Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 32 : 🔞

Không khí trong phòng nóng nực vô cùng, Điền Chính Quốc tứ chi tê liệt nằm trên giường. Kim Thái Hanh vẫn chưa rút ra, sợ đè nặng lên cậu nên trở mình một cái.

Bụng cậu hơi phồng lên, toàn là tinh dịch. Điền Chính Quốc đỏ mặt, sờ gáy, "Có tí đau."

"Lát là khỏi."

"Cậu cũng để tôi cắn một cái đi."

"Lần trước không phải để cậu cắn rồi sao."

Điền Chính Quốc nhếch nhếch mông, để tinh khí bắn xong đã thu kết của hắn trượt ra. Xoa cái eo nhưng nhức, cậu bướng bỉnh đi cắn lấy gáy Kim Thái Hanh. Vùng da nơi hình xăm vẫn còn đỏ, chưa hết sưng, Điền Chính Quốc vừa đau lòng lại vừa kích động. Cậu thích bộ dạng của Kim Thái Hanh vì cậu mà chịu đau.

Vươn đầu lưỡi ra, Điền Chính Quốc nhẹ nhàng chậm rãi liếm lên đồ án trên lớp da sưng đỏ ấy. Cậu từ đằng sau ôm lấy Kim Thái Hanh, đặt tay trên lồng ngực hắn, xúc cảm thật tốt. Ánh mắt Điền Chính Quốc trầm xuống, mở khớp hàm, ngoạm sâu vào gáy alpha. Máu tràn ra, Kim Thái Hanh đau híp cả mắt, đợi Điền Chính Quốc nhả miệng mới quay lại ôm người vào lòng.

Điền Chính Quốc rất hưng phấn, bên môi vẫn còn vệt máu chưa khô, cậu thè lưỡi ra liếm sạch.

Đau đớn khiến dục vọng tăng vọt, làn da của omega trong lòng vẫn còn ẩm ướt, cọ sát lên đùi hắn. Kim Thái Hanh ôm lấy eo cậu, đưa mình tới, Điền Chính Quốc cũng phối hợp mà mở chân, nuốt lấy dục vọng đã nghếch cao của alpha.

Chân cậu run lên, vách thịt mẫn cảm bên trong lại một lần nữa bị kéo căng, cảm giác tê dại từ mũi chân leo lên đỉnh đầu. Cậu chống tay lên vai hắn, mông lắc lư tìm một tư thế. Sụt một tiếng, tinh khí dễ dàng mở ra cửa khoang sinh sản, cắm vào nơi sâu nhất.

Điền Chính Quốc vừa đau vừa sướng, nơi đó nhanh chóng co lại thắt lấy tinh khí bên trong. Cậu hôn hôn khóe môi Kim Thái Hanh, mông cấp tốc đưa đẩy, bì bạch bì bạch va chạm lên đùi hắn. Vòng hông đong đưa hữu lực, đùi kẹp chặt, động tác lên xuống nuốt nhả ngày một kịch liệt, nước bên trong lại văn ra, tinh dịch thành bọt vang lách nhách.

Điền Chính Quốc tự tách mông, mà cũng sắp không giữ nổi mảng thịt trắng nõn ấy trong tay.

Kim Thái Hanh đỡ lấy eo cậu, phối hợp thúc lên, cửa tử cung vừa khép lại không lâu lại một lần nữa bị tách mở, tinh dịch vừa bắn vào chảy xuống, Điền Chính Quốc ướt mắt nói: "Bị ra ngoài hết rồi..."

Kim Thái Hanh thấp giọng tiếp lời: "Quả thật ra ngoài hết rồi."

Dứt lời, hắn vừa luật động vừa để Điền Chính Quốc đến sát mép giường, tư thế cắm mình rất sâu bên trong, hắn ôm cậu đứng dậy.

Tư thế thay đổi, tinh khí tựa như thúc tới nơi sâu nhất, cả quy đầu đều cắm hẳn vào cửa tử cung, tựa như chống lên vách tử cung.

Điền Chính Quốc há to miệng, suýt chút trợn trắng mắt, kích thích vô cùng khiến đầu óc cậu trắng xóa, còn chưa thả được một hơi Kim Thái Hanh đã nâng mông cậu lên, ở tư thế đứng mà bắt đầu điên cuồng làm cậu.

Dâm thủy lẫn với tinh dịch vì tư thế này mà vãi ra khắp nơi, tinh khí thô tím rút ra một nửa thì không vào nữa.

Tay chân Điền Chính Quốc quấn lấy Kim Thái Hanh, vô lực mặc kệ thứ hung ác kia ra vào. Chân cậu không khép lại được, toàn thân hư thoát cũng không dám buông lỏng. Bụng căng trướng, rất muốn bắn, nhưng bị nhẫn dương vật chặn cứng, cảm giác cao trào bị ép về khiến cậu không kiềm chế được nước mắt. Cảm giác hậu huyệt cũng bủn rủn càng lúc càng kịch liệt, một cỗ dâm dịch lớn trào ra, ướt đẫm như mưa rào, hết đợt này đến đợt khác. Điền Chính Quốc nhịn không nổi kêu lên, mà cũng không biết cậu đang kêu cái gì.

Lên không được xuống không xong, ê ẩm căng trướng đến phát điên.

Cậu van xin Kim Thái Hanh tháo nhẫn ra, hắn ôm cậu ra sức động, làm đến độ cậu nói không nên lời liền ép cậu lên tường, tạm dừng động tác, "Phát tình mấy ngày, cậu chịu nổi không?"

"Mau... Mẹ kiếp tháo ra, ông chịu được."

Kim Thái Hanh rút ra, tóm lấy cơ thể cậu, nhấc một chân của cậu lên, xâm nhập. Hắn cắn lên gáy cậu, tin tức tố mạnh mẽ tiến vào, nơi giao hợp vì thế mà sinh ra xao động, trong không khí nồng nặc mùi ngọt ngào. Điền Chính Quốc mềm nhũn, mở miệng mà không nói ra lời.

Lại một lần nữa tạo kết bắn tinh, Điền Chính Quốc rõ rành rành lên đỉnh từ phía sau, dương vật phía trước bị ép đến sưng đỏ thật đáng thương mà phun ra chút dịch tiền liệt tuyến, vẫn chưa tiết tinh.

Bụng căng căng, cậu bị Kim Thái Hanh ôm lại về giường.

Dư vị cao trào trôi qua, Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh lấy thanh kẹo tăng lực nhét vào miệng mình. Cậu phồng má ăn xong, Kim Thái Hanh lại đưa thuốc tới. Điền Chính Quốc ngoan ngoãn nuốt xuống mới mở miệng hỏi: "Thuốc gì vậy?"

"Thuốc tránh thai."

"..."

Thấy biểu cảm kỳ lạ của Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh xoa xoa đầu cậu: "Sao vậy?"

"Đánh dấu rồi, thì nhất định phải có con à?"

"Sao có thể, phòng tránh được mà."

"..."

"Quốc Quốc, cậu lo lắng cái gì?"

Điền Chính Quốc hơi do dự ngồi dậy, cậu nhìn Kim Thái Hanh, cẩn trọng đáp: "Tôi có thể không có con không?"

Kim Thái Hanh nghe vậy ngây ra, hắn nhìn cậu một lúc, cũng do dự đáp: "Ý cậu là sau này, cũng không muốn?"

"Không phải, ý là bây giờ không muốn."

Kim Thái Hanh không nói gì, chỉ lên giường ôm lấy Điền Chính Quốc vào lòng, vuốt tóc cậu như trấn an, "Đừng sợ, bây giờ đương nhiên tôi cũng không muốn cậu mang thai."

Điền Chính Quốc lưỡng lự một chút, cuối cùng vẫn nói ra lời từ đáy tim: "Thực ra không phải tôi không muốn có con, có lẽ là hiện tại tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong. Nói thật, tính tình tôi với ông bô giống nhau, tôi sợ mình không thể nuôi dạy được một đứa trẻ. Hơn nữa... chuyện sinh con, tôi càng chưa từng nghĩ đến."

"Cậu không giống chú Điền."

"Giống nhau."

Điền Chính Quốc cố chấp lắc đầu, như không muốn nghe thêm bất cứ lời khuyên nào nữa. Kim Thái Hanh thở dài, chỉ biết ôm chặt lấy eo cậu, "Vậy sau này tôi sẽ mang bao, với cả sẽ không vào khoang sinh sản nữa. Cậu đừng uống thuốc, không tốt cho thân thể."

Điền Chính Quốc hơi căng thẳng, ngẩng lên nhìn Kim Thái Hanh: "Có lẽ tôi sẽ không thể nào chuẩn bị tâm lý được."

Kim Thái Hanh im lặng, cũng không biết nên nói gì. Chuyện con cái, vốn dĩ hai người phải thương lượng kỹ lưỡng với nhau. Nếu Điền Chính Quốc đã không muốn, vậy thì hắn không thể ép buộc.

Điền Chính Quốc nói ra suy nghĩ của mình lại hơi hối hận. Mặc dù cậu rất sợ chuyện sinh con, nhưng vẫn luôn cảm thấy mình đã liên đới đến sự lựa chọn của Kim Thái Hanh, dường như rất ích kỷ.

Có điều không kịp nghĩ nhiều hơn, cơn sốt phát tình lại cuốn tới. Hai người ôm chặt lấy nhau trên giường, tiếp tục hòa vào một thể.

---------

Haiz ròi là pé Koo có muốn có hay khum 🤧

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro