Ngày em cười, nắng nở hoa
Những năm tháng thiếu thời, Phùng Thanh Thu rơi xuống vực sâu đã thoát khỏi vực sâu.Những năm tháng thiếu thời, Trần Châu đã không cần chỉ có thể học để quên đi cô độc.Những năm tháng đó cả hai trở thành thanh xuân của nhau.Phùng Thanh Thu và Trần Châu một người nhất Hóa, một người nhất Sinh. Không phân cao thấp.Năm hạ oi bức nhất Trần Châu đã tìm thấy được bóng râm của mình, Phùng Thanh Thu thì chưa.Năm đông rét buốt nhất, Trần Châu thấy chiếc khăn ấm áp ấy, Phùng Thanh Thu vẫn chưa tìm được.Năm thu mát mẻ nhất, Trần Châu nhìn thấy cơn gió bay qua, Phùng Thanh Thu vẫn ngơ ngác chưa hiểu.Năm xuân rực rỡ nhất, Trần Châu nhìn thấy nụ cười cuối của người ấy, Phùng Thanh Thu cuối cùng cũng nhận ra.Cô nhận ra nhưng ngày ấy vĩnh viễn không thể quay lại. Chỉ mong tương lai sau này, thiếu niên ngự trị trái tim cô tương lai rộng mở, mãi mãi bình an.Cre ảnh: Pinterest…
