Ngoại Lệ Mang Tên Em
Lương Phó Duật và Tô Tri Noãn - vốn dĩ sẽ chẳng có bất kỳ sự liên quan nào trong những năm tháng thanh xuân ấy. Hai người sống trong cùng một thành phố, học chung một ngôi trường, đi ngang qua nhau không biết bao lần giữa hành lang đông đúc, cầu thang ngập nắng, nhưng chưa từng dừng lại nhìn đối phương thêm một lần. Thế nhưng họ lại quen nhau trong một thế giới khác - qua một trò chơi. Ban đầu chỉ là tình cờ ghép đội. Cô đánh rất dở, liên tục bị hạ gục, còn anh thì độc miệng như thói quen: "Chơi kiểu gì vậy?" Cô luống cuống mở mic: "Xin lỗi... mình mới chơi." Từ đó, không ai nói ra, nhưng họ bắt đầu nhớ đến nhau. Không biết mặt, không biết tên thật, không biết thân phận, nhưng lại tin tưởng nhau theo cách kỳ lạ nhất. Cô gọi anh là "sư phụ", anh vẫn lạnh lùng mắng cô "ngốc", "vướng chân", nhưng tay chưa từng buông cô ra khỏi nguy hiểm. Họ không hề hay biết, ở thế giới thật, họ học chung một trường.Hành lang ấy, cầu thang ấy, sân trường ấy - họ đã lướt qua nhau vô số lần. Nếu như không có ngày đó... Ngày Tô Tri Noãn vô tình biết được, người "sư phụ" luôn kề vai sát cánh với mình trong game, lại chính là Lương Phó Duật - thiếu gia nổi tiếng toàn trường vì đánh nhau, hút thuốc, và sống trong những lời đồn không mấy tốt đẹp. Từ ngày ấy, cô dần dần ít online hơn. Rồi đến một ngày, cô xóa hẳn trò chơi đó. Nhưng cô không hề biết rằng... Không chỉ riêng cô phát hiện ra danh tính của người bên kia màn hình.Mà anh cũng đã biết từ lâu - cô gái luôn lóng ngóng đi theo sau mình chính là Tô Tri Noãn, học sinh giỏi nh…

