Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 41


Không dám tin trừng to đôi mắt, lời thổ lộ của y một khắc trước thật sự làm cậu khiếp sợ.

Thiếu gia mới vừa nói… y yêu cậu? Y yêu cậu…

“…” Đôi môi mấp máy không thốt nên lời nhìn người trước mặt. Bây giờ nói cậu mất hứng là giả, nhưng mà, có thể là cao hứng sao? Thiếu gia sắp đính hôn rồi, liệu lúc này nói lời yêu thì có ích gì?

Một tuần sau, y sẽ cùng người khác đính hôn, và cậu với y cũng sắp mỗi người mỗi ngã. Nghĩ đến đây, nước mắt cậu lại một lần nữa trào ra. Dựa vào bả vai Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc nhắm chặt hai mắt, để mặc cho từng dòng lệ mặc sức tuôn rơi.

Đến lúc này, cậu mới biết thì ra cậu đã sớm yêu thiếu gia từ rất lâu rồi, chính là tình yêu này cậu không thể nói ra được, bởi vì nói ra chỉ làm tăng thêm nỗi bất lực mà thôi.

Cứ như vậy, chôn sâu tình yêu vào tận đáy lòng, đợi đến sau này gặp lại sẽ không phải thấy quá xấu hổ, đó là nếu như cả hai còn có cơ hội gặp lại nhau.

Còn bây giờ, chỉ cần biết thiếu gia cũng đã từng yêu cậu, vậy là đủ rồi.

Nhìn chăm chú Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh lại càng thêm siết chặt người trong lòng vào ngực.

Y sao lại không biết trong lòng Điền Chính Quốc đang nghĩ cái gì, lúc trước nếu y nói yêu cậu sẽ chỉ càng làm cậu thấy bất an, không có xác thực cũng không có cam đoan gì làm sao có thể khiến người ta tin tưởng.

Vốn dĩ, Kim Thái Hanh cho rằng y sẽ không nói y yêu cậu, hoặc ít nhất cũng phải đợi Điền Chính Quốc thừa nhận tình cảm của cậu đối với y trước đã. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác. Xem ra, không phải mọi chuyện cần thiết đều là tuyệt đối.

“Bất luận xảy ra chuyện gì, em chỉ cần tin tưởng lời tôi nói là được rồi, những thứ khác không cần để ý.” Phải, chỉ cần cậu nhớ kỹ lời của y là tốt rồi, những thứ khác căn bản đều không phải là trọng yếu.

Kim Thái Hanh rất giảo hoạt, điều đó rõ ràng là không thể nghi ngờ. Cái gì cũng không nói nhưng lại muốn Điền Chính Quốc chỉ tin vào một mình y, thử hỏi trên đời có mấy người làm được?

Nhưng sự thật thì Điền Chính Quốc vẫn chỉ là một thiếu niên, tương lai có rất nhiều chuyện cậu không có khả năng quyết định. Ví dụ như chuyện thiếu gia sắp đính hôn, cậu không cách nào ngăn cản, không cách nào phủ nhận nó là sự thật. Cậu không thể chỉ lo nghĩ cho bản thân mình, cậu còn có người nhà, và thiếu gia cũng thế. Dù thiếu gia có thể không cần để ý đến cảm thụ của lão gia cùng phu nhân, nhưng cậu thì tuyệt đối không thể mặc kệ người nhà.

Nghĩ đến chuyện cha mẹ sẽ vì cậu mà bị người đời chỉ trích, nội tâm tự trách làm Điền Chính Quốc nhíu chặt chân mày. Cả thiếu gia nữa, tiền đồ của y có thể vì dư luận xã hội mà bị cản trở. Những chuyện này, bảo cậu làm sao có thể cười trừ cho qua?

Nếu tương lai hai người ở cùng một chỗ, có lẽ đến một lúc nào đó thiếu gia sẽ hối hận, hối hận tại sao lúc trước y lại kiên trì như thế? Thiếu gia là một người cao ngạo, rất có khả năng điều đó sẽ xảy ra. Thôi thì sớm biết tương lai sẽ hối tiếc, chi bằng hiện tại cứ can đảm rời xa nhau.

Làm vậy, vừa có thể bảo vệ tương lai của thiếu gia, vừa không làm cho cha mẹ thương tâm, đối với hai bên đều là chuyện tốt.

