Lời Tỏ Tình Chưa Kịp Nói
Tiếng chuông reo lên, giáo viên bước vào, dẫn theo một chàng trai. Dáng người chàng trai cao ráo, mái tóc mềm mại khẽ bay trong cơn gió nhẹ, làn da cậu ấy trắng hồng tự nhiên, nhưng ánh mắt lạnh lẽo mang theo một cảm giác khó gần, cậu ấy chỉ mặc chiếc áo đồng phục đơn giản, nhưng lại toát ra một sức hút khó mà cưỡng lại. Đồng tử cô co rút lại, vẻ kinh ngạc hiện rõ. Đúng như Vân Lam nói, chàng trai này thực sự rất đẹp trai, khác hoàn toàn với những chàng trai cô từng gặp. Giáo viên nhìn xuống cả lớp, bắt đầu lên tiếng. " Cả lớp, cô giới thiệu một chút, đây là bạn học Lâm Hi, mọi người hoan nghênh bạn ấy ". Giáo viên chuyển ánh mắt sang Lâm Hi, giọng nói nhẹ nhàng. " Lâm Hi, em có gì muốn nói với các bạn không? ". Gương mặt Lâm Hi không hiện ra chút cảm xúc nào, cậu lạnh lùng lên tiếng. " Em không có gì muốn nói cả ". Nói xong, cậu đi đến chỗ trống duy nhất trong lớp, ngồi xuống. Ánh mắt Bạch Thư hướng theo Lâm Hi, khóe môi nở nụ cười nhẹ, thầm nghĩ trong lòng. " Thú vị thật đấy ". Vân Lam ghé sát vào cô, lại tiếp tục nhỏ giọng thì thầm. " Bạch Thư, cậu có thấy bạn học mới này hơi lạnh lùng không? Có vẻ rất khó gần ".Kết thúc tiết học, các bạn học nam khác đều ra ngoài chơi, chỉ duy nhất Lâm Hi là ngồi trong lớp, giải hết tờ đề này đến tờ đề khác. Đúng là một con mọt sách chính hiệu. Vân Lam liếc nhìn Lâm Hi một cái rồi thở dài. " Đúng là đẹp trai thật đấy, nhưng có vẻ rất khó gần ". Cô ấy dường như nghĩ ra gì đó, ánh mắt thích thú chuyển sang Bạch Thư. " Bạch Thư, Lâm Hi không phải là…


