Kẻ Trộm Ký Ức Và Chàng Trai Số Học (chương 2)
Chương 2: Mã Màu Của Nỗi NhớSáng sau, Minh coi cơn mưa tối qua chỉ là "lỗi hệ thống". Đúng 8h, chuông cửa vang. An đứng đó, tay cầm bánh mì và hai túi sơn dầu."Chào đối tác 14 ngày!" Cô lướt qua anh vào nhà. "Tôi ở căn 12C cạnh bên, ghé luôn cho tiện."Minh chưa kịp đuổi thì An đã ngồi xếp bằng xuống sàn, trải bạt vẽ. Mùi sơn dầu nồng nặc xâm chiếm không gian trắng đen quý giá của anh. Minh nhíu mày, gõ phím mạnh hơn để tỏ thái độ."Này, màu này giống cà phê anh uống không?" An chìa cọ sang.Minh thở dài: "Nâu đất. Đừng làm bẩn sàn.""Anh giống cái máy tính biết mã màu mà không biết cảm giác." An cười, rồi giọng chùng xuống. "Tôi bị bệnh mắt, sắp không phân biệt được màu sắc nữa. Đỏ với tôi giờ chỉ là xám xịt như áo anh."Minh khựng lại. Anh nhìn bộ đồ trắng đen của mình, rồi nhìn sự sặc sỡ của cô."Tôi cần anh miêu tả nó," An thì thầm. "Bằng con số hay từ ngữ gì cũng được."Minh đặt chuột xuống, bước đến ngồi xổm bên cạnh cô."Đỏ..." Minh nói khẽ. "Nó ấm. Là nhiệt độ giận dữ, cũng là nhịp tim rung động."An ngước nhìn anh, nụ cười dịu lại. "Cảm ơn cái máy tính biết nói."Vậy là trong căn phòng lạnh lẽo, một vệt màu mới đã bắt đầu len lỏi vào.…