Nhưng đã biết như vậy, vì cái gì lòng cậu lại đau như dao cắt?

Ôm chặt người nước mắt, Điền Chính Quốc lặng lẽ khóc, cố gắng tự nhủ với bản thân quyết định của cậu là đúng.

Không giống với Điền Chính Quốc đã quyết định sẽ ly biệt mãi mãi, Kim Thái Hanh chỉ xem đây là sự chia tay ngắn ngủi, dù sao thời gian cũng chỉ có bốn năm mà thôi.

Bóng đêm vẫn bao phủ căn phòng, che kín tâm tình khác biệt của hai con người đang hòa vào nhau làm một.

Đợi đến khi mặt trời vừa ló dạng ở phương Đông, một cặp mắt đen mới lặng lẽ mở ra. Liếc mắt nhìn người bên cạnh vẫn đang chìm trong giấc ngủ, đôi mắt đen tràn ngập bi thương. Cẩn thận nhấc cánh tay đang giam cầm bên hông cậu để sang một bên, thoát ly khỏi ***g ngực ấm áp, Điền Chính Quốc nâng thân thể mỏi mệt của cậu dậy, bắt đầu mặc quần áo.

Lưu lại một mảnh giấy trên bàn, thu thập hết quần áo, Điền Chính Quốc lặng lẽ ly khai Kim uyển.

Không dám quay đầu nhìn lại người vẫn đang say giấc trên giường, cậu rất sợ sẽ nhịn không được mà không nỡ rời đi.

Thiếu gia, xin hãy tha thứ cho em vì không có dũng khí đứng trước anh nói lời cáo biệt. Bởi vì… em không có tự tin đứng nhìn anh cùng người khác đính hôn mà vẫn có thể bình tĩnh mỉm cười.

Cho nên, em lựa chọn rời đi, trước khi mọi chuyện trở thành quá muộn. Mặc kệ tương lai như thế nào, ở một chân trời xa xôi em vẫn sẽ chúc phúc cho anh.

Còn một điều nữa, chính là… em cũng yêu anh…

Cơn gió sớm mai thổi đi giọt thanh lệ cuối cùng, mà ngay cả tiếng thở dài lặng lẽ cũng tan biến trong không trung…

***

Ánh mặt trời mùa hè chói chang xuyên thẳng qua tấm màn cửa sổ bằng lụa mỏng, khiến cho người đang ngủ say cũng không thể không tỉnh lại.

Mày kiếm khẽ cau lại, y nhớ rất rõ không hề cho phép hạ nhân trong nhà tùy tiện bước vào phòng ngủ của y, nhất là sáng sớm. Không cần hỏi, nguyên nhân là vì muốn bảo vệ Điền Chính Quốc.

Thử nghĩ, làm gì có người hầu nào ngủ trên giường chủ nhân? Nếu cảnh đó bị người khác chứng kiến, nhất định sẽ náo loạn không yên. Đến lúc đó không cần Kim Thái Hanh tự mình thông báo, tất cả mọi người trong Kim uyển đều sẽ biết chuyện, kể cả Kim Diệu Huy cùng Nghê Mộ Ngọc.

Phòng ngủ của Kim Thái Hanh là dùng màu sắc trang nhã làm chủ đạo, cho nên màn cửa đều có màu xám, thường ngày khi thức dậy rồi y mới kéo màn ra. Hôm nay lại trực tiếp đón nhận ánh mặt trời như lễ rửa tội thế này, chắc chắn là một hạ nhân nào đó chưa được y cho phép đã tự tiện bước vào phòng ngủ của y. Nghĩ vậy, trong mắt Kim Thái Hanh không khỏi hiện lên một tia không vui.

Ngay lúc đó, đôi mắt phượng lạnh băng bắt gặp màn cửa sổ bằng lụa mỏng màu tuyết trắng. Kim Thái Hanh ngẩn người, lập tức nhớ đến chuyện tối qua y đã qua phòng Điền Chính Quốc ngủ.

Vươn tay chạm đến tấm ga bên cạnh chỗ y nằm, cảm giác thật lạnh lẽo. Chắc hẳn Điền Chính Quốc đã rời đi được một lúc lâu rồi.

