CHỢ CHIỀU THƯƠNG NHỚ
Chị về, lòng em thơm mùi mận chín.Gió chợ chiều vương trên tà áo, ai đem nốt ruồi lệ gieo vào mắt em rồi bỏ đi?Mưa xuống, người không về, chè nguội, lòng chua.Cái thương này không có tên, nhưng đất Cái Bè gọi là "nhớ".Em đứng dưới gốc me già, còn chị đứng trong mộng. Chợ Cái Bè có hai người con gái yêu nhau, cả xứ biết nhưng chẳng ai nói. Tình này nặng tựa gánh chè, nhưng vui.Em hỏi: "Nốt ruồi lệ có làm em khổ?" Chị cười: "Có làm chị nhớ em hoài."Mình thương nhau như nước lớn ròng, chẳng ai cản được, cũng chẳng cần ai cho phép. Chị mua hết bánh ú chiều mưa, để tối về ăn một cái, còn lại nhớ. Gánh hàng rong này, em gánh nặng, chị gánh em, cũng vừa trọn lòng thương.Chè ngọt đầu lưỡi, đời đắng sau lưng. Họ thương nhau bằng hai bàn tay trắng, hóa ra lại là nơi tình bám víu dài lâu._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…














![TRÁI TIM VĨNH CÒN [APxBLH]](https://truyen247.pro/images/trai-tim-vinh-con-apxblh-389148526.webp)