Chương 7: Ông đây, nhân sĩ xã hội
Trấn Thành ném đũa đi, sắc mặt âm trầm, "Đây chính là cơm trưa cậu nấu?"
Trường Giang nhún vai, rất vô tội, "Huỳnh tổng, đây là anh bảo tôi làm, không thể trách tôi, tôi đã rất cố gắng."
Quả thật nỗ lực.
Cố gắng khắc chế kích động bản thân ở trong cơm của Trấn Thành bỏ thuốc trừ sâu độc chết hắn.
Ánh mắt Trấn Thành nguy hiểm giống như báo, bỗng nhiên đưa tay nắm lấy mặtTrường Giang, kéo đến trước mặt mình.
Lúc này, hai người dựa gần như vậy, cho dù bên ai dựa thêm gần hơn chút, là có thể hôn nhau.
Âm thanh Trấn Thành lạnh ngắt: "Lá gan cậu càng lúc càng lớn."
Mặt Trường Giang bị Trấn Thành nhéo tơi trề ra, giống như bánh bao, nhưng trong ánh mắt vẫn lóe lên bướng bỉnh, "Trời sinh xương cứng, không sợ chết, cám ơn Huỳnh tổng khen ngợi!"
Trấn Thành nhìn Trường Giang gần trong gang tấc, trong lòng kích động, bỗng nhiên hung hăng mà hôn lên.
Trường Giang lập tức ngây người. Sau khi kịp phản ứng, trực tiếp tránh ra, một quả đấm cứng rắn chào hỏi qua.
"Con mẹ nó anh ngu phải không!"
Trấn Thành sờ sờ má mình bị đánh tới hơi đau, trong ánh mắt như cũ là một mảnh ác liệt, "Là cậu luôn chọc tức tôi."
"Tôi chọc anh tức muốn anh dùng miệng dạy dỗ tôi? Có cần mặt mũi hay không!"
Trấn Thành nhìn chằm chằmTrường Giang, trong đôi mắt đều là hung tợn.
Trường Giang cười lạnh một cái, đột nhiên đến gầnTrấn Thành, trong mắt hiện ra một tia khiêu khích câu người, "Hẳn sẽ không phải...... Cố tổng sau khi chia tay với tôi, mới cảm thấy tôi không thể thiếu, hối hận đi?"
Trấn Thành nhìn dáng vẻ thiếu đòn của cậu, "Hối hận? Cậu thật sự là coi trọng bản thân."
Khóe môi Trường Giang khẽ câu lên, cười nhẹ: "Không hối hận tốt nhất, cho dù hối hận, cũng đã muộn. Bởi vì......" Âm thanh cậu nhẹ hơn chút, tuy nhiên nó càng có mùi vị hấp dẫn, "Tôi rất quý giá, không có đàn ông có cơ hội."
Dứt lời, cậu nhìn sắc mặt phát xanh của Trấn Thành, càng thêm đắc ý, giơ ngón giữa với hắn, "Huỳnh tổng, hai ta tan rồi. Cho nên, xin anh cách tôi xa một chút. Lại con mẹ nó giống như ruồi ong ong ong kêu không ngừng, tên miệng rộng ăn đủ!"
Trấn Thành nhìn Trường Giang ngạo khí như vậy, giận đến răng cắn vang côm cốp.
Trường Giang giống như con sói nhỏ bướng bỉnh khó thuần phục này, là con mẹ nó ở đâu lòi ra?
Trường Giang ngoan ngoãn trước kia, rốt cục con mẹ nó đi đâu rồi!
Tức đến hắn đau gan, tức đến hắn muốn ra tay dạy dỗ cậu không dám phản kháng nữa!
Trường Giang đối với biểu hiện của mình hôm nay cực kỳ thỏa mãn, vẻ mặt càng đắc ý, "Huỳnh tổng, tôi chính là người như vậy. Anh giúp tôi tôi giúp anh, anh không giúp tôi tôi không giúp anh. Anh nếu phá hoại tôi, vậy tôi liền làm anh!"
Dứt lời, lẳng lơ mà cởi nút áo cổ áo mình ra, lộ ra vùng da trắng nõn, cười lạnh một tiếng, ưỡn thẳng lưng xoay người đi tới cửa.
A, sướng!
Không nghĩ tới thổ vị kim câu của của social shake, lúc này có tác dụng như vậy!
(Thổ vị kim câu: nó là một trào lưu gì đó bên Trung thì phải, còn "social shake" chính là mấy điệu nhảy trào lưu)
Cậu trở về sau đó nhất định phải xoát tên lửa nhỏ cho ông anh Kuaishou, nói với hắn, trích dẫn xã hội mà hắn phát trong trong video thổ vị của Kuaishou, hôm nay chấn động tổng tài của tập đoàn Huỳnh thị đến ngây người.
(Kuaishou là tên một ứng dụng video bên Trung, có thể cắt ghép video, làm gif)
Nhân sinh, chính là thoải mái phập phồng như vậy.
......
Vừa tới lúc tan việc, Trường Giang tắt máy tính, gật gật đầu với chư vị trợ lý tổng tài còn phấn đấu ở tiền tuyến, từ trong công ty chuồn ra ngoài.
Nhiều nhất chỉ ở tập đoàn Huỳnh thị làm việc thêm nửa năm nữa thôi, tới lúc đó đại lộ triêu thiên, các tẩu bán biên (*), cậu mới lười bán mạng.
((*) tạm dịch là: đường lớn hướng lên trời, ai đi đường nấy)
Sướng là xong chuyện rồi!
Ở trên đường mua cho mình một ít rau trái cây, cậu định sau đó trở về làm cho mình bữa ngon, dưỡng thân thể.
Tới lúc về Huỳnh thị, mới phát hiện, Trấn Thành hôm nay vậy mà cũng đúng giờ tan làm.
Thật hiếm lạ.
Kinh ngạc trong mắt cậu còn chưa tản đi, lại nhìn thấy trong phòng bếp lớn sáng đèn, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng vang sùng sục sùng sục nổi bong bóng của nước sôi.
Trấn Thành thả máy tính trong tay xuống, cười lạnh vớiTrường Giang, "Về rồi thì cút tới bên cạnh. Cậu không phải không muốn nấu cơm sao? Vậy thì đừng làm, Lập Ninh hôm nay tự mình xuống bếp."
Trường Giang hừ một tiếng, "Úi, Trần đại thiếu gia hóa ra cũng biết nấu cơm đấy."
"Em ấy quyết định muốn học," Trấn Thành nhíu mày, "Sau này nấu cơm cũng không cần cậu nữa, cậu xem xem, cậu còn thật sự coi mình là thứ gì."
=========
Hết, ủng hộ tui nhaaa:333
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro