Trăm Năm Một Kiếp Tôi Tớ!
Thân hèn lấm lụi bùn đen,Dám đâu mơ tưởng ánh đèn lầu cao.Cậu là vầng nguyệt, vì sao,Con là đốm lửa lạc vào đêm thâu.Nợ đời một tiếng "thưa Câu",Nén lòng chôn chặt mối sầu riêng mang.Cúi đầu khép nép bên đàng,Nhìn tà áo lụa ngỡ ngàng chiêm bao.Gió đưa bụi chuối sau hè,Tiếng lòng nức nở, ai nghe mà tường?Thương người chẳng dám nói thương,Chỉ xin làm bóng, làm gương soi gần.Dẫu cho nát ngọc tan chân,Một đời trung bộc, trọn phần nghĩa trung.Kiếp này chẳng đặng tao phùng,Hẹn mai sau dưới chữ "đồng" nên duyên.…

