Một khúc gỗ trôi ngược dòng
Có những người bước vào đời ta rất sớm,sớm đến mức ta tưởng họ sẽ ở đó mãi mãi.Oliver Wood từng nghĩ Megan Jones chỉ là cái đuôi nhỏ của tuổi thơ -một cô bé mít ướt, nhút nhát, hay khóc, luôn đi sau lưng cậu giữa những buổi chiều đầy nắng.Rồi cô rời đi.Không lời hứa.Chỉ để lại một cái ôm rất chặt, đủ để theo cậu suốt nhiều năm về sau.Oliver lớn lên giữa những trận Quidditch cuồng nhiệt,giữa tiếng hò reo, chiến thắng và tham vọng.Cậu quen với việc tiến về phía trước, quen làm đội trưởng, quen trở thành trung tâm.Cậu chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải quay đầu.Cho đến khi, trong Đại sảnh Hogwarts năm ấy,giữa hàng trăm gương mặt xa lạ,cậu bắt gặp ánh mắt quen thuộc kia một lần nữa.Megan Jones đã không còn là cô bé sợ sệt ngày nào.Cô đứng vững, lặng lẽ, bình thản -thuộc về Hufflepuff, thuộc về thế giới của riêng mình.Không cần được kéo đi.Cũng không cần ai bảo vệ.Ba năm học chung ngắn ngủi trôi qua trong những buổi ăn đêm vụng trộm,những lần trốn học, phá luật,những buổi tối học bài cạnh nhau mà chẳng ai nói một lời thừa.Oliver không biết từ khi nào,sự hiện diện của Megan đã trở thành điều hiển nhiên.Không phải vì trách nhiệm.Không phải vì quá khứ.Mà vì nếu thiếu đi, cậu thấy mọi thứ lệch nhịp.Còn Megan hiểu rất rõ:yêu một người quen tiến về phía trướcđồng nghĩa với việc có thể bị bỏ lại phía sau bất cứ lúc nào.Một khúc gỗ trôi ngược dòngkhông kể về một tình yêu bùng cháy.Mà kể về những năm tháng tuổi trẻ ở Hogwarts -về học tập, bạn bè, gia đình, lựa chọn và tr…




