thôi." Cũngkhông thấy hắn làm tư thế gì, trường kiếm sau lưng nhẹ nhàng ra khỏivỏ, bay đến giữa không trung, hắn một tay giữ chặt Tư Mã Thính Tuyết,cả người thẳng tắp bay lên, vừa lúc dừng trên thân kiếm, ngón tay vunglên, thi thể Tuyết Mi nhất thời bị hắn thu vào trong một chiếc nhẫnnhỏ, cứ như điện, kiếm kia xẹt qua một đạo bạch quang sắc bén vô cùng,mới nháy mắt cả cái bóng đều thành không.

Hoàng Bội quay đầu nhìn Tiêu Vận: " Tỷ tỷ bảo trọng." Xoay người bay lên, áo vàng phiêu phiêu, đảo mắt cũng đã đi xa.

Chỉ thấy Thập Thất từ bên ngoài lảo đảo chạy tới, vừa chạy vừa kêu: "Lão gia, chuyện tốt rồi! Phu nhân đã tỉnh, phu nhân hoàn toàn rất tốt."

Trên mặt Trì Định Nghiêu vui vẻ, nói: " Ta đi xem." Xoay người đi liền, căn bẳn không để ý tới Tiểu Khai.

Tiểu Khai vốn muốn nói với Tiểu Trúc cái gì, nhưng khi Tiểu Trúc nhìnhắn liếc mắt , trong ánh mắt đúng là nói ra sự phức tạp không nên lời,cũng không mở miệng, cũng không mở miệng, xoay người bước đi, căngthẳng theo sát phía sau cha nàng, đảo mắt cũng đã đi xa...

Tiểu Trúc đi theo Trì Định Nghiêu vẫn buồn bực không vui xuyên qua hànhlang, chợt nghe cha đang đi phía trước thì dừng chân lại, kinh ngạcnói: " Tuyết Phong chưởng môn, sao ngài còn ở đây?"

Tiểu Trúc ngẩng đầu, liền nhìn thấy được Tuyết Phong đang mỉm cười, đang đứng ngay trước mặt.

" Ta vốn vẫn chưa đi." Tuyết Phong mỉm cười nói: " Trì thí chủ, ta ở lại chỗ này là vì Tiểu Trúc cô nương."

" Con gái ta có vấn đề gì?" Trì Định Nghiêu thấy kỳ lạ.

" Theo ta quan sát, Tiểu Trúc cô nương tư chất cực cao, căn cốt tuyệtgiai, tâm cảnh lại bình thản yên ả, chính là thích hợp với phương pháptu chân của ta, hôm nay gặp được cũng là có duyên, cho nên ta bỗng có ýniệm này trong đầu." Tuyết Phong lẳng lặng nói: " Ta nghĩ ta cũng nênthu một quan môn đệ tử rồi."

Tuyết Phong chính là đệ nhất cao thủ môn phái Nga Mi tại tu chân giới,càng được xưng là truyền nhân kiệt xuất nhất của Nga Mi gần ngàn nămqua, mà hắn tu luyện đạo pháp gần ba trăm năm, tổng cộng cũng chỉ thuba đệ tử, trong tu chân giơi, biết bao người muốn bái làm môn hạ củaTuyết Phong, hôm nay hắn lại coi trọng Tiểu Trúc, khách quan mà nói,thật sự là cơ duyên trời cho của Tiểu Trúc. Trì Định Nghiêu rốt cuộccũng là người có chút ít kiến thức, hắn chỉ chần chờ một chút thì gậtđầu: " Tuyết Phong chưởng môn coi trọng tiểu nữ, là vinh hạnh lớn laocho nó, chỉ cần tiểu nữ đồng ý thì ta đều đáp ứng."

Tuyết Phong vừa lòng gật đầu, ánh mắt chuyển hướng Tiểu Trúc: " Vậy ngươi có nguyện ý không?"

" Ta nguyện ý không..." Tiểu Trúc tư lự rồi lại nghĩ: " Tu chân...tuchân...Tiểu Khai cũng đang tu chân đó mà? Ta muốn cùng hắn song túc songphi, cùng nắm tay nhau cùng tương tư, làm sao mà lại không tu chân đượcchứ?"

.

" Tiểu Trúc cô nương, cô có nguyện ý không?"

" Tu chân...sẽ trường sinh phải không?"

" Mặc dù không thể trọn đời bất diệt, nhưng so với người thường thì xem như là trường sinh rồi."

" Vậy..." Gương mặt của Tiểu Trúc có chút hồng, nhưng cũng lên tiếng: "Nếu ta thành đệ tử đời thứ ba của Nga Mi, ta có xứng với Tiểu Khaikhông?"

Tuyết Phong sửng sốt, nhất thời cười ha ha: " Nghiêm Tiểu Khai, làNghiêm Tiểu Khai của Thiên Tuyển Môn phải không? Xứng, dĩ nhiên làxứng!"

" Nhưng mà hắn đứng đầu một phái, ta chỉ là một môn đồ nho nhỏ..." Tiểu Trúc vẫn lo lắng.

Tuyết Phong giải thích: " Môn phái cũng có lớn nhỏ phân biệt, ThiênTuyển Môn mặc dù cùng Nga Mi xưng là môn phái, nhưng địa vị của Nga Mitại tu chân giới thì Thiên Tuyển Môn không thể so sánh, mặc dù chỉ làđệ tử đời thứ ba của Nga Mi cũng đủ thực lực để chống lại Thiên TuyểnMôn môn chủ, đây là không thể nghi ngờ, cho nên, đệ tử của Nga Mi ta,đương nhiên là xứng với Thiên Tuyển môn chủ."