Ha, chẳng lẽ tối hôm qua y làm còn chưa đủ? Người bình thường luôn ngủ say trong ngực y, hôm nay mới sáng sớm đã không thấy bóng dáng. Xem ra thể lực của cậu ta đã được hảo hảo rèn luyện rồi.

Vén chăn lên, mặc lại quần áo, khóe mắt y chợt nhìn thấy trên tấm ga giường tuyết trắng là vài giọt máu đỏ tươi. Y lập tức dừng lại mọi cử động, đôi mắt phượng xẹt qua một tia lãnh khốc, cậu ta đã bị thương, sao có thể thức dậy từ sáng sớm!?

Trừ khi……

Không hề do dự mở toang tủ quần áo sau lưng, thấy những bộ quần áo vẫn treo trong đó lúc này đã biến mất, hàn khí dần dần xâm nhập toàn thân y. Cậu dám thừa lúc y ngủ mà vụng trộm ly khai!?

Nhớ lại hình ảnh tối qua Điền Chính Quốc vừa ôm chặt y vừa khóc, nguyên lai là lúc đó cậu đã quyết tâm rời khỏi y. Như vậy, dựa theo tính cách của cậu, nhất định sẽ lưu lại một tờ giấy cáo biệt. Không ngoài dự kiến tìm được tờ giấy trên bàn sách, theo mỗi chữ dần hiện ra thì nhiệt độ trong đôi mắt phượng càng thêm xuống thấp.

Đến cuối cùng, tờ giấy bị vò thành một cục ném vào thùng rác, nhưng không cách nào quẳng đi được âm thanh như còn văng vẳng đâu đây.

“Thiếu gia, em đi, anh hảo hảo bảo trọng, chúc anh cùng thiếu phu nhân hạnh phúc.”

Đáng chết, y khi nào thì nói muốn kết hôn với nữ nhân kia? Cậu lại không đem lời của y cho vào tai, chẳng lẽ không sợ y đem cậu tóm trở về, hung hăng trừng phạt hay sao?

Dù cho cả người tràn đầy lửa giận, Kim Thái Hanh vẫn bình tĩnh đi về phòng mình. Đã không còn lý do gì khiến y phải tiếp tục ở lại đây nữa rồi.

Bỏ vào trong vali vài bộ y phục, Kim Thái Hanh mang hành lý bước xuống phòng khách. Không đếm xỉa gì đến hai người đang ngồi đó, y tiến thẳng ra cửa.

“Đứng lại, con muốn đi đâu?”

Sáng sớm đã nhìn thấy đứa con mang theo hành lý đi ngang mình, nhưng ngay cả liếc mình nó cũng không thèm liếc. Thử hỏi, đây là thái độ mà người làm con nên có với phụ thân của nó hay sao?

Huống chi, tối hôm qua trước mặt thân gia tương lai nó cũng thản nhiên bỏ đi như thế, tuy Diêu tổng không nói gì nhưng mặt mũi của hắn đều bị nó làm cho mất hết. Nếu như sau này nó vẫn cứ giữ thái độ như vậy, hắn làm sao còn dám vác mặt đi giao tiếp với ai.

Nghĩ đến mấy năm nữa, đứa con này sẽ tham gia vào hoạt động của xí nghiệp Kim thị, nếu như hiện tại không quản giáo cho tốt, vậy tương lai không chỉ Kim gia mà cả xí nghiệp Kim thị cũng vì nó mà mất mặt thôi.

Đến lúc đó, để người khác nói Kim Diệu Huy hắn không biết cách dạy con, hắn sao có thể giải thích là vì Kim Thái Hanh còn trẻ người non dạ? Lời nói dối vụng về như thế con nít ba tuổi cũng không nói, huống chi hắn đường đường là tổng tài của xí nghiệp Kim thị, tuyệt không thể phát ngôn một cách qua loa tắc trách.

18 năm rồi… Tận bây giờ Kim Diệu Huy mới dùng đến quyền lực của người cha, nhưng hắn đã quên mất một điều, Kim Thái Hanh từ lâu đã không còn là một hài đồng trẻ người non da vô lực phản kháng.





Báo lỗi chap nếu đọc không được hoặc sai sót nhé

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro