James yêu !
'Chị có thể ở bên tôi không ? Ít nhất là đêm nay' - James nói trong hơi thở mệt mỏi đôi mắt lẫn chút ưu phiền . Có lẽ anh đang tổn thương hoặc chấp nhận tổn thương để níu giữ hình bóng kia thêm chút nữa ... chút nữa . Đôi tay đang tự cấu mình thật đau để giữ chút lí trí cuối cùng, để cố tiến lại ranh giới mong manh giữ yêu thương và tan vỡ ! Anh chọn bước đi trên gai nhọn đến rỉ máu ! Anh chọn đứng trước bão giông để chở che cho người khiến anh tan nát cõi lòng . 'James . Đừng như vậy . Nếu em chấp nhận việc yêu đương với người đã có con . Nếu em chấp nhận 1 đứa trẻ gọi em là ba nhưng lại chẳng do em sinh ra . Không thể đâu James ! Em tốt nhất nên lùi lại đừng sa chân vào vũng lày này' - Iris cũng chẳng khá hơn . Cô ấy cũng đang tự làm tổn thương chính mình . Tốt thôi ! Con đường James đang rộng mở vốn dĩ anh ấy có thể bay cao bay xa hơn nữa thì tại sao lại ngu ngốc chọn từ bỏ tấc cả chỉ để ở bên cô ? Cô là ai và anh là ai ! James trong phút chốc im lặng . Thời gian như dùng lại chỉ còn hơi thở đang dồn nén đến cùng cực . Anh đắng cay nhận ra rằng cho dù anh đã cố gắng anh đã có thể nắm trong tay tấc cả nhưng lại chẳng thế nắm lấy đôi tay người mình yêu . Tại sao ?'Chết tiệt . Chị có thể ở bên tôi mặc kệ những lời cay nghiệt ngoài kia mà ? Tôi sẽ bảo vệ tấc cả mà ? Chỉ cần chị ở trong vòng tay tôi thôi, được không?'- Anh cười khẩy 1 cái hai tay nắm chặt bả vai của cô . Anh thua cược rồi ! Ngay giây phút này anh thừa nhận mình đang van xin tình yêu và được yêu . Đôi tay muốn kéo cô vào lòng như thói quen như…