" Nhưng không phải vừa nói Thiên Tuyển Môn là môn phái tiếp cận vớithần nhân nhất hay sao?" Lời này của Tiểu Trúc vừa nói ra, Tuyết Phongcàng cười ha ha: " Đúng vậy, ở một ngàn năm trước, bọn họ quả thật làmôn phái tiếp cận thần nhân nhất, nhưng trong một ngàn năm nay, ThiênTuyển Môn nhân tài điêu linh, tâm pháp mất mác, sớm đã bị rơi xuốngthành môn phái tam lưu, hôm nay họ chỉ còn lại duy nhất là một chútlịch sử mà thôi."

" Nga, nhưng mà..." Tuyết Phong bổ sung: " Bọn họ còn có một quyển sáchđược coi là bảo bối, gọi là Vô Tự Thiên Thư, là sự chê cười lớn nhấtcủa tu chân giới, nghe nói mở thiên thư có thể lĩnh ngộ thiên địa bímật, chỉ tiếc một ngàn năm nay, còn chưa có người có thể mở được. Chonên tu chân giới đã có kết luận, quyển sách này căn bản chỉ là gạtngười mà thôi, dựa theo quy củ xưa của Thiên Tuyển Môn, quyển sách nàybây giờ đang ở trong tay của Nghiêm Tiểu Khai."

Tiểu Trúc gật gật đầu: " Được, ta nguyện ý bái nhập môn hạ Nga Mi."

Bây giờ bên ngoài cũng chỉ còn Tiêu Vận và Tiểu Khai haingười, cả hai nhìn nhau, đều cảm thấy có chút xấu hổ, gương mặt TiêuVận đỏ hồng, không nói một lời.

" Khái..khái...cái..kia..à..sư tỷ...sao ngươi lại ở bên ngoài?" Tiểu Khai chủ động nói: " Còn nữa, ta muốn hỏi một chút..."

" Ai nha, ta bỗng nhiên nhớ tới ta còn việc muốn làm! Ta đi trước nha,bye !" Tiêu Vận bỗng nhiên nhảy dựng lên, nhanh chóng cắt đứt lờiTiểu Khai, vội vàng bỏ chạy.

" Uy, từ từ." Tiểu Khai nhìn theo hô: " Ta còn có chuyện muốn hỏingươi..." Nhưng Tiêu Vận vốn không để ý tới hắn, đã vội vàng bỏ chạy đirồi.

" Ta kháo, sao lại thế này a." Tiểu Khai bất đắc dĩ lắc đầu, chậm rãi đi ra ngoài.

Vài ngày kế tiếp sóng êm gió lặng, Tiểu Khai đợi vài ngày cũng khôngthấy Tiểu Trúc đi làm, gọi điện thoại cũng gọi không được, trong lòngthật sự buồn bực. Tiêu Vận cũng kỳ quái, trước kia mỗi ngày đều chạytới dây dưa Tiểu Khai, từ khi bị vạch trần thân phận thì không tới nữa,Tiểu Khai thân là trợ lý của quản lý nhưng mỗi ngày đều phải kiêm luôncông việc của quản lý, Tần Trăn vốn đã xem ra Tiểu Khai không phảingười thường, cũng chầm chậm quấn quýt, chỉ tiếc Tiểu Khai cũng đã cảnhgiác, vẫn không cho cô ta cơ hội.

Vài ngày sau, Tiểu Khai tan sở về nhà, cuối cùng đã gặp một chuyện xảy ra.

Một chiếc xe đỗ cạnh bên người Tiểu Khai, làm hắn giật mình nhảy dựng.

Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt của một lão nhân,nhìn Tiểu Khai mỉm cười: " Nghiêm Tiểu Khai tiên sinh, chúng ta có thểnói chuyện không?"

Tiểu Khai nhìn kỹ, lại là Trữ tổng của Trung Hành địa sản, đúng là ông nội của Trữ Nguyện và Trữ Tình.

" Đương nhiên có thể." Tiểu Khai gật gật đầu: " Ngài tìm ta có chuyện gì?"

Trữ tổng cười: " Lên xe rồi nói sau."

Tiểu Khai cũng không khách khí, ngồi vào xe, mới phát hiện bên cạnh còncó người ngồi, một hương thơm thanh nhã lan tỏa vào mũi, nhịn khôngđược quay đầu nhìn lại, người bên cạnh cũng đang mở to hai mắt trừnghắn, hai người cách nhau quá gần, cho nên cặp mắt kia có vẻ càng lớn,đen nhánh sáng trong, như hai viên pha lê đen lớn, sáng lên lòe lòe,làm Tiểu Khai sợ tới mức lui ngay ra sau.

" Hài, Trữ tiểu thư, lại gặp lại." Tiểu Khai hô.

" Hừ!" Trữ Tình liếc mắt nhìn hắn, quay phắt đầu đi.

Trữ tổng cảm thấy buồn cười: " Tình nhi, đối đãi khách nhân phải có lễ phép."

