Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Défoncé: Căn Phòng

Défoncé: Căn Phòng

13 9 3

Tôi choàng tỉnh, không phải trên chiếc giường thân thuộc với cái vỏ chăn mềm mại, mà là giữa một không gian lạ lẫm đến rợn người. Một căn phòng hoàn toàn trắng toát, trắng đến mức ánh sáng dường như không có điểm tựa để dệt nên bóng tối, trắng đến mức đôi mắt tôi phải nhíu lại trong cơn nhức nhối không tên. Bốn bức tường phẳng lì, không một kẽ hở, không một đường vân, như thể nó được đúc từ một khối vật chất lạnh lẽo hoàn hảo. Không có cửa sổ, không có cửa ra vào, thậm chí không có một lỗ thông hơi nhỏ bé để dẫn hơi thở của thế giới bên ngoài vào đây. Một cái hộp kín hoàn hảo.Một nấm mồ màu trắng.***Cuộc đời thật khôi hài. Người ta có thể chết vì lý tưởng, chết vì tình yêu, nhưng người ta vẫn phải sống nhờ vào những viên kẹo rẻ tiền. Cái cao cả và cái thấp hèn, cái thanh cao và cái dung tục, chúng cứ quấn lấy nhau, dan díu với nhau như những đôi tình nhân vụng trộm trong cái bản thể rách nát của xã hội.***Cha tôi vừa đánh vừa chửi, hơi rượu phả ra theo từng nhịp thở hồng hộc. Ông đánh không tiếc tay, ông đánh như thể tôi là kẻ thù không đội trời chung chứ không phải là đứa con gái ruột thịt của ông. Tôi nếm được vị mặn chát của nước mắt, ngửi được mùi máu tanh của chính mình. Hơn thế nữa, tôi còn nghe thấy tiếng em gái tôi đang gào khóc đến lạc cả giọng trong buồng.Tôi đau. Đau thấu xương tủy. Nhưng cái đau thể xác ấy không thấm tháp gì so với nỗi kinh hoàng trong tâm trí. Người đàn ông đang điên cuồng quất roi vào người tôi kia, người đó là cha tôi sao?Không. Rư…

TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN CỦA JEMIS

TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN CỦA JEMIS

13 5 1

Người ta vẫn thường rao giảng rằng cuộc đời công bằng lắm, rằng nó lấy đi của anh thứ gì thì sẽ bù lại cho anh thứ khác xứng đáng hơn. Đúng là một lời an ủi sáo rỗng và trơ trẽn. Bởi có những mất mát đến tận cùng, vĩnh viễn không gì có thể đong đếm hay lấp đầy nổi. Cuộc đời, xét cho cùng cũng chỉ là một chuỗi những lần tự lừa dối mình để mà sống tiếp, để mà lê lết tấm thân qua những tháng ngày vô nghĩa. Nó sẽ vắt kiệt anh, bào mòn anh cho đến khi anh chỉ còn là cái vỏ xác rỗng tuếch, và rồi, nó sẽ ban cho anh những thứ hào nhoáng vô vị: một công việc để bán mình, một đống tài sản để mua lấy âu lo, một cái danh vọng hão để thiên hạ xì xào.…

TUYỂN TẬP TẢN VĂN KINH DỊ

TUYỂN TẬP TẢN VĂN KINH DỊ

79 37 3

Sống đói khát mơ chết thoát…

EM YÊU TRONG TRẮNG

EM YÊU TRONG TRẮNG

72 19 2

Từ "cha" lướt trên đầu lưỡi của tôi. Ấy là một từ xa lạ, một khái niệm vay mượn từ những cuốn tiểu thuyết về gia đình mà tôi hằng mơ mộng. Tôi nhìn chú, đôi mắt ti hí của chú ẩn dưới những nếp nhăn khi cười. Chú xoa đầu tôi, chạm vào vai của tôi rồi ấn nhẹ lên phần dây áo. Đó là sự xâm phạm đầu tiên từ một kẻ ngoại đạo. Tôi lùi lại như phản ứng bản năng của con thú nhỏ khi nó cảm nhận được nguy hiểm. Ánh mắt của mẹ hướng về phía tôi, bà không buông lời khiển trách mà chỉ cúi xuống nhẹ nhàng vỗ về tôi. Nhưng tôi biết, mọi thứ không chỉ dừng lại ở đây.Đêm ấy, trong thánh địa của mẹ con tôi, lần đầu tiên có kẻ thứ ba cất lên tiếng ngáy, tôi nghe rõ âm thanh được truyền qua từ bức tường phía bên kia, một thứ âm thanh đều đặn và trần tục. Ảnh: "Chân dung Juliette Récamier" do François Gérard vẽ năm 1802.Nguồn ảnh: @Rolvatore (ứng dụng Threads).…

