NƠI TA CHỜ EM
"Lần này... đến lượt tôi theo đuổi lại Huy, có được không? Dù Huy có cho phép hay không thì khi nào Huy có đối tượng nhất định phải nói cho tôi biết nhé!!!"Tôi cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của Huy. Dù đã luyện tập câu này trước gương hàng chục lần, tưởng tượng ra đủ mọi biểu cảm của cậu sau khi nghe tôi nói, thì giờ đây tim tôi vẫn đập loạn xạ, adrenaline tăng vọt. Những vết móng hằn sâu vào lòng bàn tay do siết quá chặt cũng không thể giúp tôi bình tĩnh hơn.Một phút...Hai phút...Ôi Huy ơi! Sao bạn lại để con gái nhà người ta chờ lâu thế chứ? Nhưng không sao, chỉ cần bạn còn đứng đây, là tôi vẫn còn hy vọng đấy thôi. Đợi bạn cả đời tôi cũng đợi được cơ mà... huống chi chỉ vài phút.Hít vào thật sâu, thở ra thật chậm nào Thư ơi! George Sand đã từng nói: "Trong tình yêu, chỉ có một điều hạnh phúc hơn được yêu, đó là được yêu lại.", phải rồi... mình chỉ đang chờ điều đó thôi mà!Ngay khi mắt tôi bắt đầu cay xè, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên: "Sao lại tự làm hại bản thân như thế? Da tay sắp rách ra rồi kìa. Nếu tôi không nhìn thấy thì Thư định siết đến máu chảy ròng ròng luôn à?"Vừa nói, Huy vừa kéo tay tôi lại, nhẹ nhàng tách từng ngón tay đang siết chặt. Cậu có vẻ cuống lên, lục vội trong ba lô được miếng Urgo, cẩn thận dán lên lòng bàn tay đang rướm máu của tôi."Huy trả lời tôi trước được không? Tôi sợ tôi nhồi máu cơ tim ở đây mất."…