" Hứ, hắn mà là khách nhân gì chứ." Trữ Tình khinh thường bĩu môi: "Hắn đúng là một tên háo sắc hoa tâm, ngày hôm đó con còn thấy hắn ởchung với Tiểu Trúc tỷ tỷ, qua hai ngày sau lại gặp hắn đi cùng TiêuVận tỷ tỷ mua nội y, nếu thêm vài ngày không biết lại ra sao nữa."

" Không được làm càn." Sắc mặt Trữ tổng trầm xuống: " Nghiêm tiên sinhlà cao nhân giữa trần thế, làm việc gì cũng đều có thâm ý cả."

Miệng của Trữ Tình dẩu lên, cũng không dám cãi lại, chỉ căng thẳng bày ra bộ dáng ta không thèm chấp nhất ngươi.

Vẻ mặt Tiểu Khai lộ ra vẻ phiêu nhiên, hắc hắc cười nói: " Không cần khách khí, ngài tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?"

Trữ tổng nói: " Cũng được, Nghiêm tiên sinh, nếu ngươi cũng là hành gia trong thuật phong thủy, ta sẽ nói thật với ngươi luôn..."

" Ngài gọi ta là Tiểu Khai là được." Tiểu Khai nói: " Ngài gọi ta là tiên sinh, ta cảm thấy trên người mình rét lạnh đó."

" A a, tốt lắm." Trữ tổng nói: " Tiểu Khai, thật không dám giấu diếm,Trữ gia chúng ta sở dĩ có thể trong giới bất động sản làm ra được thànhtích lớn như vậy, kỳ thật hoàn toàn nhờ vào bộ phong thủy tổ truyềnkham dư thuật, kể cả lần trước chúng ta đấu thầu thảo luận về mảnh đấtkia, cũng là thông qua phong thủy kham dư thuật chọn lựa mà ra thôi,nhưng ở không lâu trước kia, mảnh đất đột nhiên xảy ra vấn đề...."

Hắn bỗng cười, hỏi Tiểu Khai: " Ngươi không phải rất kỳ quái vì saochúng ta cuối cùng bỏ qua Tư Mã gia tộc mà lại lựa chọn một tập đoànnhỏ như Thiên Dật các ngươi?"

" Đúng vậy." Tiểu Khai nói: " Tập đoàn chúng ta ngay cả kế hoạch thưcòn chưa có chuẩn bị, vốn chỉ muốn đi tìm hiểu một chút thôi, khôngnghĩ tới các ngươi lại tuyển trúng ngay chúng ta, mãi cho tới bây giờta cũng cảm thấy thật khó tin."

" Không có gì khó tin cả." Trữ tổng mỉm cười nhìn Tiểu Khai, nói: " Kỳthật, chúng ta lựa chọn Thiên Dật, hoàn toàn là vì một mình Nghiêm TiểuKhai ngươi."

Tiểu Khai ngạc nhiên.

" Kỳ thật là như thế này." Trữ tổng thay đổi tư thế, thoải mái nhíchlại gần: " Kỳ thật phong thủy của mảnh đất kia phi thường tốt, chúng tacũng không để ý hạng mục đầu tư là của ai, bởi vì vô luận là người nàolàm cũng sẽ có tiền lời, nhưng làm ta chính thức lo lắng chính là phongthủy địa khí của mảnh đất kia, tại không lâu trước kia đã bắt đầu tanđi."

" Địa khí tan đi?" Tiểu Khai há to miệng: " Sẽ không trùng hợp như vậychứ, phong thủy ở nhà Tiểu Trúc vừa mới giải quyết, ngươi lại xảy ravấn đề giống vậy nữa?"

Mày của Trữ tổng có chút nhíu lại, hình dáng có vẻ suy nghĩ: " Kỳ thậtrất là kỳ quái, mảnh đất kia vốn là phong thủy bảo địa tuyệt đối, nhưngcó một ngày địa khí bắt đầu điên cuồng tán mất, cho tới hôm nay thì đãtán đi bảy, tám phần, nếu cứ tiếp tục như vậy, qua một đoạn thời gian,mảnh đất này hoàn toàn là một mảnh đất chết. Ngày hôm đó ngươi đi thamgia hội đấu thầu, ta vốn đang bị chuyện này làm cho buồn rầu, cả quátrình đấu thầu, vốn cũng chỉ là một hình thức, từ đầu chúng ta sớm đãđịnh Tư Mã tập đoàn." Ánh mắt hắn bỗng nhiên sáng ngời bắn về phía TiểuKhai: " Nhưng ta không nghĩ tới trong hội đấu thầu ta lại thấy được mộtđại sư phong thủy!"

" Ngài không phải là nói ta chứ?" Tiểu Khai chỉ vào mũi mình: " Ta chỉ là...một..tên lừa gạt...bất tài vô học mà thôi."

" Đừng có nói giỡn nữa." Trữ tổng thản nhiên nói: " Sự biểu diễn củangươi mặc dù ra vẻ hoang đàn, nhưng mỗi một ý kiến đều điểm ngay vàohuyệt chết, kể cả khi ngươi bày mấy thùng rác rưởi cũng thể hiện ra làcó nghiên cứu đối với ngũ hành, làm ta rất là kinh ngạc, nhưng để chota rung động chính là, ngươi xếp đặt cho mảnh đất này lại hoàn toàntránh được tử kết lớn nhất của nó!"

" Tử kết? Cái gì là tử kết?" Tiểu Khai gãi gãi đầu: " Chưa từng nghe qua."

Trữ Tình nặng nề hừ một tiếng: " Ông nội, ông xem hắn cái gì cũng không biết, hắn ngày hôm đó đúng là phân chó may mắn thôi."

