Liêu Y Truyện
VĂN ÁNNgười ta thường nói, dốc cạn chân tình sẽ đổi lấy thiên trường địa cửu.Ta từng tin vào điều đó.Ta dùng mười bốn năm thanh xuân đày đọa chốn bùn nhơ, dốc cạn từng đồng bạc lẻ nhuốm máu, nếm trải đủ mọi nhục nhã của một danh kỹ để dải lụa đỏ cho người ta yêu bước lên đài danh vọng. Ta cược cả sinh mạng vào một lời thề kiệu hoa rước sính.Ngày hắn mặc áo bào đỏ rực báo hỉ, ta ngồi trước gương đồng, điểm nốt chu sa, mỉm cười chờ đợi.Nhưng thứ ta đợi được không phải là hỉ sự, mà là một lưỡi kiếm lạnh buốt xuyên tâm trên vách núi Tuyết Ưng đón gió bấc. Nam nhân ta dốc lòng cưu mang che giấu nửa khuôn mặt trong áo choàng đen, ánh mắt không vương chút tình xót xa, chỉ rành rọt nhả ra một câu cạn tình:"Xin lỗi, ta cần tiền đồ."Máu tươi nhuộm đỏ nền tuyết trắng. Thân xác rách nát rơi tự do xuống dòng sông cuộn xiết.Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, ta chợt hiểu ra một chân lý tàn khốc: Lòng người là thứ mỏng manh nhất thế gian, và sự lương thiện của kẻ yếu đuối chính là lưỡi dao tự cứa vào cổ mình.Dưới đáy vực sâu tăm tối, Liêu Y ngây thơ đã chết.Nhưng Diêm vương không nhận mạng ta.Kẻ sắp bò lên từ dòng nước lạnh buốt ấy, sẽ dùng chính máu và nước mắt của bọn chúng để nhuộm đỏ cả giang sơn này...…
