[Tình Trai Việt] Mùa Nhài Nở Có Ai Thương?
"Tao trong cái nhà dù là con ruột nhưng vô dụng thì tao cũng chả là cái gì."Oanh nhìn lên bầu trời sao, tự hỏi chẳng biết từ khi nào mỗi khi ngước nhìn bầu trời cậu chẳng còn nhìn thấy những tia sáng lấp lánh kia. Nhưng ngày hôm nay sao lại sáng đến thế, sáng đến mức nhoè cả tầm nhìn của cậu út nhà họ Lê kiêu hãnh lúc nào cũng được cho là lạnh lùng vô tình."Dù không ai cần cậu hay xem cậu vô dụng thì nghĩa là họ sai rồi."Phí nhìn gương mặt thanh tú với đôi mắt đang ửng đỏ thì sót sa ôm lấy mặt Oanh lau đi giọt nước nóng hổi trên gương mặt tưởng chừng lạnh lùng ấy."Vì nếu thực sự vô dụng và không ai cần cậu thì vẫn có con cần cậu. Trong mắt con chẳng có ai hơn được cậu cả." Nhìn gương mặt nghiêm túc của Phí khiến lòng của Oanh ấm áp đến lạ nhưng cũng thật buồn cười. Oanh phì cười một cái, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Phí."Phí, mi tồ thật..."…

![[Tình Trai Việt] Mùa Nhài Nở Có Ai Thương?](https://truyen247.pro/images/tinh-trai-viet-mua-nhai-no-co-ai-thuong-407774847.webp)