Nhưng Trữ tổng vốn đã khẳng định Tiểu Khai đúng là cao nhân: " Tình nhikhông được nói bậy, ta còn chưa già đến hồ đồ. Ca ca ngươi cùng TiểuKhai quyết đấu chuyện đó ngươi không phải không nghe nói qua, đến bâygiờ ngươi còn không chịu nhìn vào sự thật hay sao chứ?"

" Như vậy đi." Tiểu Khai nói: " Chúng ta nói thêm cũng đã không còn ýnghĩa, ngươi dẫn ta đi đến chỗ đó nhìn xem, có vấn đề gì ta phải nhìnmới biết được."

" Tốt, tốt, tốt, Tiểu Khai, đa tạ." Trên mặt Trữ tổng lập tức lộ ra sắcmặt vui mừng: " Chỉ cần có thể thay đổi được phong thủy của mảnh đấtđó, Thiên Dật các ngươi sẽ hợp tác lâu dài với Trung Hành chúng ta đó."Hắn lập tức ra lệnh cho lái xe: " Bây giờ thì quay đầu đi thẳng tới đó."

" Còn phải từ từ." Tiểu Khai khóc tang nghiêm mặt nói: " Trữ tổng, lãonhân gia ngài phải cho ta ăn một chút gì chứ, ta từ trưa đã không ăn gìrồi."

" Cái này dễ thôi." Trữ tổng cầm điện thoại: " Tiểu Nguyện, con mau đimua đồ ăn đến, Nghiêm tiên sinh cần ăn cơm trưa, đúng rồi, càng phongphú càng tốt, phải đồ đắt tiền, xa hoa, mua tới đây hết, trực tiếp mangtới mảnh đất đó, nga, nếu xe quá nhỏ thì gọi xe tải đi."

" Ngất." Tiểu Khai trợn trắng mắt: " Ta cũng không phải trâu."

" Hích..." Tiểu mỹ nữ nghe được không khỏi nở nụ cười, thấy vậy Tiểu Khaimở to mắt nhìn thật lâu, nghĩ thầm: " Hay thật, nha đầu kia từ nay vềsau cũng sẽ là một yêu tinh hại dân hại nước a...."

Một lát sau đã đi tới mảnh đất kia.

" Khai ca, nơi này quả thật có vấn đề." Tiểu Quan lặng lẽ xông ra: " Ta cảm nhận có yêu khí mãnh liệt."

" Yêu quái cái đầu ngươi." Tiểu Khai nói: " Ngươi không phải mới là VạnYêu Vương trong truyền thuyết đó sao, chẳng lẽ còn sợ yêu quái?"

" Không giống, Khai ca." Thái độ của Tiểu Quan thật nghiêm túc: " Takhông có nói ta không phải là yêu ma, dù sao cỗ yêu khí này tuyệt đốikhông phải yêu ma khí, mà là Thiên Yêu khí, là thứ đáng sợ đó a."

" Nga, gọi là Thiên Yêu? Bộ không giống như yêu ma sao?" Tiểu Khai có chút hứng thú nói: " Giải thích ta nghe một chút."

" Hôm nay Tuyết Phong đã giải thích qua, người tu là tiên đạo, mà yêuquái tu chính là ma đạo nhưng trên thực tế có những người luôn làm ácđa đoan thì hắn sẽ đi tu ma đạo, mà rất nhiều yêu quái ngược lại có bảntính thiện lương vì vậy đi tu tiên đạo, cứ như vậy, sẽ xuất hiện haichủng loại, một loại là người tu ma, chúng ta gọi hắn là tà tu, mặtkhác một loại là yêu quái tu tiên, gọi là Thiên Yêu, bình thường mànói, yêu quái nếu tu thành hình người thì cần mấy trăm năm hay hơn mộtngàn năm thời gian cho nên căn cơ bọn họ rất vững chắc, tâm tính vữngvàng, xa hơn loài người rất nhiều, một khi bọn họ quyết tâm tu tiên,vậy ý chí sẽ vững như đá, tiến độ tiến triển cực nhanh, một ngày ngàndặm, phi thường dễ dàng thành công."

" Đã như vậy, sao yêu quái còn muốn tu ma đạo nữa?" Tiểu Khai nghi ngờhỏi: " Chúng nó đi tu tiên không phải còn mạnh hơn nhiều so với loàingười sao?"

" A a, không đơn giản như vậy." Tiểu Quan nói: " Yêu quái dù sao cũnglà yêu quái, ý trời không tán thành cho bọn họ tu tiên, trong quá trìnhtu tiên mặc dù rất nhanh tiến bộ, nhưng lại phải gặp vô số lần ma nan,trong đó có thiên kiếp mỗi trăm năm một lần."

" Ta kháo, thiên kiếp, lại có danh từ khí thế như vậy a!" Tiểu Khainghe được nhướng cao mày: " Nghe nói độ kiếp là có thể thành tiên rồi."

CHƯƠNG 10: THIÊN YÊU XUẤT THẾ

NGƯỜI DỊCH : VÔ SONG

"A a, đâu có đơn giản thế này." TiểuQuan nói: " Ngươi chưa nghe Tuyết Phong nói qua sao? Gần nghìn năm rồichưa có người nào phi thăng được, hơn nữa cả phương pháp phi thăng cũngthất truyền, ngươi có biết điều này có ý nghĩa gì không chứ? Có nghĩalà loài người cũng mất đi tư cách độ kiếp rồi, cho nên bây giờ căn bảnloài người không có cơ hội phi thăng, ngược lại thì yêu quái vẫn cònchút cơ hội.".

