TRỜI GHÉP ĐÔI TA
Hai người hai thế giới riêng biệt, ngỡ như cả đời sẽ chẳng thể hòa hợp lại bất giác tiến gần nhau hơn, mang theo những rung động niên thiếu cùng nhau trưởng thành.Trích đoạn 1:Trong ánh đèn đường mờ mờ, loáng loáng trên mặt đường đã ố màu của một thời gian xưa cũ, gương mặt nam sinh thoạt nhìn lạnh lùng, giờ trông lại quá đỗi dịu dàng. Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có ngày miêu tả một thiếu niên bằng hai chữ "dịu dàng", trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.Dường như cảm nhận được cảm xúc là lạ của tôi, Việt tưởng tôi cảm thấy không thoải mái, khẽ nói xin lỗi."Không có ạ." Tôi lắc đầu, cười cười trấn an anh."Ừm."Chúng tôi không nói gì, để không khí lẳng lặng ôm lấy, ngược lại cảm giác yên bình hơn bao giờ hết. Trăng sáng, gió thổi tung mái tóc đen nhánh, đang lòa xòa trước trán anh, đôi mắt xanh đẹp tựa như chứa cả trùng dương mênh mang, phản chiếu trời sao lấp lánh. Âm thanh trầm thấp, du dương của anh vang lên."Ăn mau đi, anh đưa em về."Trích đoạn 2:"Em sợ một ngày nơi đáy mắt anh sẽ chẳng còn em trong đó, lại càng sợ một ngày thế giới của anh chẳng còn em.""Nếu điều đó là sự thật, e ngày đó là ngày tổ chức đám tang của anh mất."____Ngày đăng: 15/11/2025…

