LƯU LUYẾN
Những tháng ngày thơ bé tôi dường như chẳng có lấy một lần được hạnh phúc, không cảm nhận được tình yêu thương của gia đình, tôi như một đứa trẻ bị bỏ rơi mặc cho dòng đời xô đẩy, tôi từng mất niềm tin vào cuộc sống muốn đi thật xa khỏi thế giới đau khổ này, nhưng người ấy đã đến bên tôi và đưa tay kéo tôi khỏi vực sâu u tối đó, khi ấy, tôi như tìm thấy nguồn sáng của mình, chỉ vì người đó mà tôi tìm thấy hy vọng cũng tìm thấy lẽ sống cho mình và cũng vì người đó mà tôi đã lưu luyến cả một thời thanh xuân.…

