Bầu trời của em, đường bay của anh
Có một nụ cười, anh đã cất giữ trong tim suốt bốn năm ròng.Mùa hè năm lớp 8, tại Thiên đường Bảo Sơn, Gia Bảo Phúc vô tình nhìn thấy một cô bé đang bật cười trước một chú sóc nhỏ. Nụ cười ấy rạng rỡ đến lạ - hai lúm đồng tiền và cả lúm đồng điếu hiện lên trên gương mặt, khiến cô trông đặc biệt hơn bất cứ ai giữa đám đông hôm ấy.Rồi cô biến mất. Chỉ để lại trong anh một tấm hình mờ nhòe... và một nỗi nhớ không tên.Bốn năm sau, Phúc đã trở thành "đại ca" của trường THPT Bắc Dương - con trai nhà giàu, nổi tiếng, nhưng luôn mang trong mình một khoảng trống khó gọi thành lời.Cho đến khi cậu có bạn cùng bàn mới. Là Dương Thị Khánh Trúc.Cô nữ sinh nhỏ bé, nhút nhát, luôn đeo cặp kính dày cộm và gần như chẳng bao giờ cười. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, Phúc đã nhận ra cô chính là cô gái năm ấy.Còn Trúc - sau những tháng ngày chịu đựng bạo lực học đường ở trường cũ - chỉ muốn thu mình lại, sống lặng lẽ như thể sợ hãi cả thế giới.Phúc không vội vàng. Cậu bước vào thế giới của cô một cách chậm rãi: bằng những cuốn tiểu thuyết mới tinh đặt lặng lẽ trên bàn, bằng những ánh nhìn vụng trộm trong lớp học, và cả bằng một tài khoản game vô danh thức khuya lắng nghe cô tâm sự.Phúc yêu cô trước. Yêu từ cái nhìn đầu tiên của bốn năm trước. Yêu bền bỉ, lặng lẽ suốt quãng thời gian dài chờ đợi.Nhưng liệu tình yêu ấy có đủ lớn để xóa đi những tổn thương sâu kín trong quá khứ?Liệu Trúc có dám mở lòng với một người mà cô luôn nghĩ rằng quá khác biệt với mình?Và khi bí mật về thân …