Qua đây Tiểu Khai mới biết tính nghiêm trọng của vấn đề này : " Ngươivừa mới nói ngươi cảm giác được khí tức của Thiên Yêu, điều đó sẽ khôngphải muốn nói lên tất cả......."

" Không sai, Thiên Yêu đang tu luyện gần đây, hơn nữa nếu như ta đoánkhông sai, tên Thiên Yêu này đã có vấn đề." Ngữ khí Tiểu Quan tương đốingưng trọng :" Trong cỗ yêu khí này ẩn chứa oán khí vô cùng nồng hậu,ta đoán hắn đã độ kiếp thất bại rồi".

" Thất bại rồi chẳng phải là xong đời luôn sao?" Tiểu Khai nghe xong mồm há hốc: " Thế thì còn sợ cái gì?".

" Hừ ai nói cho cho ngươi độ kiếp thất bại thì xong đời chứ?" Tiểu Quannói.: " Ngươi có biết có một cách giữ mạng, tên là Binh Giải không?"

"Ta...ta không biết." Tiểu khai ngượng ngùng nói.

" Cái gọi là Binh Giải, là dưới tình huống biết rõ ràng không có cáchnào kháng cự được đối phương thì cứ lợi dụng lúc đánh nhau, giết chếtchính mình trước, ngược lại có thể để nguyên thần chạy trốn đi, bảo trìthần chí không bị diệt".

Tiểu Quan từ tốn nói : " Thế nhưng phương thức này thường sẽ khiến thầnchí của mình tản mác đi một phần, cho nên sau khi giữ được nguyên thầnthì tính cách sẽ biến thành hung tàn bạo ngược, hơn nữa, bởi chết vìđánh nhau cho nên trong nguyên thần tự nhiên sẽ sinh ra oán khí, vì thếsẽ có một ngày loại nguyên thần này sau khi được tu luyện ra, nhất địnhsẽ trở thành mối họa cho nhân gian.".

" Cái này...thế xử lí sao?" Tiểu Khai bắt đầu sợ hãi nói :" Chúng ta nên chạy trốn hay không? ".

" Lúc trước chia nhau ra còn có thể chạy trốn, hiện giờ đã không kịprồi, " Tiểu Quan thở dài: " Thần thức của ta vừa mới tiếp xúc với hắnmột cái, hắn đã phát hiện sự tồn tại của ta rồi.".

" Trời ạ! " Tiểu Khai kêu thét lên.

Tiểu Quan nói xong những lời này, trên đương trường phong vân chợt biến đổi.

Yêu khí đậm đặc từ một nơi nào đó dưới lòng đất bay lên, yêu khí nàydường như đã hiện nguyên hình rồi, cả Trữ Tình bên cạnh cũng nhìn ra,nàng cũng kinh hô: " Oa! Khí đốt! Chẳng lẽ dưới chỗ này có dầu mỏ?"

" Dầu cái đầu ngươi, danh xưng tiểu nha đầu lừa gạt cái gì cũng khôngbiết ".Tiểu Khai lẩm bẩm một câu sau đó lùi lại mấy bước, đang muốn nóitiếp thì nhìn thấy vài mấy người ăn mặc giống bộ đội đặc chủng cầm theomột vật đen thui thủi như cái thùng.

" Cái này để làm gì?" Tiểu Khai hỏi Trữ tổng.

" Ồ ta muốn như vậy." Trữ tổng nói: " Địa khí trên mặt đất đều từnơi này thoát ra, mà cái chốt chặn phong thủy nơi đây khiến ta hao phírất nhiều khí lực cũng không mở thông được , vậy không bằng cứ sử dụngbạo lực làm nổ bay chỗ này đi".

Tiểu Khai nghe xong trợn mắt há mồm, chỉ vào cái thùng kia nói: " Cái..cái này chẳng lẽ là..."

" Đây là những chuyên gia bộc phá của quân đội mà ta mời đến." Trữ tổng giải thích : " Bên cạnh là thuốc nổ TNT ".

" Hồ đồ a hồ đồ." Tiểu Quan giận dữ: " Làm vậy không phải là cố tìnhchọc giận Thiên Yêu sao? Lẽ ra còn có chút cơ hội chạy trốn, Khai ca,mau ngăn cản hắn".

Tiểu Khai đang định mở miệng nhưng muộn rồi, đã nghe một tiếng vang"oanh long", một chiếc xe xúc đất cồng kềnh hung hăng khoan xuống, mũikhoan nhất thời đâm thật sâu vào trong đất.

" Tiểu Khai ngươi nhìn xem, đầu tiên bọn họ phải khoét thành một cái hốto chôn thuốc nổ vào đó." Trữ tổng rất kiên nhẫn tiếp tục giải thích.

Cỗ yêu khí này càng nồng đậm hơn, khủng bố vô cùng, vươn về hướng bầutrời, mù mịt cả bốn phương tám hướng, lập tức toàn bộ Tu Chân Giới đềuchấn động!

