Chương 26
Kim Thái Hanh nằm viện ba ngày, hôn mê nhiều hơn tỉnh. Điền Chính Quốc bận rộn chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và công ty, chân không chạm đất. Buổi tối, về nhà một mình, anh từ chối tất cả các cuộc vui, nằm vật ra giường, nhắm mắt lại là lại nhớ đến khuôn mặt không vui của đóa hoa lan.
Ngày Kim Thái Hanh xuất viện, Điền Chính Quốc đã gác lại lịch trình cả ngày để tự mình đến đón, nhưng vẫn không nhận được một nụ cười.
Về đến nhà, Kim Thái Hanh chuyển sang phòng ngủ phụ. Điền Chính Quốc cũng ấm ức trong lòng, nghĩ đến việc cả căn nhà đều đã lắp đặt thiết bị báo động nhận dạng nồng độ pheromone, Kim Thái Hanh ngủ một mình cũng không có gì nguy hiểm, nên anh không giữ cậu lại.
Mấy ngày nay, Kim Thái Hanh ủ rũ, buồn bã, thụ động và trầm lặng, nếu Điền Chính Quốc không chủ động, mối quan hệ giữa hai người sẽ trở nên lạnh nhạt và xa cách. Còn Thư Hân là kiểu Omega hoạt bát, rất biết làm nũng, cô vẫn luôn cố gắng liên lạc với Điền Chính Quốc, cố gắng níu kéo mối quan hệ này.
Điền Chính Quốc ghét nhất Omega dây dưa không dứt, nhưng Omega hương hoa này khiến anh không nỡ nên cũng mặc kệ cô, thỉnh thoảng gửi ảnh tự sướng và mấy lời hỏi thăm không quan trọng.
Ngoài ra, còn có một nhóm Omega xinh đẹp đang xếp hàng chờ được Điền Chính Quốc ngó tới. So với bọn họ, Kim Thái Hanh cố tình xa cách Điền Chính Quốc lại càng đáng ghét hơn.
Điền Chính Quốc chưa bao giờ bị lạnh nhạt như vậy, trong lòng vừa tức giận, vừa oán hận, không khỏi bắt đầu so đo.
Chỉ là chia tay một Omega thôi mà, chẳng lẽ anh còn phải đau khổ vì tình, sống chết vì cậu sao?
Càng nghĩ như vậy, anh càng quyết tâm chứng minh Kim Thái Hanh chẳng có gì ghê gớm. Bây giờ anh chỉ thấy cậu đáng thương nên mới mềm lòng, chứ không phải là treo cổ trên cái cây này, chơi trò chung thủy một đời một kiếp.
Nghĩ thông suốt rồi, Điền Chính Quốc lại quay trở lại cuộc sống ăn chơi hưởng lạc.
Đã lâu không gặp, Lý Bách Kiều thấy anh không dẫn Kim Thái Hanh theo, cũng không nhắc đến nữa, mặc định Điền Chính Quốc đã hồi phục sau "vết thương lòng", hoàn toàn quên mất Omega hương lan kia.
Một lần tình cờ nói chuyện, mới biết Kim Thái Hanh là được tìm thấy.
"Mẹ kiếp! Anh đánh Thẩm Văn Lang là vì Omega đó à?" Chuyện Điền Chính Quốc và Thẩm Văn Lang đánh nhau đã không còn là tin mới, được mọi người trong giới bàn tán xôn xao mấy tháng nay.
Điền Chính Quốc cúi đầu uống rượu không nói gì, trong lòng nghĩ đến việc sáng nay trước khi ra khỏi nhà, Kim Thái Hanh đã đi ra, đứng ở cửa, lặng lẽ đưa cho anh chiếc bánh quy tự tay nướng.
"Chính Quốc, tôi hỏi anh đấy!"
"Cái gì?"
"Đoá hoa lan đó, Thẩm Văn Lang không thể nào chưa động vào?" Lý Bách Kiều nở nụ cười mờ ám: "Không thể nào đúng không? Gần gũi mỹ nhân như vậy làm sao trả lại nguyên vẹn được? Anh không phải là không thích đồ bẩn sao? Hay là cho tôi đi."
"Cậu?" Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên nhìn hắn từ trên xuống dưới khinh thường nói: "Tôi tốn hơn một trăm triệu mới tìm được cậu ấy về, cứ thế mà cho cậu?"
"Vậy bán cho tôi cũng được!"
"Chỉ dựa vào cậu? Bỏ ra một trăm triệu? Cẩn thận anh cậu bóp chết cậu!"
