1.Thu qua lại đến Đông buồnGió mùa kia tới bắt nguồn từ đâu?Từ đâu cũng kệ từ đâuRiêng ta vẫn rét từ đầu đến chân.
2.Đông đã đến rồi anh biết khôngTừng ngày gió đến vẫn hoài mongMong mãi mà sao anh xa quáCứ để cho em phải ngóng trông
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro