6925
Tôi biết ơn cha mẹ mình lắm, vì họ không để tôi trở thành con bù nhìn lặng lẽ trên ruộng lúa ngoài kia, cứ đứng nhìn bốn mùa đi qua trước mắt rồi đến lúc muốn đi cũng chẳng thể vì sự mục rữa của chính đôi chân mình. Họ để tôi tiếp cận với tri thức, với ước mơ cả đời của họ đã bị vùi sâu bởi cái nghèo, giờ đây tôi chẳng phải một con người bằng da bằng thịt, mà tôi là niềm hi vọng của hai nửa đời người.…

