Chương 17
Hữu Minh ôm Cẩm Ly vào nhà, hai người bày ra dáng vẻ thân mật. Một lúc lâu sau Lâm Vân mới hồi phục tinh thần. Bà nằm mơ cũng chẳng ngờ, con trai mình lại ở bên Cẩm Ly. Từ trước tới giờ thằng bé căn bản không hề nhắc tới cô gái này. Mặt Cẩm Ly vẫn mỉm cười, có chút cứng nhắc ngồi trên ghế sô pha.
Lâm Vân định thần lại, ngồi xuống bên cạnh cầm lấy tay cô, quan tâm hỏi:
"Cẩm Ly, con muốn uống gì? Trong nhà cái gì cũng có, để mẹ bảo người lấy cho con."
Lâm Vân rất nhiệt tình khiến Cẩm Ly có chút thụ sủng nhược kinh, cô cười đáp:
"Không cần đâu ạ. Mẹ, con uống nước lọc là được rồi."
Cô còn chưa dứt lời Hữu Minh liền nghiêng đầu.
"Cô ấy uống sữa chua, vị đào. Trong nhà có không ạ?"
Lâm Vân ngẩn ra: "Ôi, tiếc quá không có vị đào. Để mẹ đi mua nhé!"
Cẩm Ly vẫn không biết vì cách nào mà Hữu Minh biết cô thích uống sữa chua vị đào. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, bị sự nhiệt tình của Lâm Vân làm sợ hãi. Cô vội vàng đứng lên kéo bà lại.
"Mẹ, mẹ đừng đi lại vất vả. Con uống nước lọc là được mà."
"Để con đi mua." Hữu Minh cũng đứng lên.
"Không cần..." Cẩm Ly nhíu mày, quay lưng về phía Lâm Vân nháy mắt với Hữu Minh.
"Đừng đi, em không muốn uống."
Hữu Minh cũng không nghe, ôm vai cô đi tới cửa ra vào. Tới khi ra sân mới nghiêng đầu nói:
"Em vào ngồi với mẹ tôi một lát đi. Tôi đi nhanh rồi về."
Cẩm Ly ngẩng đầu cau mày nhìn anh.
"Đã nói là không uống mà." Lời nói ra rồi lại không kìm được hỏi thêm, "Sao anh biết tôi thích uống sữa chua vị đào?"
Hữu Minh nhíu mày, "Không phải trước kia em hay uống sao?"
Cẩm Ly nhéo mắt nhìn anh một cái.
"Không ngờ rằng trước đây anh còn quan sát tôi? Biết tôi thích ăn chocolate còn biết tôi thích uống sữa chua vị đào?"
Hữu Minh khẽ cười, đột nhiên ghé sát vào tai cô nói nhỏ: "Tôi còn biết em là 32A."
Trong lòng Cẩm Ly run lên, trợn tròn mắt đẩy anh ra, "Anh nói bậy! Tôi rõ ràng là..."
Hữu Minh cười nham hiểm, "Là bao nhiêu?"
Cô đỏ mặt, đấm một cái lên ngực Hữu Minh, "Không liên quan đến anh!"
Anh thuận thế nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, ánh mắt sâu thẳm.
"Cẩm Ly..."
Anh đột nhiên nghiêm túc như vậy, cô cảm thấy hơi kỳ lạ. "Sao vậy?"
Yết hầu Hữu Minh chuyển động một cái, cuối cùng vẫn lắc đầu.
"Không có gì, tôi sẽ trở về ngay." Anh giơ tay xoa đầu Cẩm Ly rồi xoay người rời đi.
Cẩm Ly ngây người nhìn theo bóng lưng anh. Không biết vì sao cô đột nhiên cảm thấy Hữu Minh trở nên vô cùng dịu dàng. Cô không kìm được đưa tay chạm lên nơi vì bị anh xoa trên đầu, trong lòng run lên một cái.
Trở vào nhà, Lâm Vân không còn trong phòng khách. Cẩm Ly hỏi người giúp việc mới biết bà đi tới nhà bếp. Cẩm Ly cũng theo vào trong. Vừa mới tới nơi đã thấy Lâm Vân đang lấy đồ bên trong tủ lạnh. Cô đi tới hỏi:
"Mẹ, mẹ đang lấy gì vậy? Con có thể giúp đỡ gì không ạ?"
Lâm Vân thấy Cẩm Ly đến liền nở nụ cười.
"Mẹ rửa cho con một ít dâu tây. Hôm qua vừa hái trong vườn nhà đấy, còn rất tươi."
"Mẹ, không cần cầu kỳ như vậy. Mẹ đừng khách khí với con." Cẩm Ly thấy Lâm Vân đối xử tốt với mình như vậy trong lòng hơi hổ thẹn. Dù sao điều bà mong muốn là một người vợ thật sự, nếu biết cô chỉ là đồ giả trong lòng không biết sẽ cảm thấy thế nào.
Lâm Vân lấy dâu tay ra, vừa cẩn thận rửa vừa nói chuyện phiếm với Cẩm Ly.
"Cẩm Ly, con và Hữu Minh ở bên nhau từ khi nào?"
Cô đứng bên cạnh, hơi cụp mắt trả lời: "Cũng không lâu lắm,... mấy tháng trước ạ."
Lâm Vân thở dài: "Thằng bé này cái gì cũng gạt mẹ. Mấy tháng trước cũng không nói gì với mẹ cả."
Cẩm Ly cười không lên tiếng. Lâm Vân lại nói:
"Cẩm Ly, nhìn con và Hữu Minh ở bên nhau mẹ thật sự rất vui. Thằng bé này trước đây..."
"A, nước tràn ra rồi!" Nước đang đun trên bếp sôi trào ra ngoài. Cẩm Ly vội vàng chạy tới theo bản năng dùng tay không định mở nắp nồi. Không ngờ nắp nóng bỏng tay, khiến cô bị đau vội vàng thả nó rơi xuống đất.
"Nóng không?" Lâm Vân kinh ngạc chạy tới, tắt bếp. Bà kéo tay Cẩm Ly ra nhìn, kêu lên một tiếng:
"Ôi, bỏng sưng lên rồi. Trong nhà có thuốc trị bỏng, lên lầu đi mẹ bôi giúp con." Nói xong liền kéo cô ra ngoài.
"Mẹ, con không sao, một lát là đỡ thôi mà..." Cẩm Ly vội vàng nói. Nhất thời cảm thấy mình bị ngu ngốc, vì sao lại bị nắp nồi làm bỏng cơ chứ.
Lâm Vân kéo Cẩm Ly ra khỏi phòng bếp đúng lúc gặp Hữu Minh trở về tới nhà, thấy hai người liền hỏi:
"Sao vậy?"
Lâm Vân lập tức đáp: "Tay Cẩm Ly bị bỏng..."
Vẫn còn chưa dứt lời, Hữu Minh đã lao tới, vô cùng lo lắng.
"Làm sao lại bị bỏng thế này?"
Anh cầm tay cô nhìn vết bỏng sưng đỏ, vừa đau lòng lại vừa tức giận, không kìm được cao giọng:
"Sao lại không cẩn thận như vậy?"
"Em không sao..." Cô theo bản năng muốn rút tay lại.
"Đừng lộn xộn!" Hữu Minh trừng mắt nhìn cô, kéo cô đi lên lầu.
Cẩm Ly bị anh kéo vào phòng ngồi trên giường. Ngón tay nóng bừng, vẫn còn cảm thấy đau.
Cô xem Hữu Minh mang thuốc trị bỏng tới, căng thẳng tới mức đầu ngón tay cứng đờ.
"Không... Sẽ không đau chứ?"
"Biết đau mà còn không dùng đầu óc suy nghĩ?"
"Đoàn Hữu Minh, anh không mắng tôi thì không vui lòng à?"
Hữu Minh liếc nhìn cô, kéo tay cô lên bôi thuốc.
Cẩm Ly căng thẳng đến mức siết chặt tay, anh dở khóc dở cười.
"Em căng thẳng cái gì? Không muốn bôi thuốc à?"
Cô lắc đầu, "Không."
Anh ngẩng đầu nhìn cô, một lúc sâu khẽ thở dài: "Đừng sợ, bôi sẽ cảm thấy hơi mát lạnh nhưng không đau đâu."
"À..."
Cẩm Ly hơi do dự nhưng vẫn đưa tay ra. Hữu Minh tỉ mỉ bôi thuốc cho cô.
"Đau không?"
Trương Sơ Tâm lắc đầu, "Không." Cô nhìn dáng vẻ chăm chú của anh, trong lòng cũng run lên.
Hữu Minh dịu dàng như vậy, dường như giống trong mơ chứ không phải hiện thực. Cô nhìn anh chăm chú, khẽ mĩm môi. Cuối cùng vẫn không kìm được hỏi:
"Hữu Minh, anh không phải là uống nhầm thuốc đấy chứ?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro