| teudang | trở lại khoảnh khắc mà cậu nói yêu tôi.
Trần Hải Đăng và Nguyễn Việt Anh lớn lên bên nhau nhưng không hề hòa thuận. Từ bé đến lớn, Việt Anh luôn trêu chọc, bắt nạt cậu, biến cậu thành trò đùa của mình. Hải Đăng ghét Việt Anh vô cùng, ghét đến mức chỉ mong lớn nhanh để không còn phải nhìn thấy anh nữa.Nhưng đến năm lớp 11, khi cậu bắt đầu thân với một người bạn cùng lớp, thì Việt Anh lại thay đổi. Anh ngang nhiên ép cậu vào tường rồi nói ba chữ:"Tao thích mày."Hải Đăng cảm giác như thế giới bị đảo lộn. Cậu không thể chấp nhận chuyện này vì trong suy nghĩ của cậu, hai thằng con trai yêu nhau là một điều vượt ngoài tưởng tượng... hơn nữa cậu còn ghét Việt Anh tận xương tủy.Mặc cho Hải Đăng từ chối và tìm đủ mọi cách đẩy anh ra xa thì Việt Anh càng dính lấy cậu.Nhưng rồi biến cố xảy ra.Một buổi chiều sau giờ học, trên con phố quen thuộc, Hải Đăng vô thức bước xuống lòng đường mà không nhận ra một chiếc xe thể thao màu đỏ lao tới. Khoảnh khắc cậu nhắm mắt lại chờ đợi cái chết ập đến, thì bỗng nhiên có ai đó đẩy cậu ra."Đừng sợ."Tiếng va chạm vang lên, máu văng tung tóe, còn Việt Anh nằm giữa vũng máu, lặng yên nhìn cậu.Hải Đăng ôm lấy cơ thể đầy máu của anh, vội vàng gọi cấp cứu. Và cậu cũng chỉ nhớ ngày hôm ấy, máu nhuộm đỏ chiếc áo trắng trường của cậu.10 năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.Nhưng...Hải Đăng vẫn không thể sống yên ổn. Cậu mắc kẹt trong những cơn ác mộng, trong vô vàn hình ảnh về người bạn của mình. Cậu nhớ lại từng câu từng chữ mà mình đã nói, từng vết thương…