TỔNG HỢP TẠP VĂN CỦA JEMIS

TỔNG HỢP TẠP VĂN CỦA JEMIS

139 54 8

Bâng khuâng Vu vơLơ lửngMênh môngLông lộngẢnh bìa: Under The Pink Tree - Georges Picard.…

Truyện Ngắn: Lời Tự Sự Của Người Lính Cụt Tay

Truyện Ngắn: Lời Tự Sự Của Người Lính Cụt Tay

142 78 5

Năm ấy, tôi vừa tròn hai mươi tuổi.Năm ấy, tôi và các bạn của mình cùng viết đơn xin tình nguyện nhập ngũ.Năm ấy, tôi cao một mét năm mươi ba, nặng bốn mươi lăm ký. Năm ấy, tôi gác lại chuyện đèn sách, gác lại những ước mơ còn dang dở để khoác lên mình chiếc áo màu xanh, trở thành lính bộ binh phục vụ cho Tổ quốc.Tôi viết những dòng chữ này với một tâm hồn trĩu nặng, với tình yêu tha thiết về mẹ, về nhà, với nỗi tiếc thương cho những người đồng đội nằm lại và cả niềm tự hào về người cha quá cố. Cha của tôi - một người lính đã hy sinh trên chiến trường, ông ra đi để lại cho tôi bao khát khao sống, lòng kiên cường và tinh thần quả cảm.Nếu có một điều gì khiến tôi muốn sống sót trở về, thì đó là để được gọi hai tiếng "mẹ ơi" như thuở nào...Trận đánh hôm đó ác liệt vô cùng. Khi những đợt pháo tạm ngưng, tôi bỗng lặng đi bên chiến hào. Hôm ấy trời mưa, mưa rơi từng giọt nặng nề thấm vào lớp đất Thành cổ, đồng thời xoá nhoà đi những giọt nước mắt nhớ nhà trên khuôn mặt lấm lem của tôi.Tôi tự dưng nhớ nhà kinh khủng, nhớ đến mức tay phải run lên, mà tay trái thì... không còn để mà run nữa.Bức ảnh "Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị" của phóng viên chiến trường Đoàn Công Tính.…

TUYỂN TẬP THƠ CỦA JEMIS

TUYỂN TẬP THƠ CỦA JEMIS

11 6 2

Tôi muốn ôm một nhành hoa phượng vĩVà nói với em, rằng cái chết thật buồn.Nhưng tôi im, giữa dòng đời oán thanHồn tôi bay lên, nhẹ nhàng và bát ngátTôi nhìn thấy đôi mắt em ngấn lệChẳng đau đâu, hoa đẹp mấy cũng sẽ tàn.Đừng đưa tôi những tháng năm lặng lẽThứ tôi yêu là một buổi trưa hè.Trái tim tôi chôn giấu bao hoài niệmThân xác này gửi nắng hè chói changHồn phiêu du theo cánh bướm muôn ngànHương cau non còn vương trên khóe miệng.Nhưng tôi đã thành một khoảng vô biênChiều nghiêng nghiêng, dáng chiều đổ xuống suốiMắt mờ sương thấy gương mặt ai tủiDẫu chiều nay tôi có thấy ai đâu.Đóa sen thơm phảng phất trong màn đêmLà hương vị cuối cùng tôi ngửi thấyCuộc đời tôi, một khoảng trời vô vọngRồi tôi tan ra, trong mùa hạ vô cùng.Đừng tiếc chi, hạ ơi, hạ ơiHãy ngân nga tan vào làn khói nhẹTan vào chiều tà như lời nói khẽChỉ còn lại cơn mưa bất chợt trong hồn người.***Ảnh: bức tranh "Mùa hè" của hoạ sĩ Rene Gerin (1862-1895)…