Nghịch Thiên Cải Mệnh
Làng nhỏ chìm trong sương, Có tiếng trẻ thơ oán hờn. Sinh ra cha đã lìa đời, Gánh lời nguyền, phận lạc loài. Mẹ cha, anh chị ghẻ lạnh, Giữa bóng đêm, chỉ mình cậu quạnh. Đến khi tà vật trỗi dậy, Lòng người hóa quỷ, tàn hại. Đạo sĩ trẻ tuổi bước chân, Mắt lạnh lùng, tựa băng nhân. Hắn phán xét hay giải thoát? Giữa thiện ác, trắng và đen. Khi mạng người hóa trò đùa, Cậu bé tự cứu bằng bùa. Chẳng cần ai phải xót thương, Chỉ mong được sống kiên cường. Nghịch Thiên Cải Mệnh Nơi nhân quả không tha thứ, Và linh hồn lạc lối giữa cõi hư. Liệu có lối thoát cho kẻ bất nhân, Hay chỉ là vòng xoáy luân hồi?…