" Không tốt rồi, Thiên Yêu xuất thế , sinh linh đồ thán, ta phải đixem." Trưởng môn Nga Mi Tuyết Phong dậm mạnh chân, thân hình như điệnxẹt bay lên, nhìn về phương xa, ngạc nhiên nói:" Ồ, môn chủ Thiên Tuyểnmồn đời hai trăm năm mươi cũng ở đây, chẳng lẽ Thiên Yêu xuất thế cóquan hệ với hắn?".

Tiểu Trúc nghe xong hai chữ Tiểu Khai thì hai mắt lập tức sáng lên, cầu khẩn nói : " Sư phụ dẫn con đi cùng ".

" Cũng được." Tuyết Phong khẽ gật đầu " Sự việc rất khẩn cấp, chúng ta phải lên đường luôn".

Tiểu Trúc gật gật đầu , một tiếng vang lên, từ trong tay áo bay ra mộtthanh kiếm nhỏ lơ lửng trên không trung, nàng nhẹ nhàng nhảy lên, độngtác vẫn còn lộ ra sự khó khăn, nhưng dù sao cũng đứng được, nghiêngnghiêng ngả ngả đi theo Tuyết Phong.

Hoàng Bội đứng bên dưới nở nụ cười xinh đẹp : " Tiểu sư muội quả nhiênthiên phú siêu tuyệt, mới vài ngày đã đem phi kiếm sư phó tặng cho màluyện hóa."

"Ai, đúng vậy " , Tư Mã Thính Tuyết buồn bực đến ngồi xuống bậc tamcấp, móc ra tụ kiếm của mình : " Ta còn không biết phải đến năm nàotháng nào đây."

Hoàng Bội khinh miệt liếc hắn một cái, chuyển thân tiếp tục bay đi. TưMã Thính Tuyết ngẩng đầu lên nhìn nhìn bóng lưng của nàng đã đi xa,hung hăng nuốt một ngụm nước bọt, trong ánh mắt phảng phất hình bóng áclang.

Khi hơn 10 kg thuốc nổ đã được vùi vào trong hố, cả bầu trời đều biếnsắc, mây đen mù mịt, thoạt nhìn thì sự âm u này dường như báo trước bấtcứ lúc nào cũng sẽ mưa xuống, ngày thường mọi người ở đây khó thấy kỳcảnh này.

Khi khí trời âm u kia hạ xuống, vô số đạo hào quang hoặc sáng như tuyếthoặc xanh biếc hoặc đỏ thẫm từng đạo từng đạo phát sáng, lấp lánh, tốcđộ của chúng như cầu vồng ngày thường, như sao chổi bắn phá mặt trăng,chỉ trong chớp mắt đã bao vây quanh đây, vừa đúng lúc này thì nghe thấychuyên gia thuốc nổ Lý Nhất Nhân hạ quyết tâm kêu lên: " Điểm hỏa!".

" Oanh long " một tiếng, núi rung đất chuyển, Tiểu Khai cảm thấy mặtđất nơi mình đứng dường như không chịu nổi sự giày xéo của thuốc nổ màrun lên bần bật trong thoáng chốc. Mặc dù đã đi ra xa gần năm trămthước, thế nhưng vẫn tiếp tục nhìn vào vị trí thuốc nổ bạo phá, một đámmây uể oải cỡ nhỏ đen thui mang theo màu vàng xám từ từ bay lên, cả lớpđất bị nổ đã biến dạng hoàn toàn, toàn bộ bị lõm xuống dưới hai mét.

" A a, uy lực này vừa đủ lớn rồi." Tiểu Khai đang lặng lẽ cảm thán thìchợt nghe thấy tiếng quát lớn từ những quang mang đang phát sáng truyềnđến : " Không thể!"

"A a cái này không có việc gì rồi." Trữ tổng vui vẻ vỗ vỗ bả vai TiểuKhai : " Tiểu Khai, nếu không thì ngươi dùng phương pháp cổ xưa NgũHành Khám Tham đến khảo sát một chút, nhìn coi phong thủy của khối đấtkia hiện giờ hình dạng thế nào".

" Không cần dò xét nữa, chết là chắc rồi." Tiểu Khai cười khổ nói:" Bởi Thiên Yêu đã đi ra rồi."

Quả thực Thiên Yêu đã nhảy ra, vào lúc Trữ tổng đang nói chuyện , toànbộ vùng đất cháy đen trên mặt đất đã ngưng tụ thành một đoàn khói đặc,đám khói này tụ mà không tan, mờ mờ mịt mịt chừng nửa tiếng mới lậpthành hình người đứng thẳng ở trên mặt đất trống. Thoạt nhìn mỏng manhmà cô độc, thế nhưng cỗ khí yêu tà phô thiên cái địa kia, đến ngay cảNga Mi Tuyết Phong nhịn không được hơi rùng mình.

Tiểu Khai nhìn kỹ, Thiên Yêu khôngkhác biệt với loài người lắm, nhưng đôi mắt đỏ tươi như máu, mà trêntrán không có một cọng lông mày, mũi lại gãy khúc, xem phảng phất có vẻcứng rắn như mũi ưng, môi của hắn tựa hồ như bị sứt mất, lộ ra hàm răngnanh trắng, đang hung hăng quét mắt nhìn mọi người đang có mặt.

Ở nơi phương xa, Tiểu Khai nhìn thấy vô số hào quang đang thu liễm, hạ xuống bảy, tám thân ảnh, trong đó có Nga Mi Tuyết Phong.

" Ha ha, ha ha!" Thiên Yêu phát ra liên tiếp tiếng cười quái dị: " Cácngươi, loài người đáng chết, cũng dám hại lúc ta tu luyện hình thể màphá hư, ta nhất định phải đem các ngươi đều ăn tươi, mới có thể giải đimối hận trong lòng ta!"

" Thiên Yêu!" Tuyết Phong quát to: " Ngươi cùng một lòng tu tiên, nêncó thiện ý trong tâm, cố gắng độ kiếp, há có thể có ý nghĩ đại nghịchbất đạo nay?"

Thiên Yêu lại cười một trận quái dị: " Tu tiên? Ta tu tiên cũng đã tunăm ngàn năm, kết cục là cái gì? Ta bị thiên kiếp đánh cho cơ hồ hồnphi phách tán, chỉ có thể binh giải bảo tồn nguyên thần, bây giờ tangay cả hình thể đều không có thì như thế nào tu tiên? Ta vốn muốn ẩnnúp ở nơi phong thủy bảo địa hấp thu thiên địa linh khí, dùng một trămnăm thời gian tu luyện xuất ra hình thể, nhưng mà lại bị loài ngườiđáng ghét các ngươi nổ tung mặt đất ép ta đi ra, ngươi nói ta còn giữlòng thiện tâm được hay sao?"

Miệng của Trữ tổng mở thật to, một chữ cũng không nói ra được.

Tuyết Phong chau mày, nói khẽ với mọi người bên cạnh: " Thiên Yêu matính đã phát, đợi chút nữa chúng ta đồng loạt ra tay, chỉ cầu một kíchtrí mạng, ngàn vạn lần không thể tự do hành động."

" Tuyết Phong chưởng môn, ngươi cứ yên tâm đi, Côn Lôn Phi Hạc ta mặcdù thô lỗ, nhưng nặng nhẹ thế nào ta còn phân biệt được, mời TuyếtPhong chưởng môn cứ hạ lệnh, bọn tại hạ toàn lực phối hợp." Người nóichuyện là một người lùn mập mạp, mặc dù hình dáng thấy tức cười, nhưngcặp mắt lòe lòe tỏa sáng, lóng lánh tinh quang sáng ngời.

" Đúng, Thục Sơn ta cũng có ý nay."

" Cũng được, phái Thanh Thành ta nguyện nghe theo sự phân phó của Tuyết Phong chưởng môn."

Tuyết Phong gật gật đầu, chợt nghe Thiên Yêu cười quái dị nói: " Bấtquá hôm nay cũng là ngày các môn phái chính đạo các ngươi kết thúc, vừarồi ta còn cảm nhận được khí tức của ma giới yêu vương, chỉ cần haingười chúng ta liên hợp, mấy đại chưởng môn các ngươi hôm nay chắc chắnđều chết ở chỗ nay, mà ta sẽ hút nguyên khí của các ngươi...ha ha ha haha!"

Tuyết Phong nhướng mày, quát khẽ: " Động thủ!"

Nhất thời bảy, tám đạo kiếm quang từ bảy góc độ phảng phất như tia chớpbắn về khắp toàn thân Thiên Yêu, những kiếm quang này sắc bén hungmãnh, Tiểu Khai có kiến thức qua, hôm nay bảy đạo cùng đến, sát khí baotrùm trời đất làm Tiểu Khai cảm thấy trong lòng kinh hãi, bỗng dưng ánhmắt vừa chuyển, chợt nhìn thấy sau lưng bảy vị chưởng môn còn đang đứngmột cô gái, chính là Tiểu Trúc mà hắn vẫn nhung nhớ không quên!

Tiểu Trúc vẫn nhìn Tiểu Khai, trong mắt nhu tình mật ý, dù cho là sắtthép trăm luyện cũng hóa mềm đi, Tiểu Khai mới nhìn thấy thì trong lòngnhảy dựng, vạn ngàn tư vị hiện lên trong lòng, muốn lập tức xông lênhỏi ngay rốt cuộc là vì sao mấy ngày nay không nhìn thấy nàng, nhưng ởgiữa bọn họ còn có Thiên Yêu và mấy vị chưởng môn, chỉ có thể đứng xanhư vậy mà nhìn.

Bảy đạo kiếm quang, không phải là kiếm quang bình thường, các đại mônphái đều có vô số thần thông, nhưng đã đạt được danh vị chưởng môn, đềucùng một màu kiếm quang, đây chính là phản phác quy chân la cảnh giớicao nhất. Bảy đạo kiếm quang này ở tu chân giới là lực lượng không thểkháng cự, đó là Nga Mi Ngũ Lôi kiếm trận, cũng có thể phá xuyên hưkhông. Nhưng dùng trên người Thiên Yêu thì lại thất bại.

Thiên Yêu vốn không hề tránh né, miệng của hắn niệm nhanh nổi lên từngđợt, từng câu ngữ cổ quái cực điểm, lần lượt toàn thân hắn biến hóathành trong suốt như pha lê, bảy đạo kiếm quang đánh vào trên người hắnthì giống như ngón tay gõ vào trong tấm sắt, căn bản không có chút phảnứng thì biến mất vô tung.

" Ha ha, ha ha, các ngươi nhìn thấy rồi chứ, không thể thương tổn đượcta đâu." Thiên Yêu vô cùng cuồng vọng cười ha hả: " Mặc dù ta còn chưachính thức luyện thành hình thể nhưng bổn mạng nguyên thần của ta chắcchắn các ngươi không thể tưởng tượng được đã tới cảnh giới nào."

" Hắn rốt cuộc là thứ gì?" Tiểu Khai lặng lẽ hỏi Tiểu Quan: " Theo lýthuyết mấy vị chưởng môn đã hạ thủ, là cỗ lực lượng mạnh nhất của tuchân giới rồi chứ?"

" Ai, quả thật hiện giờ lực lượng của tu chân giới đã tới cực hạn,nhưng vẫn không đủ." Tiểu Quan nói: " Ta vừa mới nhìn ra, bản thể củatên này chính là Bạch Ngọc Dạ Hồ, tu suốt năm ngàn năm lại tu thànhyêu, đã vô cùng cường hãn."

" Bạch Ngọc Dạ Hồ..." Cái cằm của Tiểu Khai cũng đã muốn rớt.

" Đúng vậy, Bạch Ngọc Dạ Hồ, toàn bộ thần thông của hắn chính là xuấtra từ miệng, bình thường yêu quái đều là động vật, rất ít khi là đồvật, nhưng một khi chúng thành yêu, vậy thì vô cùng lợi hại, Thiên Yêutu luyện thành hình người đã tu suốt năm ngàn năm, lực lượng tuyệt đốicường hãn, tu chân giới bây giờ lại điêu linh, không có khả năng làm gìđược hắn." Tiểu Quan buồn bực nói: " Ta xem hôm nay chúng ta cũng sẽxong đời tại đây rồi."

" Tiểu Khai, có phải ta làm sai cái gì không?" Trữ tổng kéo tay áo Tiểu Khai, vẻ mặt mờ mịt hỏi.

Gương mặt Tiểu Khai đen thui, nhìn hình dáng của Trữ tổng, hận khôngđược bóp chết hắn. Lại nhìn đám chuyên gia quân đội bên cạnh thì càngquá đáng, còn dám lấy ra điện thoại chạy tới chạy lui tìm góc độ quaychụp hiện trường đang đánh nhau. Có tên còn quá phận, còn dám lấy mộtcái máy chụp ảnh chụp đến sảng khoái không ngừng.

" Không thể trách bọn họ, ai, tu chân là thứ mà cho tới bây giờ bọn họchưa từng được thấy qua." Tiểu Khai lặng lẽ đưa lên ngón giữa: " Khôngmay mắn nhất là ta, khi không lại trở thành một kẻ chết oan."

Tuyết Phong tấn công một kiếm không thành, sắc mặt khẽ biến, quát to: "Tổ sư trên trời, cho ta tiên lực, hàng yêu tru ma!" Bỗng dưng hắn cắnđầu lưỡi, một búng máu phun ra trên thân kiếm, thân kiếm vốn đã ảm đạmthì hào quang lại sáng lên, phát ra một tiếng rít chói tai, lại bay vềphía Thiên Yêu.

Sáu vị chưởng môn khác cũng đều biết đây là lúc sống chết trước mắt,đều xuất ra tuyệt chiêu, lợi dụng bổn mạng nguyên thần thúc dục trườngkiếm, lại bắn tới hướng Thiên Yêu.

" Đến đây đi, cứ đến đây đi!" Thiên Yêu cao giọng ngâm lên một đoạn âmthanh cổ quái chú ngữ không thể hình dung, hắn phát âm phi thường kỳquái, mang theo âm thanh của sắt thép nồng hậu, tiết tấu cực nhanh, đãxa hơn cực hạn trí não có thể tưởng tượng. Tiểu Khai chỉ nghe lỗ tai đãloạn thành một mảnh, bảy đạo kiếm quang bay đến trên người Thiên Yêuthì lại thất bại lần nữa, không hề hiệu quả.

" Oa ha ha, ta cũng phải phản kích rồi." Thiên Yêu vặn eo một cái, bỗngdưng quay người lại, không đi công kích mấy đại chưởng môn, ngược lạithẳng phóng tới hướng Trữ Tình, cánh tay vươn thật dài phía trước, móngvuốt cơ hồ dài cả tấc, xem ra vô cùng đáng sợ, đảo mắt đã vọt tới trướcmặt Trữ Tình.

" Cứu mạng!" Tiểu nha đầu nhất thời bị dọa đến òa khóc: " Mẹ ơi, ba ơi, bạch mã hoàng tử cứu mạng a!"

" Tránh ra!" Tiểu Khai hét lớn một tiếng, phóng người tới, vừa lúc đẩyTrữ Tình ra xa, quay đầu lại nhìn thấy móng vuốt thật dài của Thiên Yêumang theo tiếng gió gào thét đập vào mặt mà đến, hắn sợ hãi đến mứcnước mắt như chảy xuống nhưng vẫn không hề lui lại, bỗng dưng giơ taylên đầu, mở miệng quát to, thanh âm hướng lên bầu trời tru lên: " Hãycho ta lực lượng a, Tiểu Trúc muội muội!"

" Hắn đang làm gì vậy?" Côn Lôn Phi Hạc kỳ quái quay đầu hỏi Nga Mi Tuyết Phong: " Hắn gọi tên đồ đệ ngươi làm cái gì?"

" Hắn điên rồi." Tuyết Phong thở dài: " Đáng tiếc cho một bộ da thật tốt."

Hai người nói đến đây, chợt nghe Tiểu Khai đang niệm ra từng chữ: " Phong! Ma! Khẩu! Quyết!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #vujvuj