Nguyệt Hạ Miêu Ca
Cả đời Hạ kiều cũng chẳng thể ngờ, số phận cô gái sẽ rẽ sang một chương mới hoàn toàn trong lần đi du lịch Quý Châu ấy . Năm 16 tuổi, vì cãi vã với mẹ, Hạ Kiều thẹn quá hoá giận, bỏ đi trong đêm khuya khoắt. Song, vì chút sơ sảy mà cô gái trẻ lạc vào một khu rừng, vô phương định đoạt. Cầm cự được tròn năm ngày thì đến giới hạn, thiếu nữ lảo đảo ngã xuống vách núi nhưng vô tình được một thiếu niên người Miêu Cương cứu giúp và đưa về làng... . . Trong những ngày tháng phải sống tại Miêu Trại mà chẳng thể trở về, Hạ Kiều nhận ra, nhóm người này khác hoàn toàn khác so với người Miêu cô từng nghĩ. Họ biết luyện cổ, biệt hạ cổ, vậy ra điều này là thật chứ chưa từng là hư cấu...Hai năm ròng rã đợi chờ, khi trở về, Hạ Kiều mỉm cười với gia đình... "Kiều kiều, giọng, giọng của con" Mẹ Hạ chợt khóc nấc lên khi biết con gái từ giờ đến cuối đời phải sống như một người câm lặng, vô phương cứu chữa. Đối mặt với thái độ ấy, Hạ Kiều chỉ tiếp tục cười, một nụ cười kì lạ... Rồi những đêm quằn quại, nhưng hôm thổ huyết đầy đau đớn, những buổi trị liệu đầy bất lực. Hạ kiều dần nhận ra, có lẽ cả đời này, mình sẽ chẳng thoát khỏi bóng hình cậu thiếu niên ấy, trái tim cô đã thuộc về cậu từ lâu..."Làm sao chị có thể thoát khỏi em, khi trái tim và tâm hồn chị chẳng thuộc về riêng chị nữa? Hãy để cổ nuôi chị thành một cái xác rỗng đi, em sẽ yêu cái xác ấy, đến khi nó hòa làm một với mình thì thôi"…


![[Danstelle ] - 𝓨𝓸𝓾, 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓛𝓪𝓷𝓰𝓾𝓪𝓰𝓮 𝓸𝓯 𝓢𝓹𝓻𝓲𝓷𝓰](https://truyen247.pro/images/danstelle-𝓨𝓸𝓾-𝓲𝓷-𝓽𝓱𝓮-𝓛𝓪𝓷𝓰𝓾𝓪𝓰𝓮-𝓸𝓯-𝓢𝓹𝓻𝓲𝓷𝓰-407342003.webp)


