Hồi chương 2: Truyền Ngôn Thôn Nại Hà
Truyền Ngôn Thôn Nại HàKhông có bản đồ nào ghi lại vị trí của thôn Nại Hà.Nó chỉ tồn tại trong những lời thì thầm già nua, được truyền từ miệng người sắp chết sang tai kẻ đang sống.Người ta kể rằng, ở nơi tận cùng của một con sông uốn lượn như vết thương chưa khép, có một ngôi làng quanh năm chìm trong sương mù xám lạnh. Dân làng nơi ấy không già đi, không chết vì bệnh tật, cũng không rời khỏi mảnh đất mình sinh ra. Họ trường tồn - không phải nhờ thần linh, cũng chẳng phải nhờ phép màu.Mà là nhờ ăn thịt người chết trôi trên sông Nại Hà.Những thi thể vô danh bị dòng nước mang đến, da thịt ngấm màu vàng đục của con sông, được xem là "lễ vật". Người già trong làng nói rằng đó là kẻ đã lạc khỏi dương thế, chưa kịp bước sang bờ bên kia. Ăn họ, là giữ lại phần dương khí còn sót, là đánh cắp tuổi thọ của người đã chết.Không ai trong thôn nhắc đến điều này trước người ngoài.Không ai phủ nhận, cũng không ai thừa nhận.Nhưng mỗi khi đêm xuống, khi tiếng nước chảy vang lên như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, người ta lại thấy những bóng người lặng lẽ đứng bên bờ sông, chờ đợi. Và sáng hôm sau, trên mặt nước chỉ còn lại những vệt loang mờ như dấu vết của thời gian bị xé rách.Có một điều mà tất cả các truyền ngôn đều trùng khớp:Kẻ bước chân vào thôn Nại Hà, nếu đã nghe thấy tiếng sông gọi tên mình, thì sớm muộn cũng sẽ trở thành một phần của dòng chảy ấy.Và câu hỏi duy nhất còn sót lại là ngươi sẽ rời đi với tư cách người sống, hay ở lại... như một truyền thuyết mới?…



