Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
GỌI TÔI BẰNG TÊN CẬU (CALL ME BY YOUR NAME)

GỌI TÔI BẰNG TÊN CẬU (CALL ME BY YOUR NAME)

21 1 7

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay cuộn chặt lại đến trắng bệch. Ở góc sân sau trường-nơi vốn dĩ vắng vẻ và tĩnh lặng-Hoàng Minh đang đi cùng cô bé ở phòng y tế hôm nọ. Họ đứng khá gần, Minh đang cười, cái nụ cười mà tôi từng nghĩ nó chỉ dành riêng cho mình.Cảm giác khó chịu bốc lên nghi ngút, nó giống như một món đồ quý giá của tôi đang bị một kẻ tầm thường khác chạm tay vào. Tôi không buồn vì mất tình yêu, tôi tức giận vì sự lựa chọn của Minh. Cậu ta dám dùng một phiên bản "kém cấp" hơn để thay thế tôi sao?Tôi định quay lưng đi để bảo toàn sự kiêu hãnh của mình, thì một giọng nói lười biếng vang lên ngay bên cạnh:"Nhìn đủ chưa? Hay muốn tôi cho mượn cái kính để soi cho rõ hơn?"Tôi giật mình, xoay người lại. Là Huệ Mẫn. Cậu ta đang tựa lưng vào bức tường cũ, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt nhướng lên nhìn tôi đầy vẻ giễu cợt. Có vẻ cậu ta đã đứng đây từ lâu và xem trọn vẹn màn kịch vừa rồi."Cậu rình rập tôi đấy à?" - Tôi lấy lại vẻ bình thản, giọng nói lạnh lùng như băng."Tôi rảnh hơi thế sao?" - Huệ Mẫn cười khẩy, cậu ta rời khỏi bức tường, bước lại gần tôi, đưa mắt nhìn về phía cặp đôi kia rồi quay lại nhìn tôi. "Bạn trai cậu có gu lạ nhỉ? Bỏ qua một đóa hồng gai để đi chọn một bông hoa dại không tên không tuổi."Tôi nheo mắt: "Cậu nói gì tôi không hiểu.""Đừng diễn nữa Thư Vi. Lòng tự trọng của cậu đang gào thét đến mức tôi đứng đây còn nghe thấy kìa." - Cậu ta cúi xuống, ghé sát tai tôi, giọng thì thầm nhưng đầy tính sát thương. "Nếu là tôi, tôi sẽ không đứng đ…

Cọc đi tìm trâu

Cọc đi tìm trâu

14,679 732 38

Sau khi ăn tối xong, An chở tôi về nhà.Đường phố Sài Gòn lúc nào cũng đông đúc người qua lại, mặc dù thế nhưng tôi vẫn thích Sài Gòn vào buổi đêm nhất, có lẽ do ban đêm trời bắt đầu dịu đi, mát mẻ hơn.Ngồi trên xe, tâm hồn tôi cứ phiêu lạt theo những dòng người qua lại.Được một lúc An hỏi tôi" Sao thế, sao hôm nay mày chẳng nói câu nào thế?""Tao đang bận ngắm cảnh"Tôi nhích người về phía trước, để cằm mình lên vai của An để có thể nghe rõ An nói "Chổ này có gì để ngắm cảnh" "Có chứ, mày không biết gì cả" An lại hỏi tiếp tôi, tay nó chỉ vào một cặp đang lái xe bên cạnh"Mày thấy họ hạnh phúc không?""Ờ thì sao""Họ giống như tao với mày ấy"Trời ơi, ý gì đây! Mặc dù gương mặt tôi vẫn như vậy nhưng trong lòng tôi đang phát sướng vì câu nói của An.Tôi có tình đánh lạc hướng, thoát khỏi cái tình huống ngại ngùng này " Đẹp trai nhỉ"Tôi nói xong, An im lặng một lát rồi nói, giọng như có vẻ không mấy dễ chịu"Ừ, anh đó nhìn đẹp nhỉ ""Không tao nói mày ấy"Vừa nói, tôi vừa nhích lại gần An thêm một chút, tôi đưa đầu nhìn An.Đúng lúc đó, An cười quay qua nhìn tôi.Ánh mắt chúng tôi chạm nhau..."Con nhỏ này, có để yên cho tao lái xe không?"Tôi đánh vào vai nó một cái " Này, mày lái xe cho đàng hoàng, tao không muốn chầu ông bà sớm đâu"" Biết rồi" Nói là thế nhưng ngay phút sau nó lái thẳng vào cái ổ gà trên đường, làm tôi được phen hồn lìa khỏi sát " Đinh Nguyễn Tường An, cụ nhà mày" tôi chửi nó, thế nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng cười giòn tan của thằng An. Tôi hờn giỗi quay chổ khác, nhưng trong lòng tôi vốn đã…