Màu Nắng Tuổi Thanh Xuận, Cậu Còn Giữ Không?
"Những buổi chiều hè oi ả của mười năm về trước, con ngõ nhỏ dẫn vào khu tập thể cũ kỹ luôn rộn rã tiếng cười của hai đứa trẻ. Thành Nguyên, thằng nhóc tinh nghịch với mái tóc cắt ngắn ngủn, thường bày đủ trò nghịch ngợm, từ đá bóng đến bắn bi. Bên cạnh cậu luôn là Hạ An, cô bé có đôi mắt to tròn và nụ cười hiền dịu, dù đôi khi bị Nguyên kéo vào những trò chơi không mấy "nữ tính". [...] "Tớ sẽ nhớ cậu," cuối cùng An khẽ nói, giọng nghẹn lại. Nguyên cúi đầu, nắm chặt viên đá cuội mà An vừa tặng cậu. "Tớ cũng sẽ nhớ cậu lắm." Ngày Nguyên chuyển đi, An đã đứng ở đầu ngõ vẫy tay cho đến khi chiếc xe chở đồ khuất hẳn. Viên đá cuội vẫn nằm trong túi áo Nguyên, một kỷ vật nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một trời tuổi thơ tươi đẹp. [...] Ngày hôm đó... Cô bạn có mái tóc đen dài ngang lưng, được buộc gọn gàng. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn đen láy đang nhìn cậu với vẻ hơi ngạc nhiên. "Xin lỗi... tớ ngồi ở đây được không?" Giọng nói nhẹ nhàng vang lên. [...]…
