Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[HP] Thịnh Nộ Thuần Túy

[HP] Thịnh Nộ Thuần Túy

37,614 511 2

Cô nghĩ khung cảnh này có thể trông thơ mộng từ góc nhìn bên ngoài, giống như một vở bi kịch của thời đại, giống như Romeo và Juliet.Nhưng cái thời thảm thương của nàng Juliet đã qua lâu rồi.Máu như những con tuế màu đỏ son chảy ra từ cái lỗ sâu hoắm trên lưng cô, nhuộm áo anh một màu đỏ thẫm khủng khiếp. Những ngón tay anh buông thõng, lần theo những vết chân nhện trên làn da trần của cô, áp môi vào má cô và hứa rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.Hơi thở của họ hòa vào nhau. Bàn tay của anh vẫn đang xoa lưng cô khi anh hôn cô. Môi của anh vô cùng mềm mại và ấm áp, nhưng tay anh rất lạnh. Cô không phản ứng. Cô biết mình sắp chết khi sợi dây liên kết trong khoảnh khắc ấy mỏng dần đi. Anh ôm lấy khuôn mặt của cô bằng cả hai tay và ấn sâu hơn, muốn ở lại. Anh muốn ở lại vĩnh viễn, không muốn đi nữa, nhưng không thể thế được, mọi chuyện không thể xảy ra như thế.Khi anh rời khỏi người cô và đứng dậy, Regina bật ra một tiếng cười khác, ho ra máu. Tự tưởng tượng khi lông mày của anh hơi nhíu lại. Nhưng không có chỗ cho sự lo lắng ở đây. Không có chỗ cho những bàn tay dịu dàng hoặc những lời âu yếm. Những tia sáng của một quãng thời gian bị lãng quên lâu ngày vây lấy trí óc cô. Sự hiện diện của anh trong ký ức ngột ngạt khiến cô có cảm giác không thật, họ chỉ cách nhau một gang tay. Sức nóng của cơ thể anh thấm vào xương cô, khiến cô bất an. Hình dáng của anh bắt đầu mờ đi.Anh đứng hẳn dậy, thở hắt ra và lùi lại về phía sau hai bước. Trước khi thời gian vút qua phía sau lưng anh.Sự thật, lan nhanh như một đám cháy rừng…

[HP] Đen và Trắng

[HP] Đen và Trắng

29,062 591 3

Sirius từng nghĩ rằng, là Slytherin thì đứa đéo nào cũng như nhau…

[HP] Những Nơi Tăm Tối

[HP] Những Nơi Tăm Tối

14,240 377 2

Anh không thể nhớ lần cuối cùng anh thực sự nghe thấy giọng nói của cô là khi nào.Cuối cùng khi không chịu được, anh phải mất đến ba giây khó khăn để gọi tên cô khi cô lật lại trang sách đã đọc qua ban nãy."Chloe, sao em im lặng thế?" Giọng anh vang lên khô khốc, giống như tiếng động của một vết nứt trên tường khi tách ra làm đôi do một cơn rung chấn. Như thể anh đã không nói nhiều năm. Những lời nói của anh luôn có ý nghĩa rất lớn đối với cô, ngay cả khi chúng thô lỗ. Anh tiếp tục nói.Ngay khi lời nói vừa thốt ra khỏi miệng, anh nhân cơ hội đặt bàn tay lạnh giá của mình lên vai cô. Anh có thể cảm nhận được sự rung động từ một cơn rùng mình đột ngột bao trùm toàn bộ hình dáng của cô. Đáy bụng anh chợt lạnh và tim anh đập nhanh hơn, dội vào lồng ngực như thể nó sẵn sàng vỡ tung vì bị cô từ chối dù chỉ là một cái chạm nhẹ.Tay anh bắt đầu đổ mồ hôi, cố gắng hết sức để lau chúng lên đùi. Nuốt xuống những tổn thương. Nỗi đau quặn thắt trong tim anh và cảm giác như có những dây leo - những dây leo đầy gai nhô ra để đâm vào tim anh mỗi khi cô rùng mình khi anh chạm vào cô, hoặc nhăn mặt khi nghe giọng nói của anh. Bởi vì anh vừa nói rằng anh yêu cô.Và cô không đáp lại điều đó.…

[RE] American Venom

[RE] American Venom

537 27 1

[...]The divorce papers came in the mail. She already signed them and he knew she sent them to him without really reading them.There was maybe a point where he could have said no, where he could have said "no, i dont want to, no, i cant". Leon pushed the folder back across the desk.He sipped his lukewarm whiskey, hating himself with every fiber of his being, and watched her go, thinking - wrongly, as it happened - that he would never see her again. They would have been tossed around, washed up on the rocks, and there would be nothing left to salvage of them - smashed to splinters, lost at sea.Maybe. Like everything else in his life, he wasn't really sure that he ever had a choice.- American Venom.…