"Anh ấy tự dưng đi bóp cổ tôi làm gì?" Lý Bách Kiều không phục: "Chỉ là ngủ với Omega cũ thôi mà, đâu phải rước về làm vợ đâu! Anh không cần nữa, cho tôi chơi cũng không được à?" Nói rồi, hắn dừng lại, liếm môi cười nói: "Hơn nữa, ai biết đã qua bao nhiêu tay rồi..."
Trình Triết ngồi bên cạnh thấy sắc mặt Điền Chính Quốc không tốt, vội vàng nháy mắt với Lý Bách Kiều, nhưng Lý Bách Kiều đang chìm đắm trong ảo tưởng ôm mỹ nhân, luyên thuyên tự nói: "Nhưng mà, chỉ cần mặt đẹp là được, tôi không chê, vừa hay giúp anh xử lý, tái chế rác thải."
Điền Chính Quốc "cạch" một tiếng đặt ly xuống u ám hỏi: "Cậu nói ai là rác thải?"
Lý Bách Kiều giật mình, lắp bắp không nói nên lời.
Trình Triết vội vàng hòa giải: "Cậu ấy nói chính mình, hôm qua theo đuổi một Omega nhỏ xinh đẹp, mời người ta uống ba vòng rượu mà vẫn không thể xếp hàng! Phải không Bách Kiều?"
Thấy Điền Chính Quốc không vui Lý Bách Kiều nhanh chóng gật đầu: "Đúng... đúng, tôi nói chính mình."
Thôi được rồi cả đời này Lý Bách Kiều hắn chỉ muốn ăn không ngồi rồi, vốn đã nổi tiếng là phế vật trong giới con nhà giàu Giang Hộ, là một phế vật xuất sắc nhất, nổi bật nhất trong số những cậu ấm cô chiêu. Chỉ cần không bị Điền Chính Quốc đánh có là rác thải cũng được.
Rác thải thoát nạn còn hơn là người ưu tú bị đánh bầm dập!
Dù sao, gần đây Điền Chính Quốc có lẽ đã ăn phải thuốc súng! Lúc nổi điên lên ngay cả Thẩm Văn Lang cũng đánh!
Cuối cùng, Lý Bách Kiều đã uống không ít, kéo Điền Chính Quốc lại nói chuyện riêng, hỏi anh: "Chính Quốc, cậu nói thật với anh em đi, lần sau gặp lại Kim Thái Hanh, bọn tôi có phải gọi cậu ta là anh dâu nhỏ không?"
Điền Chính Quốc không nói gì, nhưng sắc mặt dường như càng khó coi hơn.
Trình Triết bất lực kéo Lý Bách Kiều lại: "Cậu say rồi." Rồi quay sang nói với Điền Chính Quốc: "Chính Quốc, anh đừng chấp người say."
Mặc dù vậy, trong lòng Điền Chính Quốc vẫn cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Vì bản thân anh cũng chưa nghĩ ra, đối với anh, Kim Thái Hanh rốt cuộc là gì? Rước về làm vợ? Chắc chắn chưa đến mức đó. Nhưng bảo anh coi Kim Thái Hanh là đồ chơi, tùy tiện tặng cho Lý Bách Kiều, chỉ cần nghĩ đến thôi Điền Chính Quốc đã tức điên lên rồi!
Không thế tặng, cũng không thể cưới. Ở nhà, Điền Chính Quốc đối xử với cậu như một ông hoàng, nhưng cậu vẫn thường xuyên giận dỗi.
Quan trọng là anh hoàn toàn không cảm thấy mình đã làm sai cái gì, mà lại khiến Kim Thái Hanh không vui như vậy.
Những ngày tháng sau này thật sự không thể sống nổi.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng để cho Lý Bách Kiều và những kẻ háo sắc im miệng, lần tụ tập tiếp theo, Điền Chính Quốc vẫn đặc biệt dẫn Kim Thái Hanh theo.
Hoa lan nhỏ thật sự bị nhốt ở nhà quá lâu sắp mốc meo rồi! Cũng nên ra ngoài phơi nắng.
Nghe thấy Điền Chính Quốc muốn dẫn mình đi dự tiệc cùng bạn bè, Kim Thái Hanh ngẩn người: "Bây giờ sao?"
"Ừ, sinh nhật Lý Bách Kiều, em thay bộ nào chỉnh chu một chút."
Kim Thái Hanh lặng lẽ gật đầu, đi vào phòng thay đồ.
Mười lăm phút sau, cậu ăn mặc chỉnh tề từ phòng thay đồ đi ra, Điền Chính Quốc đang ngồi trên ghế sofa xem báo cáo tài chính quý mới nhất, nghe thấy tiếng bước chân của cậu, mắt vẫn nhìn vào báo cáo tài chính, không ngẩng đầu lên hỏi: "Xong rồi à?"
Kim Thái Hanh "ừm" một tiếng, ngồi xuống đối diện anh, đưa tay rót cho mình một tách trà, không nói gì, cầm tách trà im lặng đợi anh.
Đợi đến khi Điền Chính Quốc cuối cùng cũng làm xong việc, nhìn đồng hồ thấy thời gian vừa vặn, anh mới đứng dậy, liếc nhìn Kim Thái Hanh, lập tức sững người.
Anh nhíu mày: "Không phải anh bảo em ăn mặc chỉnh chu một chút sao?"
Kim Thái Hanh anh nói làm cho sững người, nhẹ nhàng sờ vào chiếc ghim cài áo hình hoa lan màu xanh trắng trên ngực, lí nhí: "Anh Điền, em đã ăn mặc chỉnh chu rồi mà."
"Đi thay đồ đi." Điền Chính Quốc bỗng dưng bực bội: "Anh nói mà em không hiểu hả? Anh bảo em ăn mặc chỉnh chu một chút, không phải bảo em ăn mặc như tiên."
Quần áo chỉ là tùy tiện lấy ra trong phòng thay đồ, Điền Chính Quốc bảo cậu ăn mặc chỉnh chu, cậu mới tiện tay lấy ghim cài áo hình hoa lan của mình cài lên, ngoài ra ngay cả mặt cũng không rửa, còn muốn chỉnh chu thế nào nữa?
"Vậy em phải mặc gì đây?" Kim Thái Hanh mở to mắt vô tội hỏi.
Điền Chính Quốc kéo cậu vào phòng thay đồ, chọn mãi cũng không tìm được bộ nào giản dị hơn bộ trên người Kim Thái Hanh, càng tức giận hơn.
Cứu mạng! Vợ quá đẹp thì phải làm sao!
Vẻ đẹp tự nhiên, không cần tô vẽ. Với khuôn mặt của Kim Thái Hanh, dù có khoác bao tải ra đường cũng vẫn thanh cao thoát tục, xinh đẹp động lòng người!
Điền Chính Quốc tìm mãi không thấy bộ đồ nào phù hợp hơn, sắc mặt càng thêm khó coi, giọng điệu cũng càng tệ hơn: "Thôi vậy, lát nữa đến nơi, không có sự cho phép của anh thì ít nói chuyện với người khác lại! Nghe rõ chưa?"
"Anh Điền." Thấy Điền Chính Quốc không vui, Kim Thái Hanh ngại ngùng nói: "Em có thể không đi không?"
"Em không muốn tham gia các hoạt động xã giao cùng anh sao?" Ánh mắt Điền Chính Quốc trở nên nguy hiểm.
"Không phải." Kim Thái Hanh cúi đầu né tránh ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của anh, nhỏ giọng hỏi: "Có ổn không?"
"Có gì mà không ổn?"
Omega đối diện không nói gì nữa, cúi gằm mặt nhìn mũi chân, như đang bị phạt đứng vậy.
Điền Chính Quốc đột nhiên cảm thấy bực mình, suýt chút nữa đã mắng luôn cả Lý Bách Kiều, mắng hắn sao lại rảnh rỗi sinh ra đúng ngày hôm nay.
"..." Kim Thái Hanh im lặng rất lâu, đột nhiên nói ra từng chữ một như đang nặn kem đánh răng: "Em ở bên anh, không ổn lắm."
Lửa giận ngập tràn trong lòng Điền Chính Quốc bỗng tắt ngúm, trái tim dần lạnh đi. Anh hiểu ý của Kim Thái Hanh khi nói "không ổn" là gì rồi.
Cả hai đều biết.
Vì thời gian còn quá ngắn, ký ức tồi tệ đó, cả hai vẫn chưa quên được.
Cánh tay Kim Thái Hanh áp sát vào người, ngón tay rũ xuống, bồn chồn nắm lấy vạt áo, hồi hộp xoa xoa.
Điền Chính Quốc nắm lấy tay cậu, đặt trong lòng bàn tay mình, tay Kim Thái Hanh nhỏ hơn Điền Chính Quốc một vòng, trắng hơn rất nhiều, sờ vào rất mềm mại, mềm đến mức dường như không ai nỡ làm cậu tổn thương.
"Anh không thấy có gì không ổn cả." Sự kiên định và thản nhiên của Điền Chính Quốc như tiếp thêm cho Kim Thái Hanh rất nhiều dũng khí.
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng đôi mắt ướt át dịu dàng: "Thật sao?"
"Thật" Điền Chính Quốc kéo tay cậu, dẫn cậu ra khỏi phòng thay đồ, bất đắc dĩ nói: "Em cứ thế này mà đi đi, vốn dĩ đã là tiên nhân rồi, đâu thể nào giả vờ xấu xí được."
Kim Thái Hanh bị lời nói của anh chọc cười, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Nụ cười hiếm hoi này khiến cơn tức giận mấy ngày nay của Điền Chính Quốc vơi đi phần nào, giọng điệu cũng tốt hơn, dặn dò cậu: "Lát nữa em ít nói chuyện với Lý Bách Kiều, cậu ta miệng chó không thể mọc ngà vôi, toàn nói những lời khiến người ta tức giận.
Kim Thái Hanh gật đầu ra hiệu đã biết. Điền Chính Quốc lại đưa tay xoa xoa mái tóc bồng bềnh của cậu, thấy hoàn toàn không ảnh hưởng đến vẻ đẹp rạng rỡ của cậu, đành buông tay xuống, nắm lấy tay cậu: "Đi thôi."
Anh trai nắm quyền của Lý Bách Kiều đã từ Zurich trở về nước, gần đây hắn phải ngoan hơn một chút. Sinh nhật cũng không dám tổ chức linh đình, không thể như mọi năm, phô trương hết mức. Hắn chỉ chọn một nhà hàng thường lui tới, bao trọn một tầng, mời khoảng 20-30 người bạn.
Lý Bách Kiều ăn mặc vest chỉnh tề, tạo kiểu tóc khá đẹp trai, nhìn Điền Chính Quốc liền cười toe toét: "Chính Quốc, đến rồi à!" Ánh mắt nhìn về phía sau anh, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Anh dâu nhỏ cũng đến à? Chào em!"
Kim Thái Hanh ban đầu không phản ứng kịp, đợi đến khi phản ứng lại, mặt bỗng đỏ lên, màu hồng ngại ngùng hiện lên trên khuôn mặt trắng đến gần như trong suốt, như một con tôm hùm đất xinh đẹp.
Cậu nhỏ giọng nói: "Chào anh." Liếc nhìn chiếc bánh sinh nhật bên cạnh, cậu lại bổ sung một câu: "Chúc anh sinh nhật vui vẻ.
Lý Bách Kiều càng vui hơn hào hứng đáp lại: "Cảm ơn anh dâu nhỏ."
Điền Chính Quốc không thích Kim Thái Hanh nói chuyện với Lý Bách Kiều, càng không thích sự thiếu nghiêm túc của Lý Bách Kiều khi nói chuyện. Anh dâu thì anh dâu, thêm chữ "nhỏ" vào nghe chướng gì đâu. Anh dâu nhỏ? Điền Chính Quốc nhấm nháp từ này, càng càng cảm thấy khó nghe, như thể Kim Thái Hanh không phải là chính thất đàng hoàng mà là tình nhân lén lút vậy.
Người dẫn chương trình của buổi tiệc sinh nhật là một Omega nữ khá nổi tiếng trong giới dẫn chương trình. Trước đây, cô ta đã từng có quan hệ với Lý Bách Kiều, cô ta đứng trên sân khấu, thoải mái hôn gió người yêu cũ, liếc mắt đưa tình với đám Alpha giàu có quyền quý bên dưới.
Nhìn Kim Thái Hanh im lặng nhưng không hề gượng gạo, Điền Chính Quốc không khỏi nhớ đến lần đầu tiên anh dẫn cậu đi tham gia tiệc tùng.
Lần đó, Kim Thái Hanh mặc một cái áo len cũ không hợp thời, cũng im lặng ngồi bên cạnh Điền Chính Quốc, nhưng lại khiến Điền Chính Quốc trở thành Alpha được chú ý và ghen tị nhất trong buổi tiệc.
Hình như đó là lần đầu tiên Kim Thái Hanh tham dự một bữa tiệc sang trọng. Mặc dù mặc bộ đồ hết sức tầm thường, song cậu lại tỏ ra rất bình tĩnh và thoải mái, tò mò quan sát từng người đến bắt chuyện với Điền Chính Quốc, nhưng vẫn giữ được phong thái đúng mực của người từng trải.
Lúc đó, Điền Chính Quốc đã cảm thấy Omega bình tĩnh kín đáo trong các sự kiện xã giao này phù hợp với anh hơn ngày Omega khác, những người mà ăn một bữa cơm, mua một cái túi cũng phải chụp cả ngàn bức ảnh để đăng lên mạng xã hội.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro