Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 23: Bánh Ngọt

THÚ SỦNG
Bánh Ngọt



Ngô Thế Huân lật lật sách, bởi vì phần lớn chữ xem không hiểu cho nên thích thú cũng giảm rất nhiều, tùy tiện lật qua lật lại, ánh mắt lại thường xuyên lén nhìn qua bên sô pha, tuy bọn họ nói chuyện không lớn nhưng cũng có thể nghe được một chút.

Quản gia Tuấn Miên đang báo cáo việc sắp xếp trang viên cho Lan Hoàng Tử Thao, còn có một ít vật phẩm quan trọng còn thiếu, Hoàng Tử Thao ngồi nghe vẻ mặt cũng không kiên nhẫn lắm, vừa nghe đến chuyện chọn người tiếp đãi liền cau mày ngăn lại, nói chuyện này quản gia cứ tự quyết định là được, sau đó lật sổ tư liệu đang cầm trên tay, cũng thảo luận vấn đề kinh doanh với Tuấn Miên.

Tuấn Miên không biết Ngô Thế Huân có thể nghe hiểu được, nên không hề bận tâm tới việc có ngoại nhân ở đây, còn Hoàng Tưt Thao biết việc này cũng không thèm để ý tới.

Vì vậy Ngô Thế Huân không chút khách khí vểnh tai lên nghe lén, được một lúc liền líu cả lưỡi, ở địa cầu việc kinh doanh chỉ đơn giản là trong nước và ngoài nước, còn Hoàng Tử Thao và Tuấn Miên
đang nói chuyện về kinh doanh với tinh cầu khác....

Người địa cầu hay nói là quốc tế hóa, chẳng lẽ ở đây chính là tinh cầu hóa hay hơn nữa là toàn bộ vũ trụ hóa? Này cũng quá kinh khủng đi!

Hơn nữa! Không lẽ đại lục mà hắn bị bắt cóc tới cũng không phải một không gian song song với địa cầu mà là một hành tinh xa tít trong vụ trụ bao la?! Nga, đây không phải là sự thật chứ! Thế mong ước muốn quay về của hắn không phải lại càng xa xôi hơn sao?!

"Đội ngũ vận chuyển bên Mã Lạp gia không được tốt lắm, tốc độ chậm không nói lại còn hay hư hỏng." Tuấn Miên nhìn vào tư liệu, giải thích với Lan Hoàng Tử Thao.

"Đổi nhà khác, chờ bọn họ đổi một đội phi thuyền mới thì tới đàm phán với ta." Hoàng Tử Thao hừ lạnh một tiếng, đem văn kiện quăng một bên, chấm dứt đề tài này.

"Vâng!" Tuấn Miên trả lời, cũng không dây dưa, cầm lấy một bản văn kiện khác, tiếp tục báo cáo: "Gia tộc Đan Ngõa đã bắt đầu tiến hành thu mua ở tinh cầu Á Hi, muốn đi trước chúng ta một bước, mở rộng thị trường sang tinh cầu này."

Lan Hoàng Tử Thao nghe tới đây liền nhướng nhướng mi, mỉm cười cổ quái: "Chỉ cần bọn hắn có thể hạ được tên cứng đầu kia là được." Tiếp đó lại nghiêng đầu tự hỏi: "Lúc trước vì sao chúng ta lại muốn mở rộng sang Á Hi?"

"Bởi vì dự án thông đạo cao tốc sẽ chạy ngang Á Hi, nơi này sẽ trở thành trạm trung gian quan trọng." Tuấn Miên quả nhiên không hổ là cánh tay đắc lực của Hoàng Tử Thao, mọi việc đều nắm rõ.

"Vậy thảo luận lại với mấy lão già kia một chút, để thông đạo bỏ qua Á Hi." Lan Hoàng Tử Thao thản nhiên nói, giọng điệu thoải mái hệt như đang bàn chuyện thời tiết thay đổi hằng ngày.

"Này....." Tuấn Miên nhíu mày, biểu tình có chút khó xử: "Này chỉ sợ có chút phiền phức."

Lan Hoàng Tử Thao giương mắt lạnh lùng quét qua ông: "Nạp Tây đại lục lần nào cũng nộp lên nhiều tiền như vậy để cho bọn họ chơi sao?"

Nghe y nói như vậy, Tuấn Miên lập tức hiểu được ý tứ của chủ tử, gật đầu nói: "Ta biết nên làm thế nào."

Lan Hoàng Tử Thao tùy ý lật tập văn kiện, sau đó lại không chút hứng thú quăng tất cả sang một bên, hướng Tuấn Miên phất tay: "Ngươi đi đi."

Tuấn Miên gật đầu, suy nghĩ một chút lại nói thêm: "Chủ tử, hi vọng người đừng như năm trước, lúc vương đến trang viên nghỉ ngơi liền biến mất không thấy tăm hơi."

Lan Hoàng Tử Thao nhíu mày, lạnh giọng: "Ngươi muốn quản ta?"

"Không phải, ta đang thỉnh cầu ngươi, ngươi không có mặt, người gặp nguy hiểm chính là đám hạ nhân chúng ta." Tuấn Miên trả lời không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, hoàn toàn không sợ hãi luồng khí lạnh đang phát ra từ người Hoàng Tử Thao.

Lan Hoàng Tử Thao lạnh lùng hừ một tiếng, rồi lại nhíu mày, không tình nguyện thỏa hiệp: "Biết rồi."

Ngô Thế Huân nhóng tai nghe lén, suýt chút nữa ngã từ trên ghế xuống, này.... có chuyện gì a? Lan Hoàng Tử Thao lãnh khốc lại nghe lời của Tuấn Miên?!

Ngô Thế Huân không thể không dời mắt sang nghiên cứu Tuấn Miên, trước kia từ lão cha, hắn biết Tuấn Miên là đại quản gia của trang viên, cũng là một lão nhân nhiều tuổi, nhưng nhìn suốt nửa ngày cũng không tìm được một vết nhăn, đồng dạng là lão nhân, vì sao lão cha và Tuấn Miên lại chênh lệch lớn như vậy? Một người là lão nhân gia bị quên lãng ở hậu hoa viên, một người là trợ thủ đặc lực bên cạnh chủ nhân!

Nhưng những điều này có quan trọng gì đâu, mỗi người có một cách sống khác nhau, căn bản không thể so sánh được, Ngô Thế Huân tự thanh minh cho địa vị của lão cha.

"Ta lui xuống trước, ngươi cần ta gọi đem tới một chút điểm tâm không?" Lam Đặc liếc mắt nhìn Ngô Thế Huân một cái, hỏi Hoàng Tử Thao.

Lan Hoàng Tử Thao đặt một tay sau đầu, hé mắt nhìn Ngô Thế Huân đang ngồi trên bàn làm việc: "Lấy cho hắn một ít."

Tuấn Miên nhướng mày, xoay người nhìn Ngô Thế Huân: "Ngươi chính là tiểu tử ở cùng Kim Đại?"

Ngô Thế Huân không ngờ Tuấn Miên đột ngột chuyển chủ đề sang hắn, ngây ra một lúc mới phản ứng lại, gật gật đầu đáp lại.

"Tên kia đổi tính từ khi nào, ta còn tưởng hắn sẽ ở một mình tới chết." Tuấn Miên nói những lời này dường như đang nghiến răng nghiến lợi, Ngô Thế Huân không khỏi phỏng đoán, chẳng lẽ Tuấn Miên và lão cha đã từng xảy ra chuyện gì.

Bất quá Tuấn Miên nhanh chóng phát hiện ra sự luống cuống của mình, thu lại cảm xúc, xoay người rời khỏi thư các.

Thư các to như vậy chỉ còn lại Ngô Thế Huân và Hoàng Tử Thao, hai người không nói chuyện gì không gian liền im lặng đến đáng sợ, Ngô Thế Huân ngồi một lát liền cảm thấy mất tự nhiên vì Hoàng Tử Thao ngồi bên kia bắt đầu chuyển mắt qua quan sát hắn.

Khẽ nuốt một khẩu nước miếng, Ngô Thế Huân nhịn không được nhỏ giọng hỏi: "Ta.... có thể về được không?"

Nghe được vấn đề hắn hỏi, mi tâm Hoàng Tử Thao nhăn lại một chút, nhẹ nhàng lắc đầu, rõ ràng là muốn cự tuyệt.

Nhìn thấy động tác tùy ý của y, Ngô Thế Huân hận đến nghiến răng, thật muốn nhào tới hung hăng cắn một ngụm cho hả giận, thật là, không cho hắn đi, ngồi trong này quả thực chán muốn chết. (Chẳng lẽ ngươi còn hi vọng y làm gì khác ngoài tán gẫu sao? OOXX có muốn không!)

Ngay lúc Ngô Thế Huân đang chán muốn chết, tôi tớ đã mang điểm tâm tới, Ngô Thế Huân nghĩ là mớ trái cây linh tinh hắn thường ăn, chờ đến khi tôi tớ mở dĩa ra hắn mới hít sâu một hơi, này ....chính là một khối bánh ngọt!

Bánh ngọt a a a a a....... Ngô Thế Huân suýt chút nữa khóc rống lên, trước kia, món hắn thích nhất chính là bánh ngọt, vốn nghĩ sau này sẽ không bao giờ được thưởng thức mỹ vị này nữa!

Không ngờ Tuấn Miên lại đưa tới một khối! Tuy rằng hình dáng không được đẹp nhưng vẫn làm hắn vô cùng xúc động.

Tuy vừa nhìn qua đã biết là bánh ngọt, nhưng Ngô Thế Huân vẫn không yên lòng cầm lấy đưa lên mũi ngửi ngửi, một lần nữa xác định lại hương vị ngọt ngào này sau đó mới cẩn thận cắn một ngụm, nói thế nào nhỉ, tuy đúng là hương vị của bánh ngọt, nhưng cũng không đúng lắm, giống như nhiều mùi vị quân tạp lại mà thành.

Dù như thế thì Ngô Thế Huân vẫn từ tốn ăn hết phần bánh, chỉ còn việc không cầm đĩa lên liếm sạch mà thôi.

Ngẩng đầu lên mới phát hiện không biết từ lúc nào Hoàng Tử Thao đã đi tới bên cạnh bàn, tựa người vào, quan sát hắn.

Ngô Thế Huân lập tức hoảng sợ, nghĩ thầm, người này cơ thể to lớn như vậy sao đi lại nhẹ nhàng thế? Căn bản không hề phát ra tiếng động.

"Ăn xong rồi?" Lan Hoàng Tử Thao chăm chú nhìn, đợi Ngô Thế Huân xác nhận mới đưa tay xách hắn lên.

Ngô Thế Huân bất ngờ bị xách bổng lên, nhất thời sợ hãi oa một tiếng, tay chân quơ quào trong không khí: "Ngươi muốn làm gì! Mau buông ta xuống."

Lan Hoàng Tử Thao dễ dàng xách lấy hắn, nhưng bị hắn quẫy loạn như vậy liền đơn giản đem hắn kẹp vào nách, thản nhiên nói: "Ngủ."

"Ngủ cái gì a, ta vừa mới thức dậy không bao lâu!" Ngô Thế Huân bị ép chặt, không cam lòng khán nghị.

Đương nhiên, kháng nghị của hắn không có kết quả gì, Lan Hoàng Tử Thao mang hắn thẳng một đường từ thư các tới phòng ngủ, tới cửa liền đưa chân lên đá, tay nhấc lên liền ném Ngô Thế Huân lên giường, nệm giường thực sự quá mềm mại, Ngô Thế Huân theo quán tính nhún nhảy mấy phát mới đứng vững được.

Ngô Thế Huân hổn hển muốn xoay người xuống giường đã nhìn thấy Hoàng Tử Thao trong nháy mắt biến thành hình dạng hổ báo, nhảy lên một cái dễ dàng quật hắn xuống giường.

Tên cầm thú chết tiệc này......

___end chap 23___cmt đi mờ